Vinh Quang của sự Phi Lý (39)

Chương 16

Cuộc chia tay dài lâu với niềm phi lý

Trong những tuần lễ sau Tết Mậu Thân tôi bắt đầu nhận thức được rằng kịch trường của sự phi lý không còn là một đề tài để vui đùa nữa, ngay cả đối với các quan sát viên có đầu óc châm biếm nhất. Tất nhiên là anh chàng Eberhard Budelwitz, cái thước đo cho sự phi lý chưa hề sai bao giờ của tôi, đã cảm nhận điều này từ lâu rồi. Bằng một hành động kỳ quái trước khi bị triệu hồi về lại Đức để đi cai rượu, và từ đó bổ nhiệm qua thủ đô của một quốc gia Á châu khác, anh đã biểu lộ nhận thức này không phải bằng cách múa lưỡi trước khi trình bày ý kiến như trong quá khứ nữa. Anh không đặt những câu hỏi ngớ ngẩn tại các “buổi họp điên rồ vào lúc 5 giờ” chẳng hạn như các thắc mắc về tàu ngầm cho các nhà sư Phật giáo như là một phương tiện để ngăn ngừa lính Thủy Quân Lục Chiến đái bậy vào chùa. Không, lần này Budelwitz đã thể hiện quan điểm của mình bằng hành động tuyệt vọng trong một cơn điên cuồng say xỉn.

Khói bốc lên từ các nơi giao tranh tại Saigon và Cholon, nhìn từ sân thhượng tòa nhà Viện trợ QT, cạnh Học viện QG Hành Chành và Viện Hóa Đạo, đường Trần Quốc Toản (nay là 3 Tháng 2)

Khói bốc lên từ các nơi giao tranh tại Saigon và Cholon, nhìn từ sân thhượng tòa nhà Viện trợ QT, cạnh Học viện QG Hành Chành và Viện Hóa Đạo, đường Trần Quốc Toản (nay là 3 Tháng 2)

Tiếp tục đọc

Vinh Quang của sự Phi Lý (3)

Chương một

Như biển cả, như bầu trời

Chỗ tôi cư ngụ trong hầu hết thời gian làm việc tại Việt Nam từ đầu năm 1965 cho đến cuối năm 1969, và sau đó một lần nữa vào năm 1972 là căn suite số 214 của khách sạn Continental Palace. Nơi đó thật tiện nghi dễ chịu, kể cả cung cách của hai anh hầu trên tầng thứ hai đối với những đòi hỏi bất chợt của tôi. Họ biết tôi thích dùng quạt trần hơn là máy điều hòa không khí bị hư nát, tuy có thể đuổi muỗi mòng không cho vào phòng nhưng lại làm tôi thức suốt đêm vì tiếng ồn lọc cọc, lại không còn điều chỉnh được nhiệt độ nữa. Với ý tưởng đó trong đầu, hai anh chàng đầy tớ dễ mến đã bắt thằn lằn ngoài hành lang bỏ vào phòng tôi cho chúng xơi hết các loại côn trùng gây bệnh sốt rét.

Khách sạn Continental

Khách sạn Continental

Tiếp tục đọc

Khách sạn Continental: thang máy đi vào quá khứ

Bernd Schiller

Phan Ba dịch

Trích từ “Mekong – Từ nóc nhà của thế giới cho tới vùng châu thổ của chín con rồng”

Số 214 trong Continental thuộc về một căn phòng ở trong góc trên tầng hai, cũng được trang bị tương tự như bảy mươi chín gian phòng còn lại của khách sạn này. Người ta nhìn xuống Đồng Khởi, con đường nổi tiếng nhất của thành phố, xuống quảng trường Lam Sơn với ngôi nhà hát từ năm 1900 và nhìn xuống một hỗn độn giao thông mà tiếng ồn của nó đập vào mặt tiền của khách sạn cho tới tối khuya. Tức không phải là nơi yên tịnh như du khách thời nay hay tìm tới, và tuy vậy, gian phòng nhỏ có ban công đó thường được đặt trước nhiều tháng.

Khách sạn Continental 1965. Hình: Thomas W. Johnson

Khách sạn Continental 1965. Hình: Thomas W. Johnson

Tiếp tục đọc