Từ theo cộng đến chống cộng (73): Chi bộ phường Tân Kiểng triệu tập hội nghị bất thường

Hai ngày sau khi Talawas đăng bài của nhà thơ Hoàng Hưng cho biết Thiện Ý là Tống Văn Công, tôi được triệu tập đến hội nghị chi bộ bất thường. Cuộc họp có ông Danh phó bí thư Quận ủy Quận 7, ông Luân chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Quận ủy Quận 7 dự. Tôi vừa ngồi lên ghế, thì ông An một đảng viên già từ hàng ghế đầu chạy xuống nói: “Anh Công à, cái đơn thuốc anh cho, tôi không dùng, vì tôi đã được bác sĩ cho đơn thuốc”. Tôi không kịp hiểu ông nói điều ấy là có ý gì. Vào cuộc họp tôi mới hiểu, ông muốn tỏ thái độ không nhờ cậy, không mang ơn một tên chống Đảng và do đó ông hoàn toàn có đủ tư cách để mạt sát hắn.

Ông Thường bí thư chi bộ tuyên bố lý do cuộc họp là “để góp ý với đồng chí Tống Văn Công về bài viết có tựa đề ‘Đổi mới đảng tránh nguy cơ sụp đổ’. Bài này có nhiều điều trái với cương lĩnh, đường lối, chính sách của Đảng. Rất đáng tiếc là trước khi viết bài này đồng chí Công không tham khảo ý kiến của chi ủy. Tuy vậy nếu bài không đưa lên mạng thì không có cuộc họp này. Mời các đồng chí góp ý với đồng chí Công”.

Ông An “phát pháo” đầu tiên:

Từ theo cộng đến chống cộng

Từ theo cộng đến chống cộng

– Viết bài xuyên tạc đường lối của Đảng, lại còn trả lời đài nước ngoài mà không xin phép là vi phạm 19 điều cấm đảng viên không được làm. Theo tôi chúng ta cứ chiếu theo nghị quyết 47-QĐ/TW mà xử lý thôi, có gì phải bàn. Đây là “chống phá” chứ có phải là sai phạm bình thường đâu mà góp ý!

Tôi trả lời:

Như câu mở đầu bài viết, tổ quốc Việt Nam đang đứng trước hai hiểm họa: Giặc nội xâm và giặc ngoại xâm. Đó là điều thôi thúc tôi phải lên tiếng, hy vọng Đảng kịp trở về với dân tộc. Từ khi còn làm việc, tôi đã trả lời với đài, báo trong và ngoài nước, không xin phép. Các anh chị thử hình dung, khi ký giả nước ngoài hỏi, tôi bảo họ “xin quý vị cho tôi xin ý kiến cấp trên đã, rồi sẽ trả lời quý vị sau nhé”. Người ta sẽ nghĩ thế nào về một chế độ bóp nghiệp tự do ngôn luận đến thế?

Ông Hiền phó bí thư chi bộ:

“Hồi vào Đảng đồng chí Công đã giơ tay thề suốt đời chiến đấu vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Nay không tán thành đường lối xã hội chủ nghĩa nữa thì xin ra Đảng đi. Tại sao còn nhận Huy hiệu 50 tuổi đảng? Việc cấp huy hiệu 50 tuổi Đảng cho đồng chí Công cũng là một sai lầm rất đáng tiếc.”

Tôi trả lời:

