Tình người ở đâu? (Phần 2)

Ngày 17.6.2018

Ngoài cửa lại nhao nhao. Chốc chốc lại thêm người. Xong khai báo, ngồi quan sát tôi mới để ý người mới bị xách nách dẫn vào cái cửa nhỏ qua phòng cạnh (được ngăn bằng tol chung với cả nhà thi đấu). Họ lôi người vào rồi đóng cái cửa nhỏ đó lại. Tôi nhìn cánh cửa trong nỗi nghi nghờ rồi sự sợ hãi lóe lên đến tột độ…Tiếng gì đó đánh nghe cái rầm…kèm tiếng hét thất thanh vọng ra…
Tim tôi đông lạnh
Cả người tôi đông lạnh
Họ làm cái gì trong đó???

Biểu tình ngày 10-06-2018

Biểu tình ngày 10-06-2018


Tôi hỏi một số anh chị xung quanh thì mới biết đó là chỗ để “xử lý” những người không hợp tác với chúng. Té ra là chỗ “trong kia” mà con bé thun xanh đã quát vào mặt tôi. Từ lúc ấy tôi chỉ còn quan tâm tới cánh cửa nhỏ đó. Lâu lâu tiếng gì nện rầm rầm vang ra. Thót cả tim. Rất nhiều người mặt thất thần ngồi quanh lúc ấy chắc cũng như tôi. Họ đoán được chuyện gì xảy ra. Có cô gái trẻ đeo kính mặt xinh tô môi đỏ đã khóc. Hình như đi với bạn trai. Cô quay mặt vào anh này khóc.
Một lúc sau có con bé bị bắt khác xin đi vệ sinh mới trở lại. Con bé đi cúi gục đầu, tóc che mặt nên không thấy rõ. Đến đám tụi tôi nó mới nấc lên nói không ra tiếng “tụi nó đánh người ta quá trời anh chị ơi!”
Một khoảng nín lặng câm ngừng thở…tôi nghĩ mọi người như tôi bắt đầu sôi tim lẫn gan.
Vậy là sao?
Ở một đất nước tự xưng thiên đường gì gì đó là nơi người ta giết người công khai?
Thế kỷ này là thế kỷ trung cổ hay thế kỷ của công nghệ tân tiến với những hot boy hot girl chỉ biết ăn chơi xài đồ hiệu mà người ta có thể lùa cả trăm người vào 1 nơi rồi tách riêng ra để đánh đập dã man, trừ khử như trại tập trung Hitler?
Tôi nói với những người xung quanh “Họ đánh người trong đó, nếu mình cứ ngồi yên thì họ sẽ chết đó! Chết người trong khi mình chỉ ngồi nhìn đó! Đứng dậy đi bà con!”
Khi đám đông bắt đầu xôn xao tôi thấy con bé xinh đeo kính ban nãy vẫn còn khóc nó đứng dậy đầu tiên và bước ra phía trước.
Trong lúc đó thì có cô người bắc từ ngoài đi vào (có lẽ đi vệ sinh vào ngang qua cửa thông qua phòng kia) lớn tiếng “Các anh không được đánh người, đánh người là hành vi sai pháp luật. Các anh đánh chết người ta thì sao!”. Từ phía công an họ trả lời đó là tiếng phòng tập võ không có đánh ai cả.
Tôi xông lên phía trên và bảo mọi người ơi đứng lên hết đi rồi la lớn: Vậy các anh mở cửa cho người ta ra đây cho chúng tôi coi. Các anh lôi người ta vô trỏng làm gì?
Bắt đầu nhốn nháo mọi người ùa dậy, đám công an quân phục và chìm nổi đang làm thủ tục cũng bỏ việc ùa tới. Hai phe.
Bây giờ tôi mới thấy, thật ra nãy giờ mọi người đã nghe. Họ bàng hoàng, rúng động khi những âm thanh đó phát ra nhưng họ kinh hoàng tới mức ngồi im thẫn thờ và khóc. Chú cao ốm mặc bộ đồ trắng Cao Đài khóc sướt mướt: Mấy chú ơi thả người ta đi ác quá vậy! Cô bé kính cận đã quắc mắt trong lúc nước mắt lưng tròng xông ra nhưng anh bạn kéo lại. Đám đông kêu lên: thả người ta ra thả ra đi…bên kia mấy chị mấy cô cũng nước mắt lưng tròng. Có cô khóc lóc van xin “Cháu ơi cô đi ngang qua không biết gì cả, cho cô về chiều cô còn đi dạy…” (lúc đó tôi nghe mà muốn vả vào mặt bà giáo đó).
