Đằng sau những bức ảnh

Tuyên truyền của chế độ cộng sản độc tài làm cho nhiều người mất cả khả năng tư duy độc lập, làm cho con người không còn cảm thấy thiếu những thông tin không bị kiểm duyệt hay thông tin trái chiều nữa. Một ví dụ điển hình là tấm ảnh của Larry Burrow mà tạp chí LIFE đăng trong số ra ngày 13 tháng 1 năm 1967, chụp ảnh một người lính Mỹ dường như đang đứng xem một người mẹ trẻ cho con bú.

Larry Burrow, LIFE số ra ngày 13 tháng 1 năm 1967

Larry Burrow, LIFE số ra ngày 13 tháng 1 năm 1967

Tuyên truyền cộng sản mang tấm hình đó gắn kết vào câu chuyện của một người du kích Nguyễn Thị Tư được cho là chết năm 1972. Tấm hình trên được cho là chụp “trước khi đem Nguyễn Thị Tư ra xử bắn”. Vậy mà vẫn có không biết là bao nhiêu người tin. Tại sao bạn không tự hỏi, ông phóng viên người Mỹ ấy có mặt lúc “đem Nguyễn Thị Tư ra xử bắn” mà lại chỉ chụp có mỗi tấm hình ấy thôi? Sau lúc mang đi bắn và sau khi bắn lại không chụp một tấm nào? Mà quân đội làm gì được phép bắn chết thường dân? Vì như thế là tội phạm chiến tranh! Giả sử mà Nguyễn Thị Tư bị bắn chết thật và có mặt một phóng viên Mỹ ở đó, thì sự việc sẽ rùm beng cả thế giới. Thế nhưng thế giới… có biết gì đâu.

Sự thật, như trong bài phóng sự đã viết, đây là con gái của một người thu thuế cho Việt Cộng (“cán bộ kinh tài”), thường hay đi theo cha để tống tiền người dân thường trong làng. Cô ta bị lính canh chừng và rồi bị giữ lại để tra hỏi. Sự việc hoàn toàn không dính líu gì tới một cô Nguyễn Thị Tư năm 1972 cả.

Một tấm hình khác nổi tiếng hơn rất nhiều là tấm hình của Nick Út chụp Kim Phúc, bức ảnh “em bé napalm”. Đây là một vụ ném bom nhầm lẫn hết sức tai hại. Nhưng ít người nào nghĩ thêm một ít. Tại sao Việt Cộng lại chiến đấu ở sát cạnh làng dân thường như vậy. Nếu thật sự thương yêu đồng bào vô tội, tại sao lại không “đánh Mỹ” ở một nơi cách xa làng dân? Hay việc núp trong làng bắn ra khiêu khích quân đội Mỹ là một chiến lược của Việt Cộng? Khiêu khích, vì biết chắc rằng người Mỹ sẽ phản ứng bằng bom máy bay và đạn đại bác tàn phá ngôi làng ấy và rồi việc đó sẽ làm cho người dân thêm “căm thù Mỹ Ngụy”? Có phải là Việt Cộng thí mạng người dân vô tội để thực hiện chiến lược, chiến thuật của mình hay không?

Trong giây phút hoảng loạn gần kề cái chết đó, tại sao em Kim Phúc tuân theo bản năng chạy về phía Quốc Gia? Tại sao không chạy về phía Cộng sản? Có phải vì bản năng biết rằng chạy về phía Quốc gia sẽ được cứu giúp hay không?

Và nói chung, suốt thời gian mấy chục năm chiến tranh, cho tới giờ phút cuối cùng, Việt Nam Cộng Hòa co cụm về tới đâu thì người dân chạy theo về tới đó. Sau “Mùa Hè đỏ lửa” 1972, sau Hiệp định Paris 1973 là đã có những “vùng giải phóng” khá rộng lớn. Tại sao người dân thường không đi tìm sự che chở ở đó vậy? Có bao nhiêu người đi vào những “vùng giải phóng” so với hàng triệu con người chạy theo bên Quốc Gia?

Hãy tự đặt ra câu hỏi cho mình! Hãy hoài nghi những thông tin được tung ra từ một phía! Khi bạn bắt đầu tự hỏi rằng việc này hay việc kia có đúng như thế không tức là bạn đã thoát khỏi cơn ảo mộng rồi đó!

Phan Ba

Đọc thêm về vụ bức ảnh “Em bé Napalm”: Toàn bộ câu chuyện của em bé napalm

Chiến lược khủng bố của Việt Cộng: https://phanba.wordpress.com/2018/12/09/khung-bo-la-mot-chien-luoc-cua-viet-cong/

 

One thought on “Đằng sau những bức ảnh

  1. Pingback: Đằng sau những bức ảnh | Thiên Hạ Sự 2018

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s