Vinh Quang của sự Phi Lý (8)

Tôi mặc quần áo vào và leo lên nhà hàng tại tầng thứ năm của khách sạn Majestic. Tầng này dành cho khách một tầm nhìn tuyệt diệu xuống sông Sài Gòn, và cái bến cảng rộn rịp đầy những chiếc tàu chiến, những thương thuyền cùng ghe tam bản và tàu đánh cá. Những chiếc bàn được sắp đặt một cách thanh lịch trong tiệm ăn đều trống trải, ngoại trừ có một cặp là người Mỹ, cao ốm, ăn mặc chỉnh tề và một phụ nữ Á châu trạc ngoài 30 tuổi nổi bật trong một chiếc áo sườn xám bó sát màu tím, màu tượng trưng cho sự xuất thân quyền quý. Họ vừa bắt đầu buổi ăn tối với một chai Dom Pérignon, loại sâm banh ngon nhất sẵn có ở Sài Gòn. Tôi chỉ quen biết sơ với họ. Anh ta là một đại tá thực thụ ở cạnh phòng tôi và cô ta là một thành viên của một gia đình nổi tiếng người Hoa đang làm việc với tư cách là thông dịch viên cho một cơ quan Hoa Kỳ trong thành phố. Giới phóng viên chúng tôi có dịp gặp cô ta trong những bữa tiệc ngoại giao và rất ngưỡng mộ không những sắc đẹp mà còn khâm phục tài năng ngoại ngữ của cô. Cô nói được tiếng Anh với một giọng Anh quốc chuẩn mực, nói tiếng Pháp trơn tru, tiếng Việt, tiếng Quảng Đông, Quan Thoại, chút tiếng Đức và chắc hẳn còn một ít ngôn ngữ khác nữa.

Khách sạn Majestic 1975
Khách sạn Majestic, 1975

Đọc tiếp

Biển Đông: Việt Nam bắt đầu có chiến lược mới chống Trung Quốc

Theo các chuyên gia quân sự, đối sách chủ yếu chống Trung Quốc trên Biển Đông của Việt Nam gần đây là chiến lược gọi là sea denial – chống tiếp cận từ ngoài biển -nghĩa là dùng các phương tiện thông thường ngăn không cho lực lượng đối phương thâm nhập.

Tuy nhiên, trong bài phân tích đăng trên trang mạng tờ báo Mỹ The National Interest ngày 16/02/2017, chuyên gia về Hải Quân Đông Nam Á Koh Swee Lean Collin thuộc trường Nghiên Cứu Quốc Tế S. Rajaratnam tại Singapore cho rằng Hải Quân Việt Nam đã thay đổi đối sách để chuyển sang sử dụng chiến lược counter-intervention – chống can thiệp – mà chủ lực sẽ là 6 tàu ngầm lớp Kilo có trang bị tên lửa hành trình Klub-S đã được Nga bàn giao đầy đủ.

Tàu ngầm lớp Kilo
Tàu ngầm lớp Kilo

Đọc tiếp

Vinh Quang của sự Phi Lý (7)

Chương  bốn

Cái chết trong thành phố

Chuyến trở về Sài Gòn của tôi mất hàng giờ ngồi xe jeep, sau đó còn thêm ba chuyến bay và vất vả hơn cả chuyến đi đến Long Khốt nhiều. Sau khi về đến căn phòng mát mẻ của khách sạn Majestic, tôi không còn hứng thú đi đâu nữa. Tôi bỏ cả ý định phải đi tìm lại những món ăn quen thuộc mà tôi thèm thuồng sau kinh nghiệm đau thương với món “gỏi ngỗng” của Đại úy Ngữ, hay gọi là cái gì cũng được cho món kỳ cục đó. Tôi đã tưởng tượng sẽ phải thưởng thức một bữa ăn tối theo kiểu vùng Alsace, chẳng hạn như món dưa bắp cải của bà Eudel tại quán Guillaume Tell, hoặc món đậu lăng độn xúc xích tại Chez Henri, một quán ăn nhỏ khiêm nhường mà dân Tây xa xứ thường tụ tập uống rượu vang đỏ Algérie với nhau để hồi tưởng về vinh quang thời thuộc địa và khoe nhau những cuộc gặp gỡ với cấp lãnh đạo du kích Việt Cộng trong những lần đi thăm đồn điền Tây trong nội địa.

Quán Brodard, một phần không thể thiếu của Sài Gòn xưa cũ.
Quán Brodard, một phần không thể thiếu của Sài Gòn xưa cũ.

