Vinh Quang của sự Phi Lý (24)

Một tuần sau văn phòng thủ tướng gọi tôi. Nguyễn Cao Kỳ sửa soạn bay ra Huế sáng hôm sau để họp với các nhà lãnh đạo dân sự và quân sự tại địa phương. Họ hỏi tôi có muốn tháp tùng hay không? Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay. Huế là một cố đồ cổ kính tuyệt đẹp nhưng có tính bài ngoại, và đang là trung tâm của phe Phật giáo đối lập chống lại chính quyền Nguyễn Cao Kỳ. Nơi đây đồng thời là thành trì của đối thủ ông Kỳ, trung tướng Nguyễn Chánh Thi và vị sự nổi loạn Thích Trí Quang. Bay đến Huế cùng với một đoàn phóng viên, Kỳ đang cố chứng tỏ ông đang hoàn toàn nắm vững tình thế.

Trung tướng Nguyễn Chánh Thi
Trung tướng Nguyễn Chánh Thi

Chúng tôi bay bằng máy bay thường đến phi trường Phú Bài và sau đó chuyển qua trực thăng để bay thêm khoảng 10 dặm nữa vào thành phố. Tôi ngạc nhiên một cách thích thú khi thấy anh chàng Eberhard Budelwitz dũng cảm, ngôi sao của “Hí trường của sự phi lý” cũng đi cùng với chúng tôi. Anh ta uốn éo một cách khoái chí trong sợi dây an toàn khi những chiếc trực thăng quân sự nhào lộn ngoạn mục trên Cổ Thành cố đô bên bờ sông Hương. Đáp xuống đất, tôi từ giã phái đoàn ông Kỳ để đến thăm chớp nhoáng giáo sư Horst Günter Krainick và vợ ông là bà Elisabeth. Lúc ăn trưa, Krainick tự hào khoe với tôi món sở hữu yêu quý nhất của ông trên tường phòng ăn: một bộ sưu tập tranh vẽ trên kiếng tuyệt đẹp. Ông nói, tôi hy vọng là chúng được an toàn tại đây nhưng tôi ngại là Huế không còn là một chốn yên ổn như trước nữa. Đó là lần cuối cùng tôi gặp họ. Hai năm sau, họ bị giết chết và tôi mường tượng ra cảnh tượng những bức tranh này bị đập phá bừa bãi.

Tôi quay trở lại kịp thời với phái đoàn ông Kỳ để đáp chuyến bay trực thăng về. Khi chúng tôi về gần bãi đáp, Thủ tướng Kỳ túm lấy cánh tay tôi và chỉ vào một “đống” đang nằm dưới càng trực thăng: “Trời ơi cái gì đây? Không thể nào tin được đó là ông bạn đồng hương Budelwitz của anh!” Rõ ràng là Budelwitz đã rớt ra khỏi trực thăng và may mắn là nó đã không đáp ngay lên người để bị gãy xương mà hạ càng an toàn chung quanh cái cơ thể đẫm rượu vốt ka của anh. Rồi lại còn tạo ra bóng mát để anh ngủ thoải mái cho đến khi giã rượu.

Cười sảng khoái, Nguyễn Cao Kỳ kéo Budelwitz từ dưới chiếc trực thăng ra và một tùy viên giúp ông đưa anh ta lên trực thăng cột dây an toàn lại. Tôi rất khoái chí về giai thoại này. Sau khi chứng kiến bạo lực tại Viện Hóa Đạo và đi thăm vị sư trẻ bị đốt tại bệnh viện, đây là một cảnh tượng tuyệt vời của lòng người. Lại một lần nữa, Budelwitz đã xuất sắc đóng vai trò của mình trong “Hí trường của sự phi lý”.

Trong những tuần lễ sau đó, mọi chuyện trở nên tồi tệ đối với tôi. Đột nhiên tôi ngã bệnh thật nặng. Tôi không thể nào ăn uống được gì nữa, không đi đâu được, không gặp được ai cũng như không thể tập trung để viết lách gì cả. Tôi cảm thấy đau bụng vô cùng và sau này được kể lại là có lẽ cơn đau của tôi ngang với mức độ đau đớn của sản phụ chuyện bụng hay bệnh nhân bị phỏng độ ba. Tôi sút cân tới mức độ phải dùng dây thừng để túm lại quần. Một đêm kia cơn đau đạt tới mức cực điểm khiến tôi đã hét kinh hoàng tới mức làm hàng xóm và nhân viên của khách sạn Continental thức dậy. Nhưng họ không biết làm gì hơn là cho tôi uống trà xanh. Vì giới nghiêm nên không thể gọi bác sĩ đến khách sạn khám cho tôi được.

