Đại dịch cúm tàu 20/01/2021

20/01/2021

Các cơ quan y tế ở Đức đã báo cáo gần 16.000 ca nhiễm mới và hơn một nghìn ca tử vong khác về cho Viện Robert Koch (RKI). Tỷ lệ mắc bệnh trong bảy ngày là 123,5 ca trên 100.000 dân cư. Mục tiêu của chính phủ liên bang là giảm tỷ lệ mắc bệnh này xuống dưới 50.

Các quyết định của hội nghị thượng đỉnh liên bang-tiểu bang Đức vào thứ Ba:

Số ca nhiễm mới hằng ngày ở Đức

Số ca nhiễm mới hằng ngày ở Đức

Tiếp tục đọc

Địa ngục xanh Việt Nam – Dòng tu Malta: “Ở đây mọi thứ đều là rủi ro”

Chuyến đi đến Sứ quán Đức đầy chướng ngại: tài xế taxi ở Sài Gòn – một sự pha trộn lôi cuốn từ lợi dụng lấy giá cắt cổ và lái xe liều mạng – về cơ bản là hiểu hết tất cả và không hiểu gì hết. Họ luôn gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, trông như thế – nhưng rồi không biết gì cả. “German Embassy”, người ta nói thật rõ ràng, rồi còn thêm vào “l’ambassade d’Allemagne”. Một cái gật đầu và một nụ cười tươi sáng – anh ấy đã hiểu, chàng nghệ sĩ đằng sau tay lái. Tiếp theo sau đó là chuyến mạo hiểm “Sài Gòn trong chiếc taxi”… Đầu tiên là phanh hoạt động không tốt. Nó đã như thế từ nhiều tháng nay rồi. Rồi cửa xe bật ra và gạt ngã một người đi xe đạp. Cửa này không có khóa và sợi dây giữ nó lại đã bị đứt ngang. Người đi xe đạp phủi quần và không nói gì – dường như anh ấy đã quen với những cú đập vào gáy như vậy, thậm chí là những cú đập từ cửa xe. Ở bùng binh kế đến, còi xe không hoạt động. Thật ra thì nó đã luôn như thế, và bởi vì vậy mà cái chắn bùn trông giống như bị búa đập. Nhưng có ai cảm thấy phiền hà kia chứ? Người ta đã quen với việc va chạm và vẫn có một nét mặt bình thản.

Trạm xá của Dòng tu Malta tại Việt Nam

Tiếp tục đọc

Địa ngục xanh Việt Nam: An ninh cho làng mạc – ai tin vào điều đó?

Thị trấn đó có tên là Vũng Tàu. Ai nói về Vũng Tàu thì có thể quên cuộc chiến – bãi cát dài hàng kilômét, không có Việt Cộng, vui tắm biển, chơi trượt nước. Khung cảnh đó có một sức hấp dẫn đến nỗi sự khốn cùng ở chung quanh đó mờ nhạt đi – sự pha trộn đặc trưng luôn có ở Việt Nam từ thứ nước lợ thối, rác rưởi hôi, những ngôi nhà tồi tàn, những đống rác và bệnh tật. Phong cảnh có thể thay đổi, nhưng bức tranh ấy lúc nào cũng vậy – một vệt màu khổng lồ từ hàng ngàn hạt bụi bẩn được dán lại với nhau…

Từ Sài Gòn người ta bay trực thăng ra Vũng Tàu trong vòng 40 phút – những chuyến bay đã trở thành việc bình thường. Chỉ có hàng chữ trên mặt sau chiếc ghế phi công là điều đặc biệt: “Chuyến bay này khiến cho Chú Sam tốn mất 253,88 dollar một giờ. Hãy dùng nó một cách hợp lý!” Cùng với người Mỹ, không chỉ có đồ hộp tràn vào Việt Nam – cả những câu nói Mỹ cũng đã trở thành thứ hàng hóa không thiếu. “Làm sao có thể hạnh phúc khi biết Sài Gòn có thể nổ tung vào bất cứ lúc nào. Với tất cả những quán rượu tuyệt vời ấy…” là một câu nói có trong nhiều văn phòng. Hay những chỉ dẫn đầy yêu thương trong những dãy nhà của phi trường, nơi những người lính Mỹ mang đầy hành trang, đang toát mồ hôi, ngồi chờ chuyến bay: “Trong trường hợp bị tập kích bằng súng cối – xin hãy nằm xuống ngay!”

Những người lính của chương trình Phát triển Cách mạng

Tiếp tục đọc

Một đột biến virus khác đang gây lo ngại

Một biến thể của Sars-CoV-2 trước đây đã xuất hiện ở Nam Phi cũng được phát hiện lần đầu tiên ở Đức. Nó có đột biến tương tự như virus B.1.1.7 được phát hiện ở Anh. Nhưng có một đột biến khác khiến các nhà nghiên cứu lo lắng.

Các biến thể mới của Sars-CoV-2 đã xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau trên thế giới trong vài tuần qua: không chỉ ở Anh, mà còn ở Nam Phi và Brazil. Chúng có vẻ dễ lây lan hơn virus ban đầu – và tất cả chúng đều mang đột biến N501Y. Các nhà nghiên cứu nghi ngờ rằng nó cho phép các biến thể mới kết nối tốt hơn với tế bào con người. Dòng biến thể ở Anh được cho là có khả năng lây lan cao hơn tới 70% so với dòng trước của nó. Nhưng có một đột biến khác khiến các nhà nghiên cứu lo lắng – nó chỉ xảy ra ở các biến thể tại Nam Phi và Brazil.

Virus Corona

Tiếp tục đọc

Địa ngục xanh – Chiến lược mới: “Chiến tranh tâm lý”

“Okay, đại úy – anh biết nhiệm vụ của anh: cách Phú Bài 50 dặm về phía tây, anh sẽ đến vùng Nhái Bén. Tốt nhất là anh vào từ hướng bắc – hướng khoảng hai giờ. Như anh có thể thấy trên bản đồ” – viên thiếu tá bước tới bàn có trải một tấm bản đồ lên ở trên đó – “anh chỉ nhìn thấy rừng rậm. Trông giống như không có ai sống ở đó. Nhưng đừng vì vậy mà coi thường – đầy VC ở dưới đấy. Mấy tên dự báo thời tiết cho biết có gió từ cấp một cho tới hai – hướng bắc – tây bắc. Tức là anh có thể ném đúng mục tiêu. Sau khi xong rồi thì làm thêm mười phút tâm lý. Này – anh có gì trên băng đấy?”

“Tôi còn chưa lo đến vụ đấy”, Đại úy Haffield trả lời. “Tôi nghĩ là mười bốn và ba mươi sáu.”

“Mười bốn tốt đấy”, viên thiếu tá nói, “đó là băng với đứa bé. Những người hồi chánh lúc nào cũng nhấn mạnh rằng giọng nói của những đứa trẻ con bao giờ cũng gây xúc động nhiều nhất. Nếu như có thêm những tờ rơi hợp lý nữa…”

“Chúng tôi có 300.000 tấm ảnh chụp gia đình đang khóc”, Haiffield nói. “Ngoài ra còn có 200.000 từ xê-ri 938 và thêm vào đó là 400.000 tờ giấy thông hành. Tôi nghĩ là sẽ đủ.”

Tổng cộng gần một triệu.” Viên thiếu tá hài lòng gật đầu. “Phải đủ cho vài trăm tên VC. Ừ – chúng ta sẽ xem xem…”

Bảy phút sau đó, chiếc “máy bay ném bom tờ rơi” cất cánh từ đường bay được chiếu sáng ít ỏi của phi trường Đà Nẵng – một chiếc máy bay một động cơ loại U-10 Courier, “con chim dẽ giun chậm chạp nhất của Mỹ”, như các phi công thường hay quả quyết.

Nhưng ở Việt Nam thì nó có nhiều thành công hơn là những chiếc máy bay ném bom Phantom hiện đại nào đó…

Giấy thông hành của chương trình Chiêu Hồi

Tiếp tục đọc