Như đã nói, tôi muốn Đảng đồng hành cùng dân tộc, từ bỏ ý thức hệ lỗi thời mà nhân loại đã vượt qua. Nếu không, sẽ nguy hiểm cho Đảng và cho cả dân tộc. Nhiều đảng viên cao tuổi Đảng đã thấy điều ấy, mỗi người có cách ứng xử khác nhau. Nhà văn Nguyễn Khải, 60 tuổi Đảng, nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật đợt đầu tiên, năm 2006 đã viết tùy bút chính trị “Đi tìm cái tôi đã mất” cho rằng chế độ xã hội theo mô hình của Stalin đã đưa tới: “Một xã hội mà công dân không có quyền sống thật, nói thật”. Nhưng ông dặn con chỉ công bố bài này sau khi ông qua đời. Cách làm của Nguyễn Khải thì an toàn cho bản thân, nhưng tỏ ra không tin Đảng biết lắng nghe và không dám vì Đảng. Người thứ hai là nhạc sĩ Tô Hải cũng hơn 60 tuổi Đảng đã viết “Hồi ký của một thằng hèn”, phủ nhận sạch trơn. Đọc bài “Đổi mới Đảng”, ông chê trách: “Tôi vô cùng thất vọng, tại sao Tống Văn Công còn cố tìm đường cho Đảng hoàn thiện để tiếp tục độc quyền lãnh đạo, lẽ ra chỉ nên tuyên bố ra khỏi Đảng và không chịu trách nhiệm gì về mọi đường lối, chủ trương của đảng cầm quyền”. Tôi chọn cách khác hai người ấy. Tôi đã ở trong Đảng hơn năm mươi năm, tôi phải chịu trách nhiệm về những sai lầm của Đảng. Tôi phải nói thẳng điều mình đã nhận thức được ngay khi còn sống. Nếu Đảng cho rằng tôi có quan điểm sai trái không thể chấp nhận thì tôi sẵn sàng nhận kỷ luật khai trừ ra khỏi Đảng. Về ý kiến cho rằng quyết định cấp huy hiệu 50 tuổi Đảng cho tôi là sai lầm. Tôi cho rằng với cách nghĩ đó thì cũng có thể nói việc kết nạp tôi vào Đảng cũng là một sai lầm và việc nhận tôi vào Vệ Quốc Đoàn thời chống Pháp càng là sai lầm. Dù gì thì việc huy hiệu 50 tuổi Đảng của tôi không phải là của chi bộ mà là Ban Thường vụ Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh. Do đó nếu Ban Thường vụ Thành ủy có quan điểm giống như anh Hiền thì tôi xin nộp lại huy hiệu ấy.

Ông Ba Náo, nguyên bí thư chi bộ, đương nhiệm ủy viên chi ủy:

“Hai mươi năm chiến tranh chống Mỹ cứu nước đồng chí Công được ở ngoài Bắc hưởng hòa bình. Chúng tôi hy sinh xương máu giải phóng miền Nam cho đồng chí được trở về, vậy thì cứ ngồi mà hưởng, tại sao lại ‘ăn cháo đá bát’. Tôi hỏi đồng chí: Ai giúp vũ khí cho mình đánh Pháp? Rồi ai giúp vũ khí cho mình đánh Mỹ? Vậy mà nay đồng chí nghe theo luận điệu của bọn thù địch nhằm chia rẽ hai nước xã hội chủ nghĩa anh em. Nói thật, đọc bài này tôi cho rằng không phải một mình đồng chí Công viết, đằng sau đồng chí là những kẻ nào, vì toàn là những luận điệu của bọn phản động. Hoàng Sa, Trường Sa là bãi hoang chim ỉa. Ta nói là của ta. Trung Quốc nói họ có chứng cứ là của họ. Hai nước láng giềng tranh chấp với nhau như vậy là chuyện bình thường, cũng như trong chi bộ mình có hai đảng viên bất hòa không nhìn mặt nhau là Út Kỷ với Lê Duyên Hải. Chi bộ có hòa giải họ được đâu. Ta trải qua hàng chục năm chiến tranh, tại sao đồng chí lại đem sự phát triển nhanh của Băng Cốc so với Sài Gòn?”

Tôi trả lời:

Để chi bộ không phải lo vì có bọn phản động nào xui giục tôi phát ngôn, tôi xin kể lại một số ý kiến của các bậc “trưởng thượng” của Đảng.