Đọc tiếp

Vinh Quang của sự Phi Lý (6)

Sáng sớm hôm sau đó có một đoàn xe nhỏ rời trại Mộc Hóa để đi Long Khốt. Tôi đi theo xe jeep của Trung uý Kenneth Crabtree thuộc Lực lượng Đặc biệt. Anh là một thanh niên khoảng chừng 24 tuổi, người gốc tiểu bang Colorado. Crabtree tự giới thiệu mình là cố vấn của Đại úy Ngữ. Tuy nhiên anh ta nhanh chóng cười vui vẻ thêm vào: “Thật là tức cười. Đại úy Ngữ gấp đôi tuổi tôi và kinh nghiệm hơn tôi cả trăm lần. Ông ta đã đánh nhau với Việt Minh từ thời là lính chuyên nghiệp trong quân đội Pháp. Trên thực tế ông là thầy và tôi là học trò của ông. Tuy nhiên chúng tôi đã trở thành bạn rất thân với nhau.”


Cabtree đưa cho tôi một khẩu súng lục Colt 0.45, chỉ cách mở chốt an toàn và nói: “Tôi biết phóng viên không mang vũ khí trong khu vực chiến tranh. Nhưng trong tình huống bị phục kích, anh phải tự bảo vệ lấy thân vì có thể tụi nó đông hơn mình nhiều.”

“Phục kích ở đây? Vùng này phẳng lỳ như tờ giấy, núp ở đâu được?” Tôi hỏi lại, vừa nhìn quanh quất quang cảnh đầy bụi bậm và khô ráo trong mùa khô.

Đọc tiếp

Ai cố tình lãng quên cuộc chiến biên giới Việt-Trung 1979?

Chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979 được truyền thông chính thống Việt Nam nhắc đến trong vài năm trở lại đây khiến dư luận thắc mắc bởi vì trước đây là sự im lặng, thậm chí bia thảm sát người Việt do lính Trung Quốc thực hiện trong cuộc chiến biên giới bị đục bỏ.

Liệu có phải tâm tư, nguyện vọng của các gia đình cựu chiến binh cùng nạn nhân trong cuộc chiến được nhà cầm quyền Hà Nội lắng nghe sau gần 4 thập niên?

Soldiers of Vietnam's People's Army defending the city of Lang Son against the Chinese aggressors
Bộ đội Việt Nam trên vùng biên giới phía bắc trong cuộc chiến biên giới với Trung Quốc hôm 1/3/1979. 600 ngàn lính Trung Quốc tấn công các tỉnh dọc biên giới của Việt Nam ngày 17 tháng 2 năm 1979.

Đọc tiếp

Vinh Quang của sự Phi Lý (5)

Chương ba

Tôn vinh Đại úy Ngữ

Tôi chỉ gặp được Sir Robert G.K. Thompson một lần ngắn ngủi trong những năm tôi sống ở Việt Nam. Cuộc gặp gỡ xảy ra vài tuần lễ trước khi phái bộ cố vấn Anh Quốc do ông cầm đầu hết nhiệm vụ vào năm 1965 và Sir Robert, chuyên viên có uy tín nhất thế giới về chiến tranh chống du kích phải từ giã Sài Gòn. Một phóng viên người Anh đã giới thiệu tôi với ông. Tôi rất thắc mắc về niềm tin vững chắc của Sir Robert khi ông cho rằng hỏa lực hùng hậu, ưu thế về nhân sự và trang thiết bị tối tân hoàn toàn không hiệu quả bằng lòng quyết tâm đón nhận và đánh bại đối phương bằng chính những phương tiện của họ.

Lính Mũ Nồi Xanh
Lính Mũ Nồi Xanh

Đọc tiếp

“Những đứa con ngỗ nghịch trong ngôi vườn của Trung Quốc”

Hình bìa báo Der Spiegel số 9 năm 1979
Hình bìa báo Der Spiegel số 9 năm 1979

Trung Quốc tấn công Việt Nam, Xô viết đe dọa Trung Quốc – sau ba cuộc Chiến tranh Đông Dương, cuộc chiến thứ tư, có lẽ là cuộc chiến nguy hiểm nhất, đang hiện hình. Cường quốc mới Trung Quốc muốn chứng tỏ cho thế giới biết rằng họ dám bước ra chống lại tử thù Liên bang Xô viết của họ. Mạo hiểm có tính toán trước của những người cộng sản?

Vào giữa tháng Hai, mây đen bao phủ trên vùng biên giới Việt-Trung. Vì vậy mà vệ tinh trên trời của Mỹ, trước sau thì cũng đã ít có mặt trên khu vực không còn được cho là quan trọng, không thể nhận biết những gì đang xảy ra trên mặt đất.

Cả liên lạc vô tuyến cũng không cho thấy điều gì bất thường. Con số ít ỏi của những gì mà các trạm nghe lén của Mỹ thu thập được trên thực tế là vô giá trị. Hẳn là người Mỹ đã cân nhắc việc gửi một con tàu gián điệp vào Vịnh Bắc Bộ, nhưng lại không thực hiện để tránh mọi rủi ro: đã có quá nhiều tàu thủy Xô viết đang đi lại ở đó.

Đọc tiếp