Trong đất của Ludwig

Các ngày chủ nhật trở nên yên lặng hơn, ngay trong thành phố cũng gần như không còn có người đi lại. Tôi đi xuống Tölz trong một cái xe buýt gần như trống rỗng, trong một xe khác đến Kochel, với xe kế tiếp qua Mittenwald, qua những thôn xóm và nông trại có tên Freudenreich và Niemandsbichl. Dần dần tôi đi xuyên qua vùng đồi núi, lúc nào cũng đứng chờ một mình ở trạm buýt, ở một nơi giống như không có người.

            Ngay đất đai cũng đang chờ. Mọi việc đã làm xong, gỗ được chất đống cẩn thận cạnh nhà, vườn tược đã được giẫy cỏ, mộ đã được trang hoàng, ngay đến đồi núi trông cũng có vẻ đã được dọn dẹp và chuẩn bị sẵn sàng cho mùa đông. Những cánh đồng đã được gặt hái, những cánh rừng rụng lá, trần trụi, đoàn nhà di động ở cạnh Hồ Kochel đang chờ đợi mùa đông. Tất cả đều đang chờ đợi mùa đông. Bây giờ chỉ còn núi Karwendel già nua xám xịt là còn đủ sức để kéo mặt trời về phía nó, đỉnh của nó đang cháy rực.

Lâu đài Linderhof
Lâu đài Linderhof

Đọc tiếp

Nữ hoàng băng tuyết

Vua Maximilian II của Bayern
Vua Maximilian II của Bayern

Một cây đoạn đứng ở giữa Bayrischzell, Vua Max đã trồng nó để kỷ niệm một chuyến đi. Trong mùa hè năm 1858 ông đã đi dạo dọc theo biên giới núi non ở phía nam vương quốc của ông, vị vua trầm lặng mà thời trị vì của ông đã lọt vào giữa thời của hai vị vua điên rồ và nổi tiếng vì những việc khác nhau: Ông là người kế vị cha ông, Ludwig I, người phải thoái vị vì Lola Montez, tình nhân thèm khát quyền lực của ông ấy, và người tiền nhiệm của Ludwig II, con trai ông.

            Trong mùa hè năm ấy ông đã đi 5 tuần từ Lindau ở Hồ Constance đến Berchtesgaden ở Hồ König. Ông đi bộ hay cưỡi ngựa tùy theo địa hình, chỉ có một đoàn tùy tùng khiêm tốn và vài người tháp tùng ở bên cạnh. Ông thích có người uyên bác ở quanh mình, vì thế mà ông cho một nhà khoáng vật học tháp tùng, một vị tướng và một nhà thơ đã đi chu du khắp nơi. Ông gọi từng người một đến bên cạnh, để có thể chuyện trò với họ mà không bị quấy rầy, về những cải tiến mới của khoa học hay đặc thù của vùng đất, hay vị vua kể lại những câu chuyện từ cuộc đời của ông.

            Ông không dấu tên trong lúc đi, nhưng thỉnh thoảng, khi ông xuất hiện trong một ngôi làng, nhếch nhác như một kẻ lang thang không nhà trong lúc có mưa to hay bão tuyết, trông giống như ông đang cải trang. Ông không quan tâm đến những lần xuất hiện trang trọng hay tiếp đãi nồng hậu. Ông muốn nhìn đất nước của ông. Nhưng thần dân của ông không muốn trao ông ra, một khi họ có ông ở chỗ họ. Ở nơi ông xuất hiện, để leo núi và thưởng thức sự yên lặng của đỉnh núi và phong cảnh, họ đã chuẩn bị sẵn cho ông bữa ăn ngoài trời và cho nhiều nhạc sĩ đứng cạnh đường đi.

Đọc tiếp

Maria đã cứu giúp

Nhìn đường Nhà ga của Altötting thì không thể nhận ra được rằng không phải tôi đến một thành phố nhỏ nào đó của vùng Bayern xưa cũ mà đến một chốn linh thiêng. Thêm một nơi mà lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Nhịp độ mà tôi nói điều đó với mình trong những tuần này chứng minh rằng tôi biết đất nước tôi tệ đến mức nào.

Altötting ủng hộ cho nhận thức này bằng một cách mà tôi có nằm mơ cũng không nhìn thấy được, khi tôi đi ngang qua quỹ tín dụng và những cái thông thường khác tiến thẳng đến nhà thờ. Tôi bước vào và những gì mà tôi nhìn thấy ở hành lang bọc theo sân trong đã làm cho tôi ngẹt thở. Một người đàn bà đang nói với Đức Mẹ Đồng Trinh Maria. Không phải như người ta thường thấy những người lặng lẽ cầu nguyện trong nhà thờ. Bà ấy thật sự nói với Bà. Bà thổn thức, khóc lóc, sờ vào Maria đang khoanh tay, khẩn cầu giúp đỡ, ôm lấy Bà và nói chuyện với Bà như với một người bằng xương bằng thịt. Như một đứa bé ôm chặt lấy mẹ và than van và khẩn cầu và muốn Bà cứu giúp và an ủi, ngay bây giờ.

