Rồng Mekong (44): Sinh viên làm chính trị

Cho tới lúc đó, những hành động tuyệt vọng không thuộc trong kho vũ khí của chính trường Thái Lan. Đảo chánh và cách mạng hầu hết đều được tiến hành với khả năng đánh giá được tình hình. Tất cả những người tham gia thích nhất là một kết cuộc không đổ máu.

Cuộc nổi dậy của sinh viên Thái Lan năm 1973

Cuộc nổi dậy của sinh viên Thái Lan năm 1973

Thống chế Thanom và Bộ trưởng Bộ Nội vụ hành động hoàn toàn không giống người Thái. Lẽ ra là họ đã phải bỏ cuộc, khi những cử chỉ đe dọa không còn có tác động gì. Mệnh lệnh cho các đội lái xe tăng và trực thăng bắn đạn thật vào đám đông đã làm cho sự ra đi của họ trở thành việc không thể tránh khỏi. Hai người chạy trốn lưu vong. Họ đã có một chỗ đứng không vẻ vang trong lịch sử Thái.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Rồng Mekong (43): Chủ nhật máu ở cạnh tượng đài dân chủ

Gầy gò, hầu như còn chưa quá tuổi trẻ con và với chiếc áo trắng gần như là đồng phục, sinh viên Bangkok thời đó có thể tạo cho các nhà quan sát nước ngoài một ấn tượng về một giới trẻ vô hại, lễ phép, thích vui chơi, một giới trẻ ganh đua với các lý tưởng của cha mẹ và cố gắng chiếm lấy vị trí phục vụ của cấp dưới trong tổ chức ngay sau khi tốt nghiệp.

Tại hai trường đại học tinh hoa, Đại học Chulalongkorn thành lập năm 1917 và Đại học Thammasat thành lập năm 1934, con cái của nông dân và công dân vào đầu những năm 70 chỉ chiếm 5 phần trăm số lượng sinh viên. Đại đa số các sinh viên đã xuất phát (và ngày nay vẫn còn xuất phát) từ giới khá giả và tinh hoa của Bangkok. Năm 1973, hầu như không ai đoán trước, họ thể hiện tinh thần của toàn thể người dân đã bị các lãnh tụ độc tài tước quyền hai thập niên nay.

Đại học Chulalongkorn

Đại học Chulalongkorn

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (42): Không phải cá, mà là cần và dây câu

Thái Lan đã trải qua sự phát triển nào dưới sự lãnh đạo của những người thống trị nó, điều này trở nên rõ rệt khi người ta tháp tùng theo vua Bhumibol trên chuyến đi bộ của ông qua phong cảnh xung quanh sau các nghi lễ trong ngôi chùa làng.

Năm 1955, ông là vị vua đầu tiên trong lịch sử Thái Lan đã rời hoàng cung ở Bangkok để tiến hành chuyến đi thanh tra kéo dài ba tuần ở miền quê. Vùng đông bắc nghèo và kém phát triển lúc đó phải chịu một trận hạn hán nặng. Các chuyến đi về vùng quê và lần gặp gỡ cá nhân với người dân bình thường đã làm thay đổi gần như là bắt buộc nghi thức cung đình cho tới lúc đó rất là nghiêm ngặt. Lúc trước, thần dân thậm chí còn không được phép nhìn nhà vua. Người Thái phải quay mặt đi khi nhà vua xuất hiện. Mãi 1850, Vua Mongkut mới bãi bỏ lệnh cấm đó.

Vua Bhumibol Adulyadej

Vua Bhumibol Adulyadej

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (41): Cô gia sư của Rama IV

Bhumibol ngày đăng quang

Trong một ngôi làng hẻo lánh ở miền bắc Thái Lan, cách Chiang Mai bốn giờ ô tô cực nhọc, người dân đang chờ vị vua của họ đến thăm. Khoảng 2000 người, nông dân hay công nhân nông trường với gia đình của họ, đứng đầy quảng trường trước wat, ngôi chùa Phật giáo của làng. Chỉ các nhà sư mới có chỗ trong chùa. Nhích sát lại với nhau, họ ngồi trên một cái bục ở bức tường chính diện và tụng niệm đều đều.

Ở ngoài kia trên quảng trường không được trải nhựa của làng, tiếng tụng niệm đó chỉ có thể nghe được văng vẳng. Chín giờ sáng. Mặt trời thiêu đốt từ trên bầu trời không có mây. Người dân làng ngồi chen chúc với nhau trên nền cát màu đỏ đã từ nhiều giờ rồi, bất chấp nóng nực và ánh nắng làm lóa mắt của mặt trời. Họ chừa lại một lối đi hẹp mà vị vua sẽ đi trên đó để vào ngôi chùa. Người dân chen nhau ở cả hai bên của lối đi đó. Ở đây, người ta có cơ hội chắp tay đưa cho vị vua một tờ tiền, cái mà người này “hái” từ đám đông người và đưa tiếp cho những người tháp tùng ông. Vị vua tạo cơ hội cho thần dân sùng đạo của ông lập công đức qua bố thí, để cải thiện cái nghiệp, là tổng kết của một đời người mà theo tín ngưỡng Phật giáo thì sẽ cho biết con người đó được đầu thai ở dưới dạng nào và ở cấp nào sau khi chết đi.

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (40): Thương xót cho người Khmer

Nỗi lo sợ bị Việt Nam hóa, mất đặc tính văn hóa Khmer khiến cho nhiệm vụ lớn cuối cùng của Sihanouk trở nên thật cần thiết. Dân tộc của ông chỉ còn sở hữu những sức lực yếu đuối để tự đứng dậy. Cuộc cách mạng toàn bộ của Pol Pot có lẽ đã phá hủy mãi mãi những nguyên tố chống đỡ của nền văn minh Khmer.

Trong tháng Ba 1982, khi tôi cùng với đội ngũ quay phim của tôi lần đầu tiên có thể trở lại Phnom Penh kể từ 1975, tôi đã diễn đạt ấn tượng như sau trong một phim: “Thành phố Phnom Penh mà tôi biết và còn đến thăm vài tháng trước chiến thắng của Khmer Đỏ để tường thuật về cuộc chiến, thành phố Phnom Penh vui tươi, mang dấu ấn của Pháp đó, không còn tồn tại nữa. Khmer Đỏ đã phá hủy nó có kế hoạch, đã xua đuổi người dân về nông thôn, bỏ lớp vỏ trống không lại cho những con chuột. Phnom Penh hiện tại là một tượng đài nhắc nhở tới sự thù địch văn hóa và tàn sát con người của Khmer Đỏ, và đồng thời cũng là một thành phố đã tỉnh dậy từ giấc ngủ chết chóc và tìm đường trở về với người sống.”

Cambodian Khmer Rouge Leaders

12 Tháng 4, 2005, Phnom Penh, Campuchia. Các đạo Khmer Đỏ: Pol Pot, Noun Chea, Ieng Sary, Son Sen và những người.

Tiếp tục đọc