Biệt động Sài Gòn – Gia Định và vụ đánh bom nhà hàng Mỹ Cảnh

Có một lực lượng vũ trang nằm ngay giữa lòng Sài Gòn trong những năm máu lửa. Đó là một đội quân có đủ mọi thành phần, lứa tuổi: em bé đánh giày, chị bán trái cây, cậu sinh viên hay có khi là anh lái xích lô… Từ trận đánh tàu “Cạc” Mỹ, Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh, cư xá Brink cho đến trận đánh Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, sân bay Tân Sơn Nhất… đều mang dấu ấn của lực lượng này. Họ chính là chiến sĩ Biệt động Sài Gòn – Gia Định.

1. Hơn hai tháng trời, chiến sĩ biệt động Huỳnh Phi Long ngày nào cũng lân la quanh Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh đang neo đậu ở Bến Bạch Đằng để thăm dò tình hình. Đây là nơi ăn chơi của bộ sậu nhân viên cao cấp Mỹ – Ngụy. Đội 67 biệt động thành xác định: Phải đánh bằng được mục tiêu này.

Nạn nhân vụ đánh bom Nhà hàng Mỹ Cảnh
Nạn nhân vụ đánh bom Nhà hàng Mỹ Cảnh

Ngày 20-6-1965, địch xử bắn chiến sĩ biệt động Trần Văn Đang ngay tại chợ Bến Thành. Thời cơ đã đến. Phải đánh một trận lớn để trả thù cho anh! Ba ngày sau, đội 67 vào trận. Huỳnh Phi Long được giao nhiệm vụ tổ chức và trực tiếp đánh cùng anh Lê Văn Rãy. Kế hoạch được vạch ra: ta cho nổ hai trái DH10. Trái đầu nổ ngay sát tàu với mục đích dụ địch hoảng loạn rời tàu. Trái thứ hai nổ cách trái đầu 5 phút với độ sát thương lớn hơn sẽ “quét” sạch địch trên cầu tàu. Phương án bố trí mìn ở đâu để tránh sát thương cho thường dân vô tội cũng đã được tính tới.

Thiếu Tá Bộ Binh Mỹ Abel Vela đang giúp một em bé bị thương tại nhà hàng Mỹ Cảnh. Xác của ba em và mẹ em nằm kề. Em đã sống sót nhờ ba mẹ em ngồi che khi vụ nỗ bom xảy ra.

Không ngờ, hôm ấy địch tăng cường kiểm soát khu neo đậu nhà hàng. Mật vụ rải khắp nơi. Cảnh sát khám xét tỉ mỉ những người khả nghi. Ngay ở gần cột cờ Thủ Ngữ, 2 xe thiết giáp của quân đội cộng hòa được bố trí. Biết khó, Long quyết nếu không đánh bằng kiểu “bỏ quên” (bí mật cài mìn hẹn giờ tại điểm đánh) thì cứ đánh “cường tập” (đánh xáp lá cà, một người giật mìn, người khác yểm trợ): “Dù có hy sinh cũng phải quyết đánh!”.

Bỏ súng ở nhà, Long và Rãy mỗi người thủ trong người 2 trái lựu đạn phòng trường hợp đánh “cường tập”. May mắn thoát qua chốt kiểm soát. 7 giờ kém 10 phút tối 23-6-1965, Huỳnh Phi Long cho chiếc mobilet của mình tiếp cận gần mạn tàu như một người qua đường dừng lại mua thuốc. Lợi dụng mấy tên cảnh sát lơ là, anh cài mìn đúng vị trí. Ngay lập tức, anh tiến đến quầy mua thuốc hút rồi men ra địa điểm tập kết có Tám Sâm đợi sẵn. Nhìn đồng hồ thì chưa đầy một phút nữa, mìn sẽ nổ. Bên kia đường, Rãy cũng đã cài trái mìn thứ hai đúng vị trí.

Không đầy 1 phút, trái mìn thứ nhất nổ. Tiếng la hét vang động khắp Bến Bạch Đằng. Lính tráng tìm cách thoát thân xuống cầu tàu. Khi chúng còn đang ngơ ngác thì trái mìn thứ hai đã nổ.

Chạy xe về ngang chợ Bến Thành, Huỳnh Phi Long nghẹn ngào: Đang ơi, chúng tôi đã trả thù cho anh!

Trích từ: Biệt động Sài Gòn – Gia Định: Ngày ấy bây giờ

Đọc thêm về vụ đánh bom nhà hàng Mỹ Cảnh: Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh

Báo SGGP ra ngày 21 tháng 12 năm 2007
Báo SGGP ra ngày 21 tháng 12 năm 2007

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s