Ủy viên Bộ Chính trị, thủ tướng Võ Văn Kiệt trong thư góp ý với Đảng về bài học từ 20 năm đổi mới: “Lúc nào chúng ta cũng khẳng định rằng chủ nghĩa Mác-Lênin là nền tảng tư tưởng của Đảng, là kim chỉ nam của cách mạng Việt Nam, vậy tại sao chúng ta vẫn mắc sai lầm, tại sao vẫn có những giai đoạn lạc hướng? Vậy cần nghiên cứu, phân tích xem, trong chủ nghĩa Mác-Lênin điều gì trước đây đúng nay vẫn đúng, điều gì trước đây đúng nay không còn phù hợp nữa, điều gì ngay từ trước đã có sai sót. Từ năm 1951 trở đi xu hướng tả khuynh phát triển mạnh do có sự tác động của các chuyên gia Trung Quốc. Sự sụp đổ các nước Đông Âu, sau đó là sự sụp đổ Liên Xô thì xu hướng giáo điều, tả khuynh trong Đảng lại phục hồi. Đã xuất hiện quan điểm không thuận cho Việt Nam gia nhập ASEAN, bảo lưu ý kiến không tham gia năm 1995. Không ít người tự coi mình có quan điểm vững gây không ít cản trở cho sự phát triển bằng những lời phát biểu như “coi chừng chệch hướng”, “đổi mới, không đổi màu”, “hòa nhập không hòa tan”. Nhiều đồng chí mắc sai lầm tả khuynh nghiêm trọng nhưng không bị kỷ luật vẫn giữ được quyền uy vì được đánh giá là kiên định lập trường. Ngược lại, những người mạnh dạn đổi mới không bằng lòng với cái đã đạt được thì lại rất dễ bị chụp mũ là mất lập trường, chệch hướng xã hội chủ nghĩa, ăn phải bả của chủ nghĩa tư bản Bị ảnh hưởng cả sinh mạng chính trị. Về khái niệm diễn biến hòa bình cũng vậy. Các nước Phương Tây điều chỉnh chính sách của họ hằng tháng, hằng năm. Anh không nên dùng một khái niệm chung chung trừu tượng như thế để định lượng những nguy cơ từ các nước Phương Tây. Một nền kinh tế nhiều thành phần mà thành phần nhiều khuyết tật nhất, kém hiệu quả nhất lại là chủ đạo. Vậy thì nền kinh tế đó phát triển thế nào? Cấp dưới tuân theo mọi quyết đoán từ bên trên, tạo ra tâm lý lựa gió xoay chiều cốt cho được việc theo ý trên. Sự dối trá cũng khởi nguồn từ đấy.

Người thứ hai tôi muốn nhắc tới là ông Trần Độ, nguyên ủy viên Trung ương đảng, Phó Chủ tịch Quốc Hội. Ông đã viết “Nhật Ký Rồng Rắn”, một di chúc chính trị: “Trên thế giới hiện nay có hơn 100 nước đã phát triển với trình độ văn minh cao. Vậy mà họ không cần đến chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa xã hội với chuyên chính vô sản, độc quyền tư tưởng và độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản. Bây giờ chỉ còn lại bốn nước xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên Trung Quốc đã mặc nhiên giã từ chủ nghĩa Mác-Lênin và theo chủ nghĩa thực dụng ‘có màu sắc Trung Quốc’, được chứng nghiệm từ thời Đặng Tiểu Bình với ‘mèo trắng, mèo đen, mèo nào bắt được chuột cũng tốt, miễn là bắt được chuột’. Bắc Triều Tiên buộc phải quan hệ với Nam Triều Tiên vì quá nghèo đói”.

Người thứ ba tôi muốn nhắc tới là đồng chí Đặng Quốc Bảo, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên trưởng Ban Khoa giáo Trung ương trình bày với Hội đồng Lý luận Trung ương: “Mô hình xã hội chủ nghĩa kiểu xô viết qua thực nghiệm đã thất bại. Nếu có mô hình của cái gọi là chủ nghĩa xã hội thì phải có màu sắc khác chứ không thể là mô hình lấy đấu tranh giai cấp làm động lực, lấy công hữu làm hình thức sở hữu chi phối, lấy chuyên chính vô sản làm hình thức quản lý duy nhất”.

Nhà văn Nguyễn Khải 60 tuổi Đảng, Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt đầu viết “Đi tìm cái tôi đã mất” có đoạn “quả thật dân tộc Việt Nam đã thắng lớn trong phong trào giải phóng, nhưng lại thua đậm trong công cuộc xây dựng một xã hội tự do, công bằng và dân chủ. Thoát ách nô lệ của thực dân lại tự nguyện tròng vào cổ cái ách của một học thuyết đã mất hết sức sống. Dân mình sao mà phải chịu một số phận nghiệt ngã đến thế!” Ông Nguyễn Văn Trấn làm báo thời Nguyễn An Ninh, đại biểu Đảng bộ Nam bộ đi dự Đại hội 2 của Đảng, nguyên Vụ trưởng Vụ Tuyên truyền đã viết quyển “Kính gửi mẹ và Quốc hội”, trong đó có yêu cầu “xin Quốc hội cho tự do báo chí bằng chế độ thực dân Pháp”.