Nhà nguyện Đức Mẹ ở Altöttingen
Nhà nguyện Đức Mẹ ở Altöttingen

Đọc tiếp

Trà trong Braunau

Passau là một cái bản lề. Nó uốn cong chuyến đi của tôi về hướng tây. Zittau cũng đã làm điều đó, nhưng mà cho đến bây giờ tôi không thể nói được là tôi đã về đến Phương Tây. Tôi rời thành phố vào sáng ngày chủ nhật đầu tiên của Mùa Vọng[i] lúc trời có sương mù nhưng vẫn còn ấm áp và đi ngược theo dòng sông Inn. Nó có màu như lá cây liễu đang rơi xuống ở bờ sông của nó.

Nhà Kehlstein (Kehlsteinhaus) trên đỉnh núi Kehlstein, trước đây là nhà của Hitler, bây giờ là một quán trọ.
Nhà Kehlstein (Kehlsteinhaus) trên đỉnh núi Kehlstein, trước đây là nhà của Hitler, bây giờ là một quán trọ.

Đọc tiếp

Một cuộc đời ở Passau

Tôi đã ở đây từ một giờ qua và mang một tâm trạng phấn khởi kỳ lạ. Passau là thành phố đầu tiên kể từ Chemnitz, và cuộc hành trình xuyên rừng của những ngày vừa qua – ban đầu đi trong băng và tuyết ở trên cao, rồi đi trong mưa to dọc theo sông Ilz đang sủi bọt, mang nước từ băng tuyết tan ra dọc theo thung lũng chật hẹp của nó và trào lên bờ, làm cho con đường đi cạnh sông chìm trong bùn lầy, chỉ còn cách lép bép lội nước – chuyến bộ hành này đang đòi hỏi phải thưởng công cho nó. Không khác chi một nông dân trước đây 200 năm, người từ trong rừng ra, bước vào ánh sáng của các dinh thự và nhà thờ và quán xá, tôi rất muốn mang một cái áo sạch, cạo bỏ bùn bẩn ra khỏi giày ủng và đi dạo phố.

Passau, Nhà thờ Thánh Stefan và khu phố cổ
Passau, Nhà thờ Thánh Stefan và khu phố cổ

Đọc tiếp

Tự do rừng

Huy hiệu trong lịch sử của Bohemia
Huy hiệu trong lịch sử của Bohemia

Có những ngày mà tôi không gặp một ai. Những ngày sương mù âm ỉ. Đi ngang qua mặt tiền thời tiết của những căn nhà kho to lớn, những bức tường bằng ván gỗ có màu đen của mưa gió, tôi đến cái tối tăm của những ngôi làng không có một ánh sáng giải thoát, không có trong bất kỳ một cái cửa sổ nào. Khi ngôi làng nằm ở phía sau tôi, sự yên lặng nhỏ giọt của nó, tôi thở phào. Tôi đang ở trong rừng.

            Có người nói với tôi rằng 150 năm trước đây không thể nào vào Rừng Bayern và Rừng Bohemia được, chỉ những người đốn gỗ mới dám vào, để chặt thông cho người chủ sở hữu rừng, to đến mức 2 người đàn ông biến mất ở phía sau và chỉ tái xuất hiện khi cái cây khổng lồ đổ xuống.

            Vật và người nhích lại sát gần nhau trong những quán như quán của Lam như thế nào thì tất cả ở ngoài này lại xa vắng như thế đó. Tôi có cảm giác như những quán trọ càng chan hòa và ầm ỉ hơn khi thế giới xung quanh càng yên lặng hơn. Sự ghét bỏ trống vắng của Baroque Bayern, thánh giá ở khắp nơi, trang trí, điêu khắc, hình ảnh, thà nhiều hơn một cái chứ không thể ít hơn một cái, bích họa trên tường nhà, chăm chút từng chi tiết một trong lúc trang trí mỗi một đầu hồi, mỗi một góc – tất cả đều là những lời cầu khẩn của người bản xứ trong một thế giới mà nhận thức rằng ở ngoài đấy hoàn toàn không ấm cúng tí nào vẫn đang còn nằm trong xương tủy. Đam mê hình ảnh Bayern tương tự như các ngôi vườn trong những đất nước sa mạc, phải bù đắp lại cho tất cả sa mạc.

Đọc tiếp

Nét điên rồ duyên dáng của Girgl

Tôi đến Lam, một thành phố nhỏ ở trên cao mà chỉ riêng cái tên một âm của nó thôi cũng đã làm cho tôi thấy thích thú, nó vang như hợp âm cuối đang tắt dần của một bài hát trong tiếng vỗ tay khen ngợi ầm ỉ. Đứng ở nơi họp chợ phủ đầy tuyết, tôi suy nghĩ không hiểu tên này nghe có hay hơn không với một Al của tiếng Ả Rập hay một âm L đôi của tiếng Tây Ban Nha hay một âm Sankt Công giáo ở đằng trước. Al-Lam. Llam. St. Lam. Không, cứ như vậy thì tốt hơn.

Ngôi làng tên Lam trong vùng Bayern
Ngôi làng tên Lam trong vùng Bayern

Đọc tiếp