Sáng sớm hôm sau khoảng sáu giờ, cơn đau giảm bớt đôi chút. Tôi lảo đảo bước ra chiếc xe Citroen cũ kỹ, bảo Đức và đám lâu la tìm chỗ khác mà ngủ.

“Ông Đức ơi, trông ông thê thảm quá,” Đức nói với tôi bằng cái biệt danh nó đặt cho tôi, có nghĩa là người Đức vừa có nghĩa là đức hạnh nữa.

“Chắc tao chết mất,” tôi trả lời.

“Ông nghĩ ông định đi đâu vậy, ông Đức?”

“Đến bệnh viện Hải quân Mỹ trong Chợ Lớn,” tôi nói.

“Ông không thể đi một mình được. Cho tôi đi theo với.”

Tôi chạy chậm chạp đến trung tâm y tế Hoa Kỳ trong phố tàu Chợ Lớn, mỗi lần bị ngừng tại các giao lộ lại càng cảm thấy cơn đau tăng gấp bội. Đức thì luôn xoa vuốt cánh tay phải của tôi. Tôi chỉ còn nhớ mang máng những gì đã xảy ra sau đó. Rõ ràng là tôi phải đậu lại ngoài cổng bệnh viện để thả Đức xuống vì cậu ta không có giấy tờ cần thiết để vào một cơ sở quân sự. Sau này tôi được biết là tôi đã bỏ lại chiếc xe Citroen vẫn còn nổ máy và cánh cửa phía tài xế còn mở toang. Tôi không bao giờ tìm lại được cái xe đó nữa. Điều tệ hại nhất là tôi không bao giờ gặp lại Đức. Vài tháng sau khi trở lại khách sạn Continental thì Đức và hầu hết nhóm lâu la của em đã bỏ con đường Tự Do rồi.

Trong phòng cấp cứu, tôi lảo đảo nối đuôi một hàng dài lính GIs đang chờ thử nghiệm bệnh hoa liễu. Tôi còn nhớ giọng cộc cằn của một tay sĩ quan trưởng cấp thấp đang nắn bộ phận sinh dục của một bệnh nhân, miệng thốt lên “Đồ con lợn ạ, con dính chấu rồi, đồ con lợn à, con dính chấu rồi,” có nghĩa là anh chàng đã mắc bệnh lậu. Khi tôi đến gần và cúi xuống, hắn gầm gừ, “này ông ơi, ông bị kiết lỵ, cánh cửa đầu tiên bên tay phải.” Sau đó thì hắn tiếp tục lảm nhảm: “Đồ con lợn ạ, còn dính chấu rồi, đồ con lợn ạ, con dính chấu rồi.”

Tôi bước vào căn phòng mà hắn chỉ cho tôi, có lẽ là phòng khám bác sĩ và té xuống bất tỉnh nhân sự. Ba ngày sau tôi thức dậy và tưởng chừng như đã qua đời rồi và đang ở trên Thiên Đàng. Cơn đau đã biến mất, cũng như cái nóng nực và độ ẩm thấp. Tôi nghe thấy tiếng nhạc cổ điển Tây Phương và một vị thiên thần đang nghiên đầu xuống trên mặt tôi. Nàng mặc đồ màu trắng toát nhưng có mái tóc dài đen mướt thật đáng yêu. Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra là tôi còn sống trên giường bệnh viện và người đó không phải là thiên thần mà là một cô y tá hải quân Hoa Kỳ với mái tóc đen thật dễ thương mang cấp bậc hải quân thiếu tá.

Tôi luôn nghĩ rằng quân phục hải quân trắng của phụ nữ rất hấp dẫn nên cố gắng làm một nỗ lực yếu ớt để thể hiện tính hào hoa. Nhưng cô ta kéo mạnh tấm chăn ra khỏi thân tôi nói, “Thưa ông, ông không còn hơi sức đâu để mà tán tỉnh nữa. Trông kìa, trông ông giống như mới ra khỏi trại tù Ausschwitz vậy.” Tôi thấy cô ta nhìn chăm chăm vào bộ xương khốn khổ gọi là thân thể của tôi. Tôi vội vàng xin cô đắp chăn lại cho tôi thật nhanh.

“Ông rất may mắn là còn sống sót đấy,” cô bảo tôi. “Ông chỉ còn cân nặng không đầy 50 ký lô khi nhập viện và hoàn toàn mất nước vì bệnh kiết lỵ. Ông sẽ tịnh dưỡng tại đây một vài ngày nữa đến khi tình trạng ổn định hơn để có thể đi lại được. Tôi đã liên lạc với các sếp của ông rồi. Họ sẽ cho ông về Đức ngay sau khi ông đủ sức để đáp máy bay. Họ đã đặt mua ba vé máy bay Air France đến Paