Một tấm lòng son với nước non

Ông có thể là một chính khách khôn ngoan, một người chuyên đứng trong hậu trường giật dây những sinh hoạt chính trị.

Ông có thể là một người tròn trịa, được lòng cả Tây lẫn Mỹ, có một quan hệ tốt đẹp với đảng phái, đối lập, báo giới và chính quyền để đến nỗi có kẻ đặt cho ông bí danh Đặng Bi Ve hoặc quá quắt nữa là Việt gian.

Ông có thể là một ông quan lớn của Đại Việt quan lại, kẻ được đích thân đảng trưởng Trương Tử Anh tuyên thệ và trao sứ mạng xuất ngoại tìm hiểu thế giới và tìm kiếm nguồn tài trợ.

Ông có thể là một tay tổ gián điệp, người đứng ra tổ chức công cuộc gài người lại miền Bắc Việt Nam, thiết lập cả một màng lưới gián điệp khắp ngang cùng ngõ hẻm ở miền Bắc sau hiệp định Genève.

Ông cũng có thể là một nghị sĩ thấu hiểu quy luật đấu tranh nghị trường, biết lúc nào phải nhượng bộ, lúc nào phải cương quyết và lấn tới.

Ông cũng có thể là một ông chủ báo tài hoa, thành công, đầy uy tín và có một ảnh hưởng lớn trong dư luận.

Ông còn có thể nhìn dưới nhiều nhãn quan khác nữa, hoặc như chính ông vẫn cứ tự nhận “Tớ chỉ là một anh nông dân xứ Nghệ” và sau này, quãng thời gian lưu vong ở Mỹ, “tớ chỉ là một anh social worker đi lo chuyện chồng đánh vợ, con bỏ nhà đi…”

Ông cũng cười bảo “tớ là bác sĩ không biết tiêm, không biết chích…”

Đặng Văn Sung

Ông Đặng Văn Sung

Tiếp tục đọc

Advertisements

Nhà báo TỪ CHUNG giữa làng báo Việt Nam

Báo Sóng Thần

Báo Sóng Thần

1963-1965

Ít người chú ý đến cái đoạn văn ngắn đăng một cột phía trái ngay trên đầu trang nhật báo Tự Do ngày 4-11-1963 dưới ký tên Hiếu Chân, Chu Tử, Từ Chung.

Không thể gọi đó là thông cáo chung hoặc bạch thư, thư ngỏ vì nó rất ngắn và không nhân danh đoàn thể hay một nhóm người. Nhưng nội dung đã phản ảnh rõ rệt sự suy nghĩ vào thời điểm đó của ba tên tuổi lớn trong làng báo Việt Nam. Ba ông đã thú nhận sự bất lực và thiếu can đảm đóng góp vào nỗ lực dân chủ hóa Việt Nam. Ít lâu sau đó khi nói chuyện với ông Từ Chung về “lời thú tội” này, tôi hỏi tại sao lại chỉ có ba ông và cả ba đều là người Bắc, ông Từ Chung cười:

Tiếp tục đọc

Trung Quốc và viện trợ phát triển

Nếu như ngày xưa đó là giúp đỡ cho các nước anh em xã hội chủ nghĩa thì bây giờ Trung Quốc nhìn việc viện trợ phát triển như là một chiến lược để chiếm lĩnh thị trường và tối đa hóa lợi nhuận, phần V của loạt bài về “Lần trỗi dậy của Trung Quốc” từ trang Làn Sóng Đức.

Cả một thời gian dài, cho tới sang những năm 2000, Trung Quốc là người nhận viện trợ phát triển, thậm chí là từ Đức. Mãi đến năm 2007 Trung Quốc mới bắt đầu đóng góp cho Tổ chức Phát triển Quốc tế, một tổ chức con của Ngân hàng Thế giới, chịu trách nhiệm cho các nước phát triển vay tiền. “Từ chỗ là người nhận sự hỗ trợ của Phương Tây, Trung Quốc đã trở thành một quốc gia chi tiền quan trọng cho các nước ở châu Phi, châu Á và châu Mỹ La-tinh”, theo như trang mạng của Bộ Hợp tác Kinh tế và Phát triển Liên bang (BMZ).

Trung Quốc và viện trợ phát triển

Trung Quốc và viện trợ phát triển

Tiếp tục đọc

Sạp báo ông Cò

Ông là Nhảy Dù Cố Gắng. Ông là Lôi Hổ Nhảy Toán. Ông là bí thư cho Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia, là phái viên đặc nhiệm được bí mật cử ra lo vụ rắc rối Bàn thờ Phật Xuống Đường 1966 tại Đà Nẵng… Ông là cảnh sát trưởng, là sĩ quan Bộ Tư Lệnh Không Quân ngồi chơi xơi nước… Nay ông là người đứng bán báo chùa ở khu Eden. Cho dù ông đảm nhiệm chức vụ gì, như lời ông nói, “là anh em cả mà” và đối với anh em, ông là Cò Ly.

***

Vùng Hoa Thịnh Đốn và phụ cận, cách nói để chỉ một khung cảnh địa lý khá lớn bao gồm cả một phần Bắc Virginia, Nam Maryland có một cộng đồng người Việt đông đảo. Con số ước lượng không chính thức cho lắm nhưng cũng khá chính xác cho thấy đang có tới trên 60 ngàn người Việt sinh sống.

Trước đây có ba tiệm sách báo là Alpha, Thế Hệ và Minh Văn. Tiệm xưa và rộng nhất, Alpha, đã đóng cửa ba năm. Tiệm Thế Hệ của nhà giáo Đặng Đình Khiết lỗ lã, không chịu nổi tiền thuê nhà ở khu Eden càng ngày càng cắt cổ cũng đành đóng. Tiệm Minh Văn thì dời về phòng mạch (!). Sinh hoạt sách vở cứ lụn dần và người yêu sách vở thấy mình hụt hẫng mất cái thú đi ra tiệm sách Việt Nam và để tiện thì xin hoặc mua một tờ báo.

Thương xá Eden

Thương xá Eden

Tiếp tục đọc

“Mình làm vậy không được đâu” (Tổng Thống Thiệu) – Những kỷ niệm khó quên!

Sứ quán của VNCH tọa lạc trong một Building trong khu phố sầm uất Myeongdong, ở tầng thứ 11. Hán Thành những năm 60 nghèo xơ xác, người dân thất nghiệp rất đông.

Mỗi lần đến thăm sứ quán, tôi lại thấy hàng người xếp hàng từ tầng thứ 11 xuống đến từng 1, để làm thủ tục xin qua VN . Người nào được cấp giấy qua VN làm việc thì mừng như được trúng số.

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu

Tiếp tục đọc