Đợt tổng tấn công Tết Mậu Thân không phải là vì người Mỹ

Đại úy Trần Ngọc Huế bị đánh thức dậy bở tiếng pháo nổ. Đó là năm 1968, bắt đầu kỳ nghỉ Tết ở Việt Nam. Tỉnh ngủ, ông nhận ra rằng âm thanh đó thực ra là pháo đang bắn vào, và thành phố quê hương của ông, Huế, đang bị tấn công. Ông vội đưa cha mẹ, vợ và con gái của mình vào hầm của gia đình, hôn các con để từ biệt, lấy chiếc xe đạp của cha ông và đạp xe về hướng tiếng ồn của trận đánh. Cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân đã bắt đầu.

Trần, một sĩ quan trong quân đội của Việt Nam Cộng Hòa, liên kết được với một trung đội của đơn vị dưới quyền ông, đại đội Hắc Báo, ở bên ngoài của một sân bay gần đó, nơi ông và 40 người đã đẩy lùi được cả Tiểu đoàn 800 của Bắc Việt nhiều giờ liền. Sau đó, họ rút lui qua những đại lộ và đường hẻm, né tránh các đơn vị lớn hơn và được vũ trang tốt hơn của quân địch, và liên kết được với bộ chỉ huy của Sư đoàn 1 QLVNCH.

Lính BĐQ Nam Việt với một khẩu súng máy tịch thu được từ người Bắc Việt trong trận đánh  giành lại Hoàng Thành ở Huế.

Lính BĐQ Nam Việt với một khẩu súng máy tịch thu được từ người Bắc Việt trong trận đánh giành lại Hoàng Thành ở Huế.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Trung Quốc đã sử dụng trường học để thắng Hà Nội như thế nào

Tháng 12 năm 1966, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, hay Bắc Việt, và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã ký một thỏa thuận thành lập trường học cho trẻ em Bắc Việt ở Trung Quốc, qua việc Trung Quốc cung cấp cơ sở vật chất, ngân quỹ và trang thiết bị. Chiến dịch ném bom của Mỹ ở miền Bắc Việt Nam lên cao điểm và Hà Nội muốn chuyển sinh viên của mình đến một nơi an toàn.

Các thành viên quân đội Trung Quốc đã cam kết ủng hộ Việt Nam trong cuộc chiến chống Mỹ năm 1966. Ảnh: Bettmann/ Getty Images

Các thành viên quân đội Trung Quốc đã cam kết ủng hộ Việt Nam trong cuộc chiến chống Mỹ năm 1966. Ảnh: Bettmann/ Getty Images

Tiếp tục đọc

Tại sao Thái Lan lại tự hào trong chiến tranh Việt Nam

Tháng vừa rồi 50 năm trước đây, những người lính tình nguyện Thái Lan đầu tiên, một đơn vị cỡ trung đoàn được gọi là Mãng Xà (Queen’s Cobras), được đưa đến Biên Hòa ở miền Nam Việt Nam để chiến đấu bên cạnh người Mỹ như là một phần của cái được gọi là Lực lượng Thế giới Tự do. Cuối cùng thì có khoảng 40.000 người lính Thái và thủy thủ đã phục vụ. Trong khi Chiến tranh Việt Nam được tưởng nhớ một cách đúng đắn như là một tấn bi kịch ở Hòa Kỳ lẫn ở Việt Nam, ở Thái Lan lại không giống như vậy. Ở đó, cuộc chiến được mô tả rất lạc quan bởi những người đã tham gia, trong lịch sử quân đội và từ các tượng đài chính thức.

Lính Thái ở Nam Việt Nam

Lính Thái ở Nam Việt Nam

Tiếp tục đọc

Có thể thắng ở Việt Nam không?

Tôi bắt đầu quan tâm tới cuộc Chiến tranh Việt Nam vào đầu những năm 1990, khi tôi theo học một khóa cao đẳng về lịch sử của cuộc xung đột này. Một phần của những gì đã thu hút tôi đến với đề tài này là sự khinh miệt sâu thẳm mà các đồng nghiệp của tôi, giới giáo sư và giới trí thức nói chung không chỉ giành cho cuộc chiến và còn cho cả các cựu chiến binh của nó. Đối với tôi, điều đó giống như một sai lầm cơ bản, khi những con người trẻ tuổi liều mạng sống của họ ở Đông Nam Á không có giá trị bằng những người đã ở nhà.

Lịch sử của cuộc chiến, như nó được dạy trong các lớp đại học dựa trên hai giả định. Đầu tiên là cuộc chiến đó không cần thiết; “Thuyết Domino”, ý tưởng rằng việc người cộng sản nắm lấy quyền lực ở Việt Nam sẽ tiếp nối lần lượt sau đó qua khắp phần còn lại của Đông Nam Á, là sai lầm. Hồ Chí Minh là một người theo Chủ nghĩa Dân tộc nhiều hơn là một người Cộng sản – và do đó, nước Mỹ không cần phải lo lắng về việc “mất Việt Nam”. Sự việc mà hầu hết các quân cờ domino đó không ngã xuống sau khi Nam Việt Nam bại trận năm 1975 là bằng chứng.

Tổng thống Johnson họp với Dean Rusk trong Nhà Trắng năm 1967

Tổng thống Johnson họp với Dean Rusk trong Nhà Trắng năm 1967

Tiếp tục đọc

Cuộc chiến của ai?

Có lẽ không có ai bước ra khỏi cuộc Chiến tranh Việt Nam với một tiếng xấu như Quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Rất lâu trước khi cuộc chiến chấm dứt, những người lính của QLVNCH đã trở thành những người phải đưa đầu chịu tội cho những tổn thất của Mỹ, một hình mẫu rập khuôn mà đã tìm được đường đi vào trong giới văn hóa hàn lâm và đại chúng. Chúng tôi được nghe thuật lại rằng họ là những người nhút nhát không có khả năng, thường hay trốn tránh nhiệm vụ của họ, để lại công việc khó khăn cho người Mỹ.

Là một sinh viên Việt Nam tại một trường Đại học Mỹ với một kho lưu trữ lớn về lịch sử qua lời kể lại, đã được ghi lại và thâu âm, tôi có một cơ hội độc nhất để đào sâu hơn, để tìm ra mọi con đường cho thấy rằng câu chuyện đó là nông cạn và không công bằng. Độc nhất, vì nó không nhằm chỉ ra rằng những người lính Mỹ đã sai lầm mà tôi đã đi từ câu chuyện này sang câu chuyện khác của các cựu chiến binh Mỹ nói về tình can đảm và hiệu quả của người anh em đồng minh, quân nhân Nam Việt Nam.

Lính TQLC của Đại đội E, Tiểu đoàn 2 với quân nhân của QLVNCH trong một lúc tạm nghỉ tuần tra gần Đà Nẵng năm 1965.

Lính TQLC của Đại đội E, Tiểu đoàn 2 với quân nhân của QLVNCH trong một lúc tạm nghỉ tuần tra gần Đà Nẵng năm 1965.

Tiếp tục đọc