19/05/1972: Nam Việt Nam chiến đấu mở đường vào An Lộc

Các đơn vị của Sư đoàn 9 và 21 miền Nam Việt Nam, cùng với một số tiểu đoàn dù miền Nam Việt Nam đã mở những đoạn đường mới ở phía nam An Lộc và chỉ còn cách thành phố bị bao vây hai dặm. Ở Tây Nguyên, quân đội Bắc Việt, bị nã pháo nặng, đã cố gắng phá vỡ chiến tuyến của Sư đoàn 23 Nam Việt Nam đang phòng thủ Kontum, nhưng quân đội Nam Việt Nam vẫn đứng vững. Các hoạt động này nằm trong chiến dịch Nguyễn Huệ của người Bắc Việt, (sau này được gọi là “Chiến dịch Phục sinh”) , một cuộc xâm lăng lớn của quân đội Bắc Việt vào ngày 30 tháng 3, để tiến hành trận đánh hòng giành chiến thắng về cho  họ trong cuộc chiến này. Lực lượng tấn công bao gồm 14 sư đoàn bộ binh và 26 trung đoàn độc lập, với hơn 120.000 binh lính và khoảng 1.200 xe tăng và các loại xe bọc thép khác. Các mục tiêu chính của Bắc Việt, ngoài Quảng Trị ở phía bắc và Kontum ở Tây Nguyên, bao gồm An Lộc nằm xa hơn nữa về phía Nam.

An Lộc 1972
An Lộc 1972

Tiếp tục đọc

13/05/1972: Tiếp tục giao tranh ác liệt ở Quảng Trị và Kontum

Mười bảy chiếc trực thăng Hoa Kỳ đã đưa 1.000 lính Thủy Quân Lục Chiến Nam Việt Nam và sáu cố vấn Hoa Kỳ của họ ra phía sau các chiến tuyến của người Bắc Việt ở đông nam thành phố Quảng Trị trong cuộc phản công đầu tiên của Nam Việt kể từ khi Chiến dịch Nguyễn Huệ của cộng sản bắt đầu. Lực lượng Thủy Quân Lục Chiến báo cáo đã giết chết hơn 300 người Bắc Việt trước khi trở về vùng lãnh thổ do Nam Việt Nam kiểm soát vào ngày hôm sau. Ở tiếp theo đó về hướng Nam, xe tăng và quân đội Bắc Việt tiếp tục tấn công trong khu vực Kontum.

Quảng Trị 1972
Quảng Trị 1972

Tiếp tục đọc

Giờ đã điểm cho các tướng lãnh ở Sài Gòn

Karl-Heinz Janßen, báo Die Zeit (Thời Báo), 25 tháng Tư 1975

Phan Ba dịch

Meine, meine, tekel, upharsin [Cựu Ước, Sách của Daniel: Chúa đã đếm những ngày còn lại của vương quốc ngươi và sẽ chấm dứt nó] – dấu hiệu báo trước không muốn rời khỏi bức tường của Dinh Tổng thống. Vào ngày thứ Tư, kẻ địch đã tràn ngập thành phố quê hương Phan Rang cạnh biển Đông của ông; vào ngày thứ Năm, đồng minh Campuchia của ông ở Phnom Penh đã bỏ vũ khí xuống trước Khmer Đỏ; vào ngày Chủ Nhật, ông mất liên lạc vô tuyến với những người bảo vệ Xuân Lộc, pháo đài cuối cùng trước cửa ngỏ Sài Gòn; vào tối thứ Hai, Tướng Nguyễn Văn Thiệu, từ tám năm nay là tổng thống của Việt Nam Cộng Hòa, từ chức. Ông đầu hàng lúc năm phút trước mười hai giờ. Ông không chỉ lùi bước trước ưu thế của kẻ địch, khi các sư đoàn Bắc Việt đang tập trung lại cho trận tấn công vào Sài Gòn, ông bỏ cuộc vì – theo phiên bản của ông – nước Mỹ lớn lao đã bỏ mặc ông: “Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ đã không giữ đúng các lời hứa của họ. Điều đó là không công bằng. Điều đó là vô nhân đạo. Điều đó là không đáng tin. Nó đơn giản là vô trách nhiệm.”

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu vào ngày 14 tháng Tư năm 1975 ở Sài Gòn
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu vào ngày 14 tháng Tư năm 1975 ở Sài Gòn

Tiếp tục đọc

Tan rã và bỏ chạy (hết)

Vài ngày sau đó, tài xế Nho chở chúng tôi đi trên con đường độc đạo số 1 về Đà Nẵng ở phía nam. Đúng ra thì người ta phải cho rằng con đường liên kết mang tính chiến lược này giữa mặt trận ở phía bắc và căn cứ không quân với tiếp tế chiến lược của người Mỹ ở Đà Nẵng phải bị tập kích liên tục. Nhưng ngay cả trên những khúc cua dẫn lên đèo Hải Vân, dòng tiếp tế vẫn lăn đi mà không gặp trở ngại nào. Những chiếc xe tải ngược chiều bật đèn pha chạy xuyên qua làn sương mù. Từ nỗi sợ hãi bản năng trước một cuộc phục kích bất thình lình, những người tài xế bám sát vào nhau gần cho tới mức bất cứ một vụ thắng gấp nào cũng phải dẫn tới thảm họa. Trời mưa không ngưng. Xuyên qua làn hơi nước, chúng tôi nhận ra những chiếc tháp canh của quân đội chính phủ như những bóng dáng mờ ảo. Trong phong cảnh này, cuộc chiến đã đánh mất mọi hiện thực. Ở bên kia của Col des Nuages, lớp mây chợt tách ra. Sau những nhánh tre của một khúc quanh, vịnh Đà Nẵng mở ra ở phía dưới sâu. Những chiếc thuyền buồm nổi bật lên trên biển nhợt nhạt, bất động như trên một bức họa mực tàu.

Quân đội Nam Việt Nam đang hành quân để tái chiếm lại Quảng Trị
Quân đội Nam Việt Nam đang hành quân để tái chiếm lại Quảng Trị

  Tiếp tục đọc

Tan rã và bỏ chạy (phần 2)

Người Bắc Việt từ phía Tây đã tiến quân về chỉ còn cách Quốc lộ 1 bốn ki-lô-mét, cái dây rốn đó của phòng tuyến bảo vệ giữa Huế và Quảng Trị. Phong cảnh chìm trong mưa. Tiếng ầm ầm vang rền của pháo binh thổi về trong làn gió tây. Ở đấy, ở đâu đó trong sương mù, là căn cứ pháo binh Bastogne đang bị tranh giành ác liệt của Nam Việt Nam. Bastogne là cái then chận cuối cùng của lối ra thung lũng A Shau, nơi người ta cho rằng Sư đoàn 324 B của Bắc Việt đang đứng sẵn sàng. Marines tỏa ra ở cả hai bên của “con đường không vui”, chạy song song với tuyến đường sắt Sài Gòn – Hà Nội. Họ lùng sục làng mạc và những khu rừng tre, tìm kiếm quân địch đã xâm nhập vào. Lực lượng tinh nhuệ này, là nòng cốt của lực lượng dự bị chiến lược của Sài Gòn, đã được vội vã chở ra phương Bắc: Không thể nhận ra sự buồn rầu lẫn sợ hãi ở những người đàn ông da vàng trong bộ quân phục rằn ri này. Họ là dân chuyên nghiệp của chiến tranh. Họ lập các vị trí phòng thủ trong tầm còn nhìn thấy được dãy nhựa đường. Họ luôn nhìn lên bầu trời, xem cuối cùng lớp mây có tách ra hay không, tạo khả năng hoạt động cho các chiếc máy bay cường kích của Mỹ.

Căn cứ hỏa lực Bastogne
Căn cứ hỏa lực Bastogne

Tiếp tục đọc