Uất ức trào dâng chúng tôi đòi thả người ra nhưng lũ lang sói đã ùa vào. Đứa nào đứa nấy to cao thân đầy thịt mỡ. Cái con yêu tinh mập lùn đeo kính đội nón kết áo khoác rằn ri trắng đen nạt to nhất: Mấy người ngồi xuống! Ngồi xuống ngay lập tức! Chúng trợn trừng nghiến răng nạt nộ nắm đấm tay lăm lăm sỉ vào mặt từng người: Mấy người muốn quậy phải không, muốn ăn đòn phải không? Đứa thì bảo Bà con ngồi yên chúng tôi làm nhanh bà con về nhưng nào ai trong chúng tôi còn tin họ?
Từ lúc bị bắt vào đây, chính xác là bắt cóc bằng vũ lực, bị đánh thẳng tay nếu chống cự mà không 1 lời giải thích, hỏi nhiều cũng bị đánh, mà đánh cú nào ra trò cú đó không chừa 1 ai. Chúng tôi làm sao tin nổi khi họ từ đầu chí cuối độc ác chẳng nương tay, ai cũng bị đối xử tàn tệ, có cô bị đấm đến nỗi gẫy cả răng. Cô tóc uốn quăn nói giọng bắc bị đánh và lôi kéo đến nỗi sứt cả dép đi chỉ còn 1 chiếc. Có chú ở Đồng Nai đi biểu tình (tên Mai Nghị) mới lấp ló gần khu nhà thờ Đức Bà là bị hốt lên xe bus với kiểu bắt tội phạm, hỏi câu nào là bị lên gối bụng chấn chỏ vào vai liên tục. Chú bị cụt mất 1 tay mà chúng nó cũng tàn ác.
Phẫn uất và căm giận chúng tôi la lớn đòi thả người thì hỡi ôi chúng xúm lại đông hơn chúng tôi. Cao bự như gấu. Tay lăm lăm ghế sắt, dùi cui, ba trắc sẵn sàng nện vào đầu. Trong tích tắc tôi ước ao tất cả tiến lên đánh lại với chúng. Chúng có giết nổi gần trăm mạng người này không. Nhưng cô người bắc từ đầu rất mạnh mẽ cự lại chúng trong mọi việc quay qua kéo tay tôi và mọi người xuống. Chắc cô không muốn cảnh máu chảy đầu rơi xảy ra. Cô khuyên can mọi người nghe lời chúng ngồi xuống. Chúng kéo cô đi bảo bà ra đây nhưng tôi và mấy người xung quanh cũng lôi cô lại. Ai ngờ bản thân cô lại can ngăn bảo cô không sao đâu để cô đi! Thật buồn. Rồi chúng tách tôi ra ngồi tuốt đàng đầu phòng. Đám đông còn lại bị ém ngồi xuống hết. Nhìn thật căm giận khi chúng điều động chục thằng công an cầm dùi cui vô thêm ngồi ghế canh chúng tôi lệch bệch dưới đất như bầy thú chờ xẻ thịt.
Cảnh tượng này, lúc đó có ai bên ngoài nghĩ rằng nó xảy ra ở đất nước ta? Ngoài đường kia, bao nhiêu người còn áo lụa quần là, vui đùa hả hê trên bàn nhậu, có biết rằng cách họ vài trăm mét là những con người vì họ vì yêu quê hương vô tâm, yêu quê hương tàn nhẫn này mà có thể chết như dòi bọ dưới tay yêu ma mà không một ai biết?
Đám người túm tụm ngồi chịu đựng như những con vật sắp bị làm thịt. Ánh mắt này tôi thấy nó giống mấy con cầy trước khi bị giết (hồi nhỏ bên sông nhà là quán cầy tơ. Cả xóm phải chịu đựng tiếng tru ảo não của đám chó bị nhốt trước khi bị mổ). Trong kia may sao cũng không còn tiếng rầm rầm vang ra để tra tấn tinh thần của chúng tôi nữa (chắc chúng thông báo đánh không ra tiếng động để đám ngoài này đừng loạn lên).
Cảnh tượng thê lương
Đứa tách tôi ra ngồi riêng lại ngay cái cửa ra vào cái phòng biệt lập kia. Chỉ cần tôi nhìn qua trái là thấy bên trong. Tôi cứ len lén nhìn vào đó! Mấy bạn của tôi cũng bị tách ra ngồi rải rác.
Hồi sau cửa mở có người phụ nữ dìu 1 người đàn ông đi ra. Anh đổ gục xuống sàn và nằm im bất động. Tôi đứng lên ngay la lớn “Đánh chết người ta rồi!” Cả đám người bị bắt ùa lên. Nhưng mới được mấy bước đã bị chúng, đông hơn cầm dùi cui giơ cao sẵn sàng nện xuống.
Thế là 1 phen nháo nhào diễn ra rồi những con cừu bị dồn ngồi xuống trong nỗi bất lực và kinh sợ. Tôi thì được nguyên 1 thằng đầu bò đứng giữ vai khỏi nhúc nhích.

Dinh Thi Thu Thuy

Đọc những bài khác ở trang Thế Giới

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s