Rồng Mekong (4): Phần thưởng của sự sợ hãi

Tôi hoàn toàn không muốn qua mô tả những tình huống khẩn cấp trong nghề nghiệp để gợi lên một tính anh hùng, cái để cho thời gian ở Sài Gòn lóng lánh trong một ánh sáng tôn vinh. Các émotions fortes, những cảm xúc mạnh mà đã thúc đẩy giới trẻ đang trên đường tìm phiêu lưu và nhận thức đi vào trong cuộc chiến, xa lạ đối với tôi. Những trải nghiệm thời niên thiếu của tôi trong giai đoạn cuối của Đệ nhị Thế chiến đã làm cho tôi miễn nhiễm sự lãng mạn hóa chiến tranh.

Thời xưa, tôi đã hoài nghi và không hiểu khi đọc được những đoạn văn đó trong quyển tiểu thuyết “Người Mỹ trầm lặng” của Graham Greene, diễn tả một sự say mê nhất định, một sự hồi hộp đầy thích thú, những cái mà cuộc chiến đã tác động lên nhân vật Fowler. “Nơi không có nguy hiểm thì sẽ không có can đảm” ở một nơi và “cả tình yêu cũng có thể là sản phẩm của một cuộc chiến tích cực”. Nỗi sợ sự buồn tẻ đã khiến cho Greene chơi trò “Roulette Nga” với khẩu súng lục trong thời niên thiếu và tìm sự phiêu lưu mạo hiểm ở những nơi đang có khủng hoảng của chính trường thế giới về sau này. Ông đã nói về “cảm giác một nguồn gây cảm hứng vui vẻ”, cái “mang lại một liều nguy hiểm cho người khách tham quan có một tấm vé khứ hồi”.

Trực thăng UH-1D ở Việt Nam, 1966
Trực thăng UH-1D ở Việt Nam, 1966

Tiếp tục đọc

Chuyện Võ Thị Sáu toàn bịa đặt

Nhà thơ Nguyễn Duy kể chuyện. (Hình: Cắt từ clip)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Trang Facebook của Đoàn Dũng mới phổ biến một video clip dài năm phút, cảnh nhà thơ Nguyễn Duy và một số văn nghệ sĩ trò chuyện, trong đó Nguyễn Duy thuật lại những gì ông biết về nhân vật Võ Thị Sáu, một thần tượng do đảng Cộng Sản dựng lên.

Nhà thơ cười lớn tiếng đến nỗi phải đứng dậy khi nhắc đến những điều bịa đặt trong sách của Nguyễn Quang Sáng về “anh hùng Võ Thị Sáu.” Một chi tiết được hai người công khai nói ra là Võ Thị Sáu bị bệnh tâm thần từ thời rất trẻ.

Tiếp tục đọc

22/07/1964: : Miền Bắc lên án Hội nghị Honolulu

Ông Nguyễn Thanh Lê, người phát ngôn của Bắc Việt Nam tại các cuộc hòa đàm Paris, nói với các phóng viên rằng Hội nghị Honolulu cho thấy “quan điểm của Hoa Kỳ vẫn còn ngoan cố vô hạn”. Theo Bắc Việt Nam, cuộc chiến sẽ tiếp tục chừng nào mà Hoa Kỳ vẫn còn quyết tâm ủng hộ “chính phủ bù nhìn” ở Sài Gòn.

Tổng thống Lyndon Johnson họp vói Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Hawaii ngày 19 tháng 7 năm 1968
Tổng thống Lyndon Johnson họp vói Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Hawaii ngày 19 tháng 7 năm 1968

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (3): Ra chiến trường

Trong khu quân sự của cảng hàng không Tân Sơn Nhứt ở Sài Gòn có một sảnh đi đặc biệt dành cho những chuyến bay tới các chỗ đóng quân của quân đội. Từ đây, trực thăng bay tới Củ Chi, vào trong “Tam Giác Sắt” nằm ở phía Tây Bắc của Sài Gòn, nơi các đơn vị Việt Cộng đã đào hầm hố đúng theo nghĩa đen và luôn tấn công các tiền đồn Mỹ từ những nơi ẩn náu bí mật. Máy bay vận tải C-123 hai động cơ phục vụ cho các tuyến vào vùng đồng bằng sông Cửu Long, tới Mỹ Tho và Cần Thơ. Những chiếc “Hercules” C-130 bốn động cơ được sử dụng cho tuyến ra phía Bắc. Huế và Đà Nẵng nằm cách đó khoảng một ngàn kilômét.

Sân bay Tân Sơn Nhứt với tòa nhà MACV
Sân bay Tân Sơn Nhứt với tòa nhà MACV

Tiếp tục đọc

20/07/1964: Việt Cộng tràn ngập quận lỵ Cái Bè

Đêm 19 rạng sáng ngày 20, quân đội Việt Cộng tràn ngập quận lỵ Cái Bè, một quận thuộc tỉnh Định Tường, giết chết 11 người lính Nam Việt Nam, 10 người phụ nữ và 30 trẻ em. Vào ngày 31 tháng 7, Nam Việt Nam cáo buộc rằng quân địch tham gia trong trận tấn công này là quân đội chính Quy Bắc Việt và cố vấn Trung Quốc đã dẫn đầu cuộc tấn công. Lời cáo buộc này chưa từng được xác minh, nhưng rất có thể là quân đội chính quy Bắc Việt đã tham gia cuộc tấn công.

Cái Bè 1964
Cái Bè 1964

Tiếp tục đọc

19/07/1964: Quốc trưởng Nguyễn Khánh kêu gọi mở rộng chiến tranh

Tướng Nguyễn Khánh 1964
Tướng Nguyễn Khánh 1964

Vào cái ngày mà người Nam Việt Nam gọi là “ngày quốc hận” – kỷ niệm 10 năm ký kết Hiệp định Geneva chia cắt Việt Nam – Thủ tướng Nguyễn Khánh, tại một cuộc mít tinh ở Sài Gòn, đã kêu gọi mở rộng chiến tranh ra miền Bắc. Đại sứ Maxwell Tayloer và các quan chức Hoa kỳ có mặt tại đó đã từ chối bình luận quan điểm của Khánh, nhưng người ta biết rằng Hoa Kỳ đã xem điều này là vi phạm thỏa thuận phải tham khảo ý kiếnWashington trước khi đưa ra một lời kêu gọi như vậy.

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (2): Một âm mưu chống khán giả

Giấy phép ra chiến trường có ở “Military Assistance Command Vietnam”, viết tắt là MACV (và đọc là “Macvi”). Cơ quan thông tin của MACV đóng trong khách sạn “Rex” trước đây, nằm cạnh đại lộ Lê Lợi rộng lớn, cách các ngôi nhà trọ cho những đoàn lữ hành của giới báo chí, “Continental” và “Caravelle”, không đầy 200 mét. Dây kẽm gai giới hạn lối vào ở bên hông. Một người canh gác kiểm tra giấy tờ cá nhân. Qua những bức tường bằng gỗ, gian sảnh lớn ở tầng trệt được chia ra thành những phòng làm việc nhỏ, được liên kết với nhau bằng những hành lang dài, chật hẹp. Người khách thật sự là phải len lỏi qua đó, vì đứng khắp nơi trên hành lang là những bình nước uống thật to mà không có chúng thì nhân viên rõ ràng là không thể chịu đựng được bầu không khí bị làm lạnh quá mức này. Ly giấy mỏng, có màu trắng nằm đó sẵn sàng để ai cũng có thể uống nước theo nhu cầu.

Thư viện Abraham Lincoln và rạp REX, Sài Gòn 1965
Thư viện Abraham Lincoln và rạp REX, Sài Gòn 1965

Tiếp tục đọc