Rồng Mekong (49): Những thành phố như Kansas City

Trong quyển tiểu thuyết “Heart of Darkness”, Joseph Conrad để cho một bác sĩ nhiệt đới từ Paris xuất hiện, người kiểm tra sức khỏe một viên thuyền trưởng điều khiển tàu đi trên sông trước khi được một công ty tàu thủy nhận làm việc. “Thế tức là anh đi ra đến đó, thật là tuyệt vời và cũng hết sức là thú vị. Đã từng có ai mắc bệnh tâm thần trong gia đình anh không? Sẽ giúp ích được cho khoa học đấy, khi có thể quan sát những thay đổi về tinh thần của các cá nhân ở tại nơi tại chỗ… Anh hãy phòng ngừa sự chán nản nhiều hơn là ánh nắng mặt trời.. ở vùng nhiệt đới, trước hết là người ta phải giữ bình tĩnh. Du calme, du calme. Adieu.”

Sài Gòn 1950

Sài Gòn 1950

Tiếp tục đọc

Advertisements

Rồng Mekong (48): Lần trở về nhà của những đứa con đã ra đi

Bắt đầu từ đầu những năm tám mươi, rất nhiều người đấu tranh bí mật đã trở về với cộng đồng người Thái. Những cuộc đầu hàng với số lượng lớn như vậy đã được chuẩn bị trước qua những người thương thuyết của cả hai bên. Những người đàm phán thỏa thuận các điều kiện và cả nghi thức để sắp xếp long trọng lần trở về trong lòng của quốc gia. Người ta bảo đảm cho các du kích quân được ân xá và nhanh chóng được trả tự do sau một khóa học chính trị ngắn ngày về chủ nghĩa bảo hoàng và lòng yêu nước. Thêm vào đó, chính phủ hứa sẽ cho những người trở về nhà một số tiền giúp đỡ có giới hạn và một mảnh đất để xây dựng một cuộc sống thường dân mới.

Phần chính trị của lời cam kết hầu như luôn luôn được làm tròn hoàn toàn. Những giúp đỡ về vật chất vào lúc ban đầu thì ngược lại đã gây khó khăn cho nhà nước, vì đất – khác với trong quá khứ – không còn có vô giới hạn nữa. Số tiền hứa hẹn được trả ở khắp nơi. Nhiều người trở về đã đi vào thành phố với nó, trước hết là về Bangkok, để hưởng thụ những mặt tốt hơn của cuộc sống sau những năm gian khổ trong rừng rậm – cho tới chừng nào có thể và số tiền đó còn đủ để làm việc đó.

Cộng sản Thái Lan

Cộng sản Thái Lan

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (47): Không có cơ hội để hoạt động bí mật

Lần này thì Vua Bhumibol đã không can thiệp cho các sinh viên. Hội đồng sinh viên đã trở nên quá to tiếng, quá tự tin và không được ưa thích quá nhiều để mà người dân Bangkok còn tưởng thưởng cho một hành động hỗ trợ như vậy. Con lắc đã đi quá xa theo một hướng. Một cú đánh theo chiều ngược lại là không thể tránh khỏi. Sau đó, chính trị lại phải tìm một con đường trung dung mà cái tốt có thể được bảo tồn và tiếp tục phát triển ở trên đó. Một bầu không khí thành hình, cái đã mang các cực đoan lại với nhau. Khéo léo về chính trị và khả năng ước đoán tình hình là cần thiết. Người Thái chưa từng thiếu những điều đó.

Vua Bhumibol Adulyadej

Vua Bhumibol Adulyadej

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (46): Tước quyền lực các sinh viên

Cuộc nổi dậy của sinh viên Thái Lan năm 1973

Cuộc nổi dậy của sinh viên Thái Lan năm 1973

Thời kỳ bão táp và thôi thúc, cái mà Thái Lan trải qua từ 1973 đến 1976, khi nhìn lại thì giống như một vết đứt gãy sâu trong lịch sử của đất nước. Sinh viên, nông dân và trước hết là những người công nhân đình công đã tham gia vào chính trị, cái mà cho tới lúc đó là việc riêng của giới tinh hoa. Điều đó là mới. Sinh viên đi đầu trong tất cả các lĩnh vực. Phát ngôn viên của Hội đồng Sinh viên Quốc gia (NSCT) đóng một vai trò phát động trong công chúng và ý kiến công khai.

Ngược lại, các thay đổi đường lối trong chính sách ngoại giao thì lại nằm trong khuôn khổ của truyền thống Thái Lan nhiều hơn. Hoàng cung giữ một quan hệ thân thiện với Trung Quốc. Các thế lực lớn của Phương Tây luôn luôn cảnh giác, ngăn chận bất cứ ưu thế vượt trội nào của một quốc gia khác. Những kẻ cướp tiềm năng tự khống chế lẫn nhau.

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (44): Sinh viên làm chính trị

Cho tới lúc đó, những hành động tuyệt vọng không thuộc trong kho vũ khí của chính trường Thái Lan. Đảo chánh và cách mạng hầu hết đều được tiến hành với khả năng đánh giá được tình hình. Tất cả những người tham gia thích nhất là một kết cuộc không đổ máu.

Cuộc nổi dậy của sinh viên Thái Lan năm 1973

Cuộc nổi dậy của sinh viên Thái Lan năm 1973

Thống chế Thanom và Bộ trưởng Bộ Nội vụ hành động hoàn toàn không giống người Thái. Lẽ ra là họ đã phải bỏ cuộc, khi những cử chỉ đe dọa không còn có tác động gì. Mệnh lệnh cho các đội lái xe tăng và trực thăng bắn đạn thật vào đám đông đã làm cho sự ra đi của họ trở thành việc không thể tránh khỏi. Hai người chạy trốn lưu vong. Họ đã có một chỗ đứng không vẻ vang trong lịch sử Thái.

Tiếp tục đọc