Xin trả lời câu hỏi: Vì sao ta phải trải qua bao nhiêu năm chiến tranh lại đem so sánh sự phát triển của Băng Cốc với Sài Gòn? Ông Lý Quang Diệu so sánh Sài Gòn và Băng Cốc ở thời điểm 30-4-1975. Xin nhớ cho, ở thời điểm đó, người miền Bắc vào Sài Gòn đã cho rằng Sài Gòn phát triển hơn rất xa Đông Âu, Liên Xô. Ông Võ Văn Kiệt đã phân tích nguyên nhân dẫn tới sa sút, khủng hoảng, tụt hậu ở thời điểm này như sau: “Đại hội 4 của Đảng xu hướng tả khuynh, chủ quan duy ý chí thắng thế, đã đưa ra những quyết định về đường lối và chủ trương sai. Cải tạo công thương nghiệp ồ ạt, cải tạo nông nghiệp vội vã, cải tạo sĩ quan của chính quyền cũ kéo dài quá lâu, đưa dân đi kinh tế mới bằng biện pháp cưỡng bức. Đó là những nguyên nhân dẫn tới khủng hoảng và ách tắc gây những thiệt hại rất lớn cho kinh tế kể từ năm 1977 trở đi. Thật đau đớn khi nghĩ lại, sự nghiệp giải phóng được hoàn thành trọn vẹn, thành phố Sài Gòn và nhiều thành phố khác ở miền Nam vẫn còn nguyên vẹn kết cấu hạ tầng và tiềm năng về kinh tế hàng hoá, thế nhưng hàng vạn người phải bỏ nước ra đi. Hiện tượng di tản, thuyền nhân cần được nhìn nhận như những vết thương trên cơ thể đất nước, để lại những di chứng trong tâm hồn của không ít đồng bào ta.”

Nhân đây tôi muốn nói về khoảng cách giữa nền kinh tế nước ta với các nước xung quanh vẫn đang ngày một tăng sau 20 năm đổi mới. Chúng ta xây dựng, phát triển bằng tiền vốn ODA, nhưng quản lý kém và tham nhũng, nên mỗi công trình bị thất thoát từ khoảng 20 đến 30%. Ông Trần Đức Nguyên nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của chính phủ đã phân tích trên báo mạng Tuần Việt Nam như sau: Nền kinh tế nước ta tăng trưởng kém hiệu quả. Hệ số ICOR của nước là tệ nhất so với các nước xung quanh. ICOR là hệ số cho biết muốn qua tăng trưởng 1 đồng thì phải bỏ ra bao nhiêu đồng vốn đầu tư. Hệ số ICOR của nước ta trong các năm 2001 đến 2007 là 5,2. Trong khi đó, ICOR của Đài Loan là 2,7, của Hàn Quốc là 3, của Thái Lan là 4,1, của Trung Quốc là 4. Năm nay (2009) của Việt Nam tăng lên 8, do đó hiệu quả cạnh tranh của nền kinh tế Việt Nam rất yếu kém.

Về câu chất vấn: Ai giúp vũ khí cho ta đánh Pháp, đánh Mỹ mà này nói theo luận điệu thù địch nhằm chia rẽ hai nước xã hội chủ nghĩa anh em? Tôi xin nhắc những câu danh ngôn về sự quan hệ giữa các nước: “không ai cho không ai một cái gì”, “không có đồng minh vĩnh viễn; cũng không có kẻ thù vĩnh viễn”. Trung Quốc từng là đồng minh với Liên Xô, chống Mỹ đã chuyển sang hòa với Mỹ để chống Liên Xô. Nhật Bản bị Mỹ đánh bại, nay là đồng minh số một của Mỹ ở châu Á. Ta cũng từ chỗ coi họ là kẻ thù nhưng nay đang nâng quan hệ đối tác chiến lược với họ lên tầm cao mới. Ta cũng coi Hàn Quốc là đối tác chiến lược chứ không phải Bắc Triều Tiên. Sau khi giải phóng lục địa, Trung Quốc coi Phương Tây là kẻ thù ngăn trở họ giải phóng Đài Loan. Họ trao súng cho ta bắn kẻ thù của họ. Giúp ta là họ tự bảo vệ bằng máu Việt Nam. Họ đã gây áp lực buộc ta ký hiệp định Geneve chia đôi đất nước. Năm 1974, họ tiếp Tổng thống Nixon mặc cả trên lưng chúng ta, để đổi lấy việc chiếm đoạt Hoàng Sa. Tháng 4 năm 1975, đại sứ Pháp ở Sài Gòn Jean Marie Merillon đã gặp Dương Văn Minh gợi ý muốn cứu chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì nơi duy nhất có thể cầu cứu là Bắc Kinh. Không được ông Dương Văn Minh cầu cứu, không ngăn chặn được Việt Nam thống nhất, lập tức họ dùng Khơ Me Đỏ tấn công chúng ta trên toàn biên giới Tây Nam. Ta đưa quân cứu dân tộc Khơ Me trước họa diệt chủng thì họ đưa 600.000 quân tấn công sáu tỉnh biên giới phía Bắc, giết cả đàn bà trẻ con, đập phá từ cái nồi cái chén.

Trước sự sụp đổ của Liên Xô, lẽ ra phải sáng suốt chọn con đường dân chủ hóa đất nước, dựa vào sức mạnh của nhân loại tiến bộ để bảo vệ đất nước, ông Nguyễn Văn Linh do quá khiếp nhược và ngu trung với ý thức hệ lỗi thời đã cho rằng Trung Quốc bành trướng, nhưng dù sao cũng là nước xã hội chủ nghĩa, đã vô hiệu hóa Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, đi cầu hòa trong thế yếu ở hội nghị Thành Đô. Bắc Kinh đã lừa mị bằng “16 chữ vàng”, rồi “4 tốt”, nhưng tìm mọi cách lấn chiếm đất liền và biển đảo. Tháng 2 năm nay họ kỷ niệm 30 năm “dạy cho Việt Nam một bài học”, in sách, báo ca ngợi quân đội của họ. Họ tổ chức kỷ niệm ngày Hải quân Trung Quốc, chiếu phim đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc Trường Sa năm 1988, giết chết 64 chiến sĩ Hải quân Việt Nam. Không biết họ làm cách nào mà còn được báo Hà Nội Mới viết bài ca ngợi Hứa Thế Hữu, viên tư lệnh chỉ huy xâm lược sáu tỉnh biên giới phía Bắc. Trong khi đó chúng ta hoàn toàn không dám nhắc đến sự hy sinh của các chiến sĩ bảo vệ biên giới phía Bắc, tội ác của chúng ở đảo Gạc Ma! Trong cơn bão số 9 vừa qua, giữa lúc ba tàu Hải quân Việt Nam được huy động để cứu một tàu cá Trung Quốc gặp nạn thì 17 tàu cá Việt Nam vào tránh bão ở Hoàng Sa bị tàu Hải quân Trung Quốc đánh đập người dân và cướp giật hải sản và ngư cụ. Mới đây, Thủ tướng Ôn Gia Bảo tươi cười hứa hẹn với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hãy cùng nhau khai thác thác Bản Giốc trước kia là của Việt Nam, nay một nửa thuộc Trung Quốc và giải quyết hòa bình biển Đông mà họ tuyên bố cả cái lưỡi bò gồm 80% là của họ!

“Hoàng Sa, Trường Sa là bãi hoang chim ỉa?” Tôi hết sức kinh ngạc trước lời phát biểu của một ủy viên chi ủy. Đây là một thiếu sót vô cùng nguy hại của công tác giáo dục đảng viên của Đảng về vấn đề cốt tử của đất nước, là những kiến thức tối thiểu để biết thiết tha yêu từng tấc đất thiêng liêng của tổ quốc. Mấy tháng qua đồng bào ở trong và ngoài nước sôi sục tức giận vì thái độ vô trách nhiệm của những đảng viên có chức quyền đối với chủ quyền biển đảo. Ví dụ trên báo điện tử của Đảng Cộng sản Việt Nam do Đào Duy Quát làm tổng biên tập cho đăng lại bài của báo chí Trung Quốc tường thuật về cuộc tập trận trên biển Đông và các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa để bảo vệ chủ quyền của họ! Thông tấn xã Việt Nam đưa tin 12 ngư dân Việt Nam đã từ Trung Quốc trở về đến Quảng Ngãi. Đúng ra phải nói là 12 ngư dân của Việt Nam bị giam trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc chiếm trái phép.

Tôi xin trình bày tóm tắt về quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Người Việt Nam phát hiện và chiếm giữ hai quần đảo này từ lâu đời. Nhiều tài liệu lịch sử để lại chứng minh việc xác lập chủ quyền của Việt Nam trên các đảo này là từ thời chúa Nguyễn, vào thế kỉ 17. Từ đó cho đến ngày bị Pháp đô hộ các triều đại kế tiếp trị vì nước ta đều thực sự nắm chủ quyền và quản lý hai quần đảo này mà không hề có nước nào tranh chấp. Tại hội nghị 51 nước ở San Francisco (Mỹ) tháng 9-1951, ông Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu tuyên bố “chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của chúng tôi trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”. Tất cả đại diện các quốc gia có mặt không người nào có ý kiến khác. Hội nghị này đã ghi vào biên bản Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Ngày18-9-1951 Bộ trưởng Ngoại giao Trung Cộng Chu Ân Lai có ra một thông cáo ngoại giao nhưng không nhắc gì đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Năm 1974, sau khi mặc cả được với Mỹ, Trung Quốc dùng vũ lực tấn công quân đội Việt Nam Cộng Hòa chiếm toàn bộ Hoàng Sa. Năm 1988 Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma giết 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam. Năm 2007 họ đưa Hoàng Sa, Trường Sa vào hệ thống chính trị của họ. Họ công bố chủ quyền chiếm 80% biển Đông. Báo chí nước ngoài bình luận nếu Việt Nam chấp nhận đòi hỏi của Trung Quốc thì chỉ còn biển ở bên bờ để bơi tắm, muốn ra khơi phải xin phép họ!

Tóm lại Hoàng Sa, Trường Sa đã được các chúa Nguyễn lập bản đồ, đưa vào hệ thống hành chánh quốc gia. Các vua Nguyễn luôn cử quân tuần tiểu, lập đồn trại bảo vệ. Hoàng Sa, Trường Sa đã thấm máu cha ông chúng ta. Đừng buông những lời xúc phạm vong linh của tổ tiên, xúc phạm lòng yêu nước của đồng bào và làm nhục Đảng Cộng sản.

Ông Thường bí thư chi bộ chất vấn: “Sai lầm trong cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp thì Đảng ta đã nhận rồi. Đảng đã xác định nội dung xã hội chủ nghĩa là dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Tại sao đồng chí công không tán thành chủ nghĩa xã hội?”

Tôi trả lời: Ngày 20-10-1956 Trung ương Đảng ra lệnh chấm dứt cải cách ruộng đất và mở chiến dịch sửa sai. Ngày 30-10-1956 Mặt Trận Tổ Quốc họp để triển khai công tác này. Tại đây tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường ủy viên Đoàn Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc, người từng được chủ tịch Hồ Chí Minh chọn làm thành viên đoàn Việt Nam thương lượng với Pháp tại hội nghị Đà Lạt năm 1946, đã đọc một bài tham luận với mục đích tìm nguyên nhân sai lầm để tránh không bao giờ phạm lại những sai lầm tương tự. Ông phân tích ba nguyên nhân cơ bản là: Quan điểm của chúng ta về địch và ta, thù và bạn rất mơ hồ. Chúng ta tiến hành một công việc quan trọng ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng triệu người mà bất chấp luật pháp, chỉ lấy chính trị làm thống soái. Tiến hành công việc bởi những người không có chuyên môn và không coi trọng chuyên môn. Bản thuyết trình đầy thiện chí của ông chẳng những không được lắng nghe mà còn bị quy chụp là phản động, chống chế độ, chống Đảng. Ông bị loại ra khỏi Mặt trận Tổ quốc, khỏi biên chế. Mãi đến sau Đổi mới ông mới không còn bị quản chế. Do không khắc phục được nguyên nhân gây ra sai lầm cho nên sau đó lại xảy ra vụ đàn áp Nhân văn – Giai phẩm. Mãi tới 50 năm sau, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ký quyết định tặng Giải thưởng cấp nhà nước cho bốn văn nghệ sĩ Nhân văn – Giai phẩm mà không chính thức thừa nhận sai lầm. Sai lầm về cải tạo công thương nghiệp ở Hà Nội, 20 năm sau đã lập lại ở Sài Gòn một cách nghiêm trọng hơn. Chúng ta mới từ bỏ cách làm đó sau “đổi mới”, tức là từ bỏ những nguyên lý về kinh tế của chủ nghĩa xã hội.

Đảng đã định nghĩa nội dung xã hội chủ nghĩa là dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Vâng, đó là trong khi chờ đợi các nhà lý luận đưa ra một định nghĩa mới. Bởi vì nếu chỉ định nghĩa như vậy thì hằng trăm nước khác sẽ bảo mình nói theo họ nhưng làm thì kém hơn. 20 năm qua chúng ta đã từ bỏ hết những nguyên lý kinh tế của chủ nghĩa xã hội và làm theo các nguyên lý thị trường của chủ nghĩa tư bản hiện đại. Nhờ đó mà kinh tế phát triển, đời sống nhân dân được cải thiện, nhiều nước vào đầu tư. Nhưng về chính trị vẫn giữ nguyên cơ cấu của hệ thống xã hội chủ nghĩa theo mô hình Stalin. Do đó đã đẻ ra nhiều khuyết tật khi vận hành mà tôi đã kể trong bài góp ý với đảng. Ở đây tôi muốn kể thêm những điều vừa được đọc trong bài viết của ông Nguyễn Văn An nguyên ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Chủ tịch Quốc hội: “Ai là người có tư tưởng đổi mới, có tư tưởng hội nhập theo đường lối của Đảng thì người đó là ‘hồng’. Như vậy ‘hồng’ không nhất thiết phải là đảng viên”. Nhưng xin nhìn lại hệ thống chính trị các cấp có người nào giữ trọng trách mà là người ngoài Đảng không? Kể cả ở cấp khu phố, xóm. Vì sao như thế? Nhân đang kỳ họp Quốc Hội, tôi xin đọc mấy bài trên VietNamNet (cơ quan của Bộ Thông tin – Truyền thông). Một bài có tựa đề “Muốn hết nghị gật, Đảng phải đổi mới phương thức lãnh đạo”. Nội dung bài này có những ý kiến như sau:

Ông Dương Trung Quốc, đại biểu Đồng Nai nói: “Quốc hội có tới 92 % là đảng viên mà đã là đảng viên thì khi quyết định các vấn đề phải tuân thủ theo định hướng của tổ chức Đảng”.

Ông Đinh Xuân Thảo viện trưởng Viện Nghiên cứu Lập pháp nói: “Ở các nước thông qua gói kích cầu cần phải mấy vòng mới có được quyết định. Ta thì không! Quy định chuyển mục đích sử dụng rừng 1000 ha thì phải xin ý kiến Quốc hội, nhưng thời gian qua chuyển đổi 100.000 ha cũng chẳng cần thông qua Quốc hội”.

Ông Bùi Ngọc Sơn, giảng viên khoa luật Đại học Quốc gia Hà Nội nói: “Quốc hội sẽ hành động hiệu quả hơn, nếu được ấn định những quyền lực thực chất”.

Những dẫn chứng kể trên cho thấy, cấp bách phải đổi mới chính trị thì mới có thể giải quyết những ách tắc của đất nước. Đảng không phải chỉ đổi mới phương thức lãnh đạo mà phải đổi mới tư tưởng sao cho hợp với trào lưu tự do, dân chủ của nhân loại.

Ngày nay, chủ nghĩa tư bản hiện đại đã khác xa chủ nghĩa tư bản ngày Marx, Engels quan sát. Nhận định chủ nghĩa tư bản đang giãy chết của Lênin hoàn toàn sai lầm. Ngày nay, ở các nước phát triển, lao động áo xanh mà Marx-Engels quan sát chỉ còn khoảng 5 %. Thế giới đã bước sang nền kinh tế tri thức, người lao động là những trí thức mặc áo trắng vào nơi làm việc. Các Đảng Xã hội- Dân chủ phải luôn điều chỉnh cương lĩnh chính trị để được là đại diện cho cả dân tộc, tuy vậy không phải lúc nào cũng được thắng cử.

Các đảng Cộng sản theo Quốc tế 3 thì ngay ở nước Nga cũng ngày càng bị mất phiếu, thất cử trước các đảng theo chủ nghĩa dân tộc. Nước ta thuộc nhóm nước nghèo đang công nghiệp hóa, giai cấp công nhân phần lớn là lao động chân tay. Tuy nhiên, chủ nghĩa xã hội theo mô hình Stalin không có tương lai. Đảng Cộng sản Việt Nam cần phải đổi mới chính trị thực hiện tự do, dân chủ, nhân quyền theo xu thế của thời đại, từ bỏ ý thức hệ lỗi thời để trở thành đảng của dân tộc.

Bí thư chi bộ nhiều lần muốn ngăn lại, nhưng tôi cứ phát biểu hết ý mình. Chi bộ có hơn năm mươi đảng viên. Năm người tỏ thái độ gay gắt đối tôi như một kẻ chống Đảng. Cô Liên sĩ quan công an đã nghỉ hưu cho rằng tôi là một người hiền hòa dễ mến, nhưng có lẽ tuổi già, cho nên đã bắt đầu lẩm cẩm! Năm người cho rằng tôi là người nhận nhiều thông tin, muốn xây dựng Đảng. Số còn lại không tỏ rõ thái độ. Chi ủy phân công chị Hà chi ủy viên ghi biên bản các cuộc họp kiểm điểm, nhưng chị ghi rất sơ sài. Tôi đã ghi chép đầy đủ và gửi cho nhà thơ thanh Thảo. Từ biên bản tôi gửi, Thanh Thảo viết bài “Hoàng Sa, Trường Sa là bãi hoang chim ỉa ư?” trên Bauxit Việt Nam và blog Quê Choa của bọ Lập ngày 30-10-2009.

Bí thư chi bộ truyền đạt chỉ thị của “cấp trên yêu cầu đồng chí Công tự đề xuất một hình thức kỷ luật vì đã vi phạm 19 điều cấm đảng viên không được làm”. Tôi trả lời, tôi viết bài này với ý thức xây dựng đảng, do đó tôi không thể tự nhận kỷ luật. Trong khi tôi đang bị chi bộ kiểm thảo, tổng biên tập VietNamNet Nguyễn Anh Tuấn từ Hà Nội bay vào, tặng rượu vang, hoan nghênh bài “Đổi mới Đảng” và yêu cầu tôi viết bài cho VietNamNet. Tôi đã gửi cho VietNamNet bài “Học mà không học những gì từ Trung Quốc”. Bài này chủ yếu nhằm bác bỏ quan điểm “dù bành trướng Trung Quốc vẫn là nước xã hội chủ nghĩa anh em” của Nguyễn Văn Linh, chỉ rõ Trung Quốc đã vứt bỏ ý thức hệ Mác-Lênin, đề cao chủ nghĩa dân tộc cực đoan, bên trong thì đàn áp phong trào nhân dân đòi dân chủ (vụ Thiên An Môn), bên ngoài thì thực hiện bá quyền, bình trướng xâm lược. Ngày 25-2-2010 VietNamNet đăng bài viết này. 11 giờ ngày 25-2-2010, nhà báo Huy Đức gọi điện hỏi nghe nói VietNamNet đăng bài “Học và không học những gì từ Trung Quốc” nhưng tìm hoài chẳng thấy? Một giờ sau, tổng biên tập Nguyễn Anh Tuấn cho biết, bài vừa đăng đã bị hai bộ, Bộ Ngoại giao và Bộ Công an yêu cầu gở xuống ngay. Nguyễn Anh Tuấn gửi bài lên ông Trương Tấn Sang, thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng xin ý kiến và được trả lời “cắt bỏ khoảng 150 chữ thì đăng được”. 150 chữ bị cắt là lời khuyên không nên học cách đàn áp đẫm máu ở Thiên An Môn! Một bạn đọc bình luận: bài bị cắt 150 chữ phê phán Thiên An Môn giống như bị Trung Quốc kiểm duyệt.

Tháng 9 năm 2011 xảy ra nhiều vụ thảm sát ghê rợn ở cả hai miền. Báo chí “lề phải” đăng nhiều bài từ nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đến các giáo sư, tiến sĩ tâm lý phân tích nguyên nhân. Nhận thấy không ai nói đúng nguyên nhân cốt lõi của vấn đề nghiêm trọng này, tôi viết bài “Vì sao tội ác lên ngôi?” Đến nay, những nguyên nhân đẻ ra tội ác mà bài này chỉ ra vẫn không được khắc phục, do đó tình trạng bạo lực trong xã hội Việt Nam thật kinh hoàng. Mỗi ngày trên chương trình “60 giây” của HTV 9 hầu như đều có đưa tin vài vụ giết người, đáng lo nhất là người thân, người trong gia đình giết nhau!

Đọc bài trước: Từ theo cộng đến chống cộng (72): Hoàng Hưng – về tác giả bài viết đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!

Đọc bài tiếp theo: Từ theo cộng đến chống cộng (74): Vì sao tội ác lên ngôi?

Đọc những bài khác ở trang Từ theo cộng đến chống cộng

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s