Địa ngục xanh Việt Nam – Bối cảnh của cuộc chiến (I)

Ông Helmut P. Müller là phóng viên trưởng (Chefreporter) của báo Westfälische Nachrichten ("Tin tức Westfalen") ở Đức. Ông đã có mặt tại nhiều nơi ở Việt Nam, từ đồng bằng sông Cửu Long, biên giới với Campuchia cho tới các tỉnh miền Trung Việt Nam. Bức ảnh chụp ông trong một chuyến bay trên chiếc máy bay trực thăng ở Việt Nam.

Ông Helmut P. Müller là phóng viên trưởng (Chefreporter) của báo Westfälische Nachrichten (“Tin tức Westfalen”) ở Đức. Ông đã có mặt tại nhiều nơi ở Việt Nam, từ đồng bằng sông Cửu Long, biên giới với Campuchia cho tới các tỉnh miền Trung Việt Nam. Bức ảnh chụp ông trong một chuyến bay trên chiếc máy bay trực thăng ở Việt Nam.

Cuộc chiến này ở Việt Nam – cuộc chiến mà không được bất cứ bên nào tuyên bố chính thức – có hàng ngàn gương mặt: những khía cạnh quân sự, chính trị, xã hội, tâm lý và những khía cạnh khác trộn lẫn với nhau thành một tính phức tạp loại trừ mọi sự đơn giản hóa. Tính rắc rối phức tạp của nó rộng lớn cho tới mức cả hai bên đều vướng vào trong đó: Câu hỏi “Tại sao chết cho Việt Nam” được cả hai bên trả lời bằng câu khẳng định “Cho tự do”. Đơn giản như thế đấy – và tuy vậy rất phức tạp.

Cuộc chiến này đã hoành hành từ mười ba năm nay – không khoan nhượng, tàn nhẫn kiểu Á châu và đầy ắp sự căm thù với oán giận. Làm sao mà người ta có thể tìm được một lối đi khi còn chưa có thống nhất về điểm xuất phát của cuộc chiến. Thủ tướng Bắc Việt Phạm Văn Đồng nói về việc này: “Đây là một cuộc chiến tranh giải phóng. Chúng tôi tiến hành nó để chống lại những tên cướp Mỹ và những tên đế quốc đã chiếm giữ Việt Nam bằng sự xâm lược hèn hạ. 

Chính phủ bù nhìn ở Sài Gòn luôn là một công cụ của những tên đế quốc Mỹ. Nó hoàn toàn không phải là một chính phủ hợp pháp. Chính nó đã bán đứng đất nước của chúng tôi. Ai đã mời quân đội Mỹ đến Nam Việt Nam? Ai đã cho phép Hoa Kỳ thiết lập căn cứ quân sự ở đó? Ai đã yêu cầu Hoa Kỳ sử dụng những loại vũ khí và phương pháp chiến tranh tàn ác? Chính các hiệp định giữa những tên xâm lược và những kẻ phản bội là những cái mà dân tộc Việt Nam cương quyết từ chối.”

Tiếp tục đọc

25/6/1955: Chủ tịch Hồ Chí Minh thăm chính thức Trung Quốc

Chuyến đi kéo dài từ 25/6 đến 8/7/1955. Trong chuyến đi này, Trung Quốc đã đồng ý trợ cấp cho nước VNDCCH 800 triệu nhân dân tệ (200 triệu dollar), dùng để triển khai 18 dự án, trong đó có Nhà máy Điện Hà Nội, Nhà máy Xi măng Hải phòng và Dệt Nam Định. Ngoài ra, hai bên đồng ý lập một Chương trình trao đổi nhân sự. Trung Quốc gửi chuyên gia kỹ thuật sang Bắc Việt Nam và chính phủ Hà Nội sẽ gửi công nhân sang các nhà máy công nghiệp Trung Quốc để học nghề.

Mao Trạch Đông đón Hồ Chí Minh tại sân bay ở Bắc Kinh ngày 25/6/1955.

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (45): Một chuyến đi sang Trung Quốc

Kukrit Pramoj

Kukrit Pramoj

Ba tháng sau khi nhậm chức, cuối tháng Sáu 1975, Kukrit sang thăm Trung Quốc cộng sản, chuyến viếng thăm cấp nhà nước đầu tiên của một thủ tướng Thái Lan. Các cuộc trao đổi của ông với Đặng Tiểu Bình, người ngay từ lúc đó đã điều hành công việc cho Chu Ân Lai đã ngã bệnh, và cả cuộc trao đổi với Mao Trạch Đông đã tạo nên một trong những nền tảng mà chính sách ngoại giao Thái Lan dựa trên đó. Hợp tác với Trung Quốc trở thành hằng số cho chính trị của Bangkok. Nó bảo đảm sự an toàn chống lại một Việt Nam đang tiến sang Lào và Campuchia. Trong lúc đó, những khác biệt của trật tự xã hội không phải là một vật cản đáng kể cho cả người Trung Quốc lẫn người Thái Lan. Cả hai bên đều tạo liên minh với quỷ, khi lợi ích của họ lâm nguy. Họ nhận ra ở trong đó cái lý trí mà trong quá khứ họ thường bị Phương Tây cho rằng là không có.

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (36): Giúp đỡ của Trung Quốc trong cuộc thảm sát

Chưa đầy hai tháng sau lần di tản Phnom Penh và giảm thiểu toàn bộ cuộc sống xuống mức của một xã hội nông nghiệp sơ khai, Pol Pot, “người anh em số một”, đi cùng với Ieng Sary sang Hà Nội và Bắc Kinh. Chuyến đi này là bí mật. Lúc đó, không ai ở Phương Tây biết về chuyến đi này.

Sau khi dừng chân tại Hà Nội, phái đoàn đến Bắc Kinh vào ngày 21 tháng Sáu 1975. Mao Trạch Đông hết lời khen ngợi các học trò của ông.

Có một bức ảnh chụp “đức Phật già” với Pol Pot và Ieng Sary. Mao giơ tay trái lên ngang ngực, chỉa các ngón tay ra để nhấn mạnh một ý tưởng. Đứng ở giữa nhóm là Pol Pot, nhìn Mao với đôi mắt hạnh phúc. Ông ta tỏa ra một vẻ tự tin và cảm giác biết ơn cho sự đồng ý và khuyến khích từ người thầy vĩ đại. Mao nhìn Ieng Sary đứng ở bên phải, người hơi cúi người tới trước trong sự xun xoe khúm núm. “Các đồng chí”, Mao khen ngợi những người khách từ thành phố ma Phnom Penh, “đã đạt được một chiến thắng vẻ vang, cái chỉ với một đòn duy nhất đã làm cho xã hội của các đồng chí trở thành phi giai cấp… Các công xã nông thôn, gồm nông dân nghèo và nông dân từ giai cấp trung lưu dưới và được thành lập ở khắp nước, chính là tương lai của chúng ta… Trung Quốc cứ bước một bước thì các đồng chí Campuchia của chúng ta bước hai bước.”

Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông tiếp lãnh đạo Khmer Đỏ Pol Pot (giữa) và Ieng Sary

Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông tiếp lãnh đạo Khmer Đỏ Pol Pot (giữa) và Ieng Sary

Tiếp tục đọc

Rồng Mekong (35): Học trò gương mẫu của Mao

Để tự giới thiệu mình là tổng bí thư mới của Đảng Cộng sản Campuchia bí mật, Pol Pot trong mùa đông 1965/66 lúc đầu đã đi sang Hà Nội và rồi từ đó sang Bắc Kinh. Ieng Sary và vợ ông Khieu Thirit thuộc trong phái đoàn mà đã tự giấu kín mình trước con mắt của tất cả các nhà quan sát. Mãi mười một năm sau đó, chuyến đi này mới được công bố. Pol Pot và đoàn tháp tùng ông ta đã dành thời gian nhiều tháng để trao đổi với các đồng chí lãnh đạo của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Cho tới ngày nay người ta vẫn không biết rằng ai từ trong đoàn chủ tịch Đảng và từ giới chính phủ đã tiếp đón những người Khmer này.

Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông tiếp lãnh đạo Khmer Đỏ Pol Pot (giữa) và Ieng Sary

Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông tiếp lãnh đạo Khmer Đỏ Pol Pot (giữa) và Ieng Sary

Tiếp tục đọc