Vinh Quang của sự Phi Lý (6)

Sáng sớm hôm sau đó có một đoàn xe nhỏ rời trại Mộc Hóa để đi Long Khốt. Tôi đi theo xe jeep của Trung uý Kenneth Crabtree thuộc Lực lượng Đặc biệt. Anh là một thanh niên khoảng chừng 24 tuổi, người gốc tiểu bang Colorado. Crabtree tự giới thiệu mình là cố vấn của Đại úy Ngữ. Tuy nhiên anh ta nhanh chóng cười vui vẻ thêm vào: “Thật là tức cười. Đại úy Ngữ gấp đôi tuổi tôi và kinh nghiệm hơn tôi cả trăm lần. Ông ta đã đánh nhau với Việt Minh từ thời là lính chuyên nghiệp trong quân đội Pháp. Trên thực tế ông là thầy và tôi là học trò của ông. Tuy nhiên chúng tôi đã trở thành bạn rất thân với nhau.”


Cabtree đưa cho tôi một khẩu súng lục Colt 0.45, chỉ cách mở chốt an toàn và nói: “Tôi biết phóng viên không mang vũ khí trong khu vực chiến tranh. Nhưng trong tình huống bị phục kích, anh phải tự bảo vệ lấy thân vì có thể tụi nó đông hơn mình nhiều.”

“Phục kích ở đây? Vùng này phẳng lỳ như tờ giấy, núp ở đâu được?” Tôi hỏi lại, vừa nhìn quanh quất quang cảnh đầy bụi bậm và khô ráo trong mùa khô.

Đọc tiếp

Ai cố tình lãng quên cuộc chiến biên giới Việt-Trung 1979?

Chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979 được truyền thông chính thống Việt Nam nhắc đến trong vài năm trở lại đây khiến dư luận thắc mắc bởi vì trước đây là sự im lặng, thậm chí bia thảm sát người Việt do lính Trung Quốc thực hiện trong cuộc chiến biên giới bị đục bỏ.

Liệu có phải tâm tư, nguyện vọng của các gia đình cựu chiến binh cùng nạn nhân trong cuộc chiến được nhà cầm quyền Hà Nội lắng nghe sau gần 4 thập niên?

Soldiers of Vietnam's People's Army defending the city of Lang Son against the Chinese aggressors
Bộ đội Việt Nam trên vùng biên giới phía bắc trong cuộc chiến biên giới với Trung Quốc hôm 1/3/1979. 600 ngàn lính Trung Quốc tấn công các tỉnh dọc biên giới của Việt Nam ngày 17 tháng 2 năm 1979.

Đọc tiếp

Vinh Quang của sự Phi Lý (5)

Chương ba

Tôn vinh Đại úy Ngữ

Tôi chỉ gặp được Sir Robert G.K. Thompson một lần ngắn ngủi trong những năm tôi sống ở Việt Nam. Cuộc gặp gỡ xảy ra vài tuần lễ trước khi phái bộ cố vấn Anh Quốc do ông cầm đầu hết nhiệm vụ vào năm 1965 và Sir Robert, chuyên viên có uy tín nhất thế giới về chiến tranh chống du kích phải từ giã Sài Gòn. Một phóng viên người Anh đã giới thiệu tôi với ông. Tôi rất thắc mắc về niềm tin vững chắc của Sir Robert khi ông cho rằng hỏa lực hùng hậu, ưu thế về nhân sự và trang thiết bị tối tân hoàn toàn không hiệu quả bằng lòng quyết tâm đón nhận và đánh bại đối phương bằng chính những phương tiện của họ.

Lính Mũ Nồi Xanh
Lính Mũ Nồi Xanh

Đọc tiếp

“Những đứa con ngỗ nghịch trong ngôi vườn của Trung Quốc”

Hình bìa báo Der Spiegel số 9 năm 1979
Hình bìa báo Der Spiegel số 9 năm 1979

Trung Quốc tấn công Việt Nam, Xô viết đe dọa Trung Quốc – sau ba cuộc Chiến tranh Đông Dương, cuộc chiến thứ tư, có lẽ là cuộc chiến nguy hiểm nhất, đang hiện hình. Cường quốc mới Trung Quốc muốn chứng tỏ cho thế giới biết rằng họ dám bước ra chống lại tử thù Liên bang Xô viết của họ. Mạo hiểm có tính toán trước của những người cộng sản?

Vào giữa tháng Hai, mây đen bao phủ trên vùng biên giới Việt-Trung. Vì vậy mà vệ tinh trên trời của Mỹ, trước sau thì cũng đã ít có mặt trên khu vực không còn được cho là quan trọng, không thể nhận biết những gì đang xảy ra trên mặt đất.

Cả liên lạc vô tuyến cũng không cho thấy điều gì bất thường. Con số ít ỏi của những gì mà các trạm nghe lén của Mỹ thu thập được trên thực tế là vô giá trị. Hẳn là người Mỹ đã cân nhắc việc gửi một con tàu gián điệp vào Vịnh Bắc Bộ, nhưng lại không thực hiện để tránh mọi rủi ro: đã có quá nhiều tàu thủy Xô viết đang đi lại ở đó.

Đọc tiếp

Vinh Quang của sự Phi Lý (4)

Chương hai

Yếu tố Gillian

“Em yêu anh như biển cả, như bầu trời,” Josephine đã từng nói như vậy.

Câu nói này từ đấy đã xác định sự gắn bó của tôi với đất nước Việt Nam nhưng cuối cùng lại đổ vỡ với Josephine, mặc dù không phải do lỗi của nàng. Sau lần nhảy với nhau dưới biển, chúng tôi gặp nhau thường xuyên khi tôi không phải xa thành phố theo chân những cánh quân Việt Nam Cộng Hòa hay các toán Lực Lượng Đặc Biệt của Mỹ đi hành quân. Vẻ yêu kiều của nàng đã tô thắm cho những buổi cơm chiều tại nhà hàng tôi ưa thích, Le Royal, trên đại lộ Nguyễn Huệ. Nhà hàng Le Royal là một tiệm ăn phục vụ theo lối Tây thời xưa với khăn trải bàn trắng được giặt hồ. Jean Ottavi, chủ nhân người đảo Corse là một người rất hoạt bát, ốm nhom, khoảng 70 tuổi với cái tài chọc cười cô vợ mà số tuổi sống trên trái đất này bằng số lần ông ta hút thuốc phiện mỗi ngày – là 35, vào thời gian tôi gặp ông ta hoặc được người ta kể lại như vậy.

Tôi đưa Josephine đi dự những buổi hòa nhạc và vui chơi. Thỉnh thoảng vào ngày thứ bẩy, chúng tôi lái xe đến Câu Lạc Bộ Dưới Nước để trượt nước trên sông Sài Gòn. Vào năm 1965 điều này còn thực hiện được nhưng sau này đã trở thành hết sức nguy hiểm vì tình hình chiến sự tiến gần vào thành phố hơn.

Sài Gòn 1965 nhìn từ khách sạn Rex
Sài Gòn 1965 nhìn từ khách sạn Rex

Đọc tiếp

Bảo tồn đa dạng sinh học tự nhiên

Việc mang một loài ngoại lai vào môi trường tự nhiên trong nước là một việc hệ trọng cần phải được cân nhắc hết sức kỹ lưỡng. Người ta hay nói về đa dạng sinh học, nhưng dưới ý nghĩa đa dạng sinh học tự nhiên (native biological diversity), một sự đa dạng của thiên nhiên tồn tại lâu đời địa phương. Đây mới là sự đa dạng sinh học cần phải bảo vệ. Đa dạng sinh học không có nghĩa là du nhập càng nhiều loài từ bên ngoài vào môi trường nội địa càng tốt.

Khi một loài ngoại lai thâm nhập được vào môi trường nội địa, nó có thể mang lại những hậu quả khôn lường. Con cua đồng Trung Quốc (Eriocheir sinensis) được phát hiện ra trong nhiều con sông ở Đức từ năm 1912, nơi mà chúng hầu như không có kẻ thù tự nhiên nào. Chúng trở thành đối thủ cạnh tranh thức ăn với cá, đào xói mòn đập nước và phá hoại các công trình xây dựng khác. Bắt đầu từ 1930, tức là mãi 18 năm sau, chúng mới trở thành một mối họa to đến mức người Đức phải bỏ nhiều công sức ra để khống chế chúng. Năm 1935, người ta phải bắt và tiêu hủy 500 tấn ở sông Elbe, rồi sang 1936 người dân miền Bắc Đức phải đi thu lượm bằng tay 20 triệu con. Mặc dù vậy, ngày nay chúng đã bắt đầu lan sang Thụy Sĩ và Cộng hòa Séc. Tây Ban Nha cũng phải đang cực nhọc ngăn chận không cho loài cua này sinh sống ở cửa sông Guadalquivir. Loài này sang Đức có lẽ là từ vùng được người Đức thuê lại ở miền đông Trung Quốc thuộc Thanh Đảo (Quingdao ngày nay) hồi đầu thế kỷ 20.

Piaractus brachypomus
Piaractus brachypomus

Đọc tiếp