Biệt động Sài Gòn – Gia Định và vụ đánh bom nhà hàng Mỹ Cảnh

Có một lực lượng vũ trang nằm ngay giữa lòng Sài Gòn trong những năm máu lửa. Đó là một đội quân có đủ mọi thành phần, lứa tuổi: em bé đánh giày, chị bán trái cây, cậu sinh viên hay có khi là anh lái xích lô… Từ trận đánh tàu “Cạc” Mỹ, Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh, cư xá Brink cho đến trận đánh Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, sân bay Tân Sơn Nhất… đều mang dấu ấn của lực lượng này. Họ chính là chiến sĩ Biệt động Sài Gòn – Gia Định.

1. Hơn hai tháng trời, chiến sĩ biệt động Huỳnh Phi Long ngày nào cũng lân la quanh Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh đang neo đậu ở Bến Bạch Đằng để thăm dò tình hình. Đây là nơi ăn chơi của bộ sậu nhân viên cao cấp Mỹ – Ngụy. Đội 67 biệt động thành xác định: Phải đánh bằng được mục tiêu này.

Nạn nhân vụ đánh bom Nhà hàng Mỹ Cảnh
Nạn nhân vụ đánh bom Nhà hàng Mỹ Cảnh

Tiếp tục đọc

Huỳnh Phi Long và trận đánh nhà hàng Mỹ Cảnh

Trong đoàn đại biểu Biệt động thành ra thăm Hà Nội tháng 1-2010 có Huỳnh Phi Long (bí danh Huỳnh Anh Dũng)-chiến sĩ biệt động thành Sài Gòn – Gia Định . Mới trông ông chỉ khoảng 60 tuổi, con người huyền thoại này khiến mọi người thấy ông sẽ phải thốt lên kinh ngạc và thán phục về tài mưu trí, dũng cảm đã thực hiện thắng lợi trận đánh vang dội nhà hàng Mỹ Cảnh Sài Gòn ngày 23-6-1965 .

Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh
Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh

Tiếp tục đọc

Trung Quốc ‘quậy’ vì Việt Nam chuẩn bị khai thác mỏ Cá Voi Xanh

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Triệu chứng bất thường mới xảy ra trong mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc tuy không được hai bên nhìn nhận chính thức nhưng rất có thể dẫn đến những hậu quả không lường trước được.

Hôm 20 Tháng Sáu vừa qua, Thượng Tướng Phạm Trường Long, phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương Trung Quốc, đã cùng phái đoàn đột ngột rời Hà Nội bỏ về nước sau khi đã gặp một loạt bốn nhân vật đứng đầu hệ thống chính trị và quân sự của Việt Nam.

Dòng khí khai thác từ mỏ Cá Voi Xanh sẽ được đưa vào trực tiếp khu kinh tế Chu Lai, Quảng Nam. (Hình: Báo điện tử Zing)
Dòng khí khai thác từ mỏ Cá Voi Xanh sẽ được đưa vào trực tiếp khu kinh tế Chu Lai, Quảng Nam. (Hình: Báo điện tử Zing)

Tiếp tục đọc

Trại cải tạo sau 30-4-1975: Lục lại một báo cáo của Ân xá Quốc tế năm 1981

Tháng 12/1979, tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) đã có chuyến làm việc chính thức 10 ngày tại Việt Nam về vấn đề giam giữ các cựu quân nhân, nhân viên và quan chức của chính phủ Việt Nam Cộng hòa (VNCH) sau ngày 30/4/1975.

Họ đã gặp gỡ và làm việc với chính phủ, cũng như được sắp xếp để thăm một số tù nhân tại các trại giam Chí Hòa (Sài Gòn), Xuyên Mộc (Đồng Nai), Hàm Tân (Thuận Hải), Hà Tây (Hà Sơn Bình), và Nam Hà (Hà Nam Ninh).

Một lớp học tập cải tạo tại Tây Ninh, 1976. Hình: Marc Riboud
Một lớp học tập cải tạo tại Tây Ninh, 1976. Hình: Marc Riboud

Tiếp tục đọc

Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh

Nhà hàng Mỹ Cảnh là một chiếc tàu dài 75m, rộng 25m, chứa được tới 250 thực khách, thường được neo đậu theo bờ sông tại bến Bạch Đằng, cách kênh Bến Nghé khoảng 100m, bên cạnh cột cờ Thủ Ngữ. Chủ nhà hàng là một người tên là Phú Lâm. Nhà hàng này là mục tiêu khủng bố của Việt Cộng vào ngày 25 tháng 6 năm 1965.

Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh trước khi xảy ra vụ đánh bom khủng bố đêm 28-6-1965. Photo by Thomas W. Johnson
Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh trước khi xảy ra vụ đánh bom khủng bố đêm 28-6-1965. Photo by Thomas W. Johnson
Tiếp tục đọc

Thương vụ đau buồn

TT – Những đầu máy răng cưa hiệu Fuka ở ga Đà Lạt đã hồi sinh từ 20 năm nay, mỗi ngày vẫn kéo những goong tàu đưa du khách vượt núi. Nhưng con đường răng cưa ấy không phải trên cao nguyên Lâm Viên mà trên cung đèo Jungfraujoch tận miền núi Alpes (Thụy Sĩ).

Chiếc đầu máy răng cưa được xe đặc chủng kéo qua đèo Ngoạn Mục lần cuối cùng để trở về Thụy Sĩ - Ảnh: Viễn Sự (chụp lại từ tư liệu của nhà ga Jungfraujoch, Thụy Sĩ)
Chiếc đầu máy răng cưa được xe đặc chủng kéo qua đèo Ngoạn Mục lần cuối cùng để trở về Thụy Sĩ – Ảnh: Viễn Sự (chụp lại từ tư liệu của nhà ga Jungfraujoch, Thụy Sĩ)

Tiếp tục đọc

Vinh Quang của sự Phi Lý (39)

Chương 16

Cuộc chia tay dài lâu với niềm phi lý

Trong những tuần lễ sau Tết Mậu Thân tôi bắt đầu nhận thức được rằng kịch trường của sự phi lý không còn là một đề tài để vui đùa nữa, ngay cả đối với các quan sát viên có đầu óc châm biếm nhất. Tất nhiên là anh chàng Eberhard Budelwitz, cái thước đo cho sự phi lý chưa hề sai bao giờ của tôi, đã cảm nhận điều này từ lâu rồi. Bằng một hành động kỳ quái trước khi bị triệu hồi về lại Đức để đi cai rượu, và từ đó bổ nhiệm qua thủ đô của một quốc gia Á châu khác, anh đã biểu lộ nhận thức này không phải bằng cách múa lưỡi trước khi trình bày ý kiến như trong quá khứ nữa. Anh không đặt những câu hỏi ngớ ngẩn tại các “buổi họp điên rồ vào lúc 5 giờ” chẳng hạn như các thắc mắc về tàu ngầm cho các nhà sư Phật giáo như là một phương tiện để ngăn ngừa lính Thủy Quân Lục Chiến đái bậy vào chùa. Không, lần này Budelwitz đã thể hiện quan điểm của mình bằng hành động tuyệt vọng trong một cơn điên cuồng say xỉn.

Khói bốc lên từ các nơi giao tranh tại Saigon và Cholon, nhìn từ sân thhượng tòa nhà Viện trợ QT, cạnh Học viện QG Hành Chành và Viện Hóa Đạo, đường Trần Quốc Toản (nay là 3 Tháng 2)
Khói bốc lên từ các nơi giao tranh tại Saigon và Cholon, nhìn từ sân thhượng tòa nhà Viện trợ QT, cạnh Học viện QG Hành Chành và Viện Hóa Đạo, đường Trần Quốc Toản (nay là 3 Tháng 2)

Tiếp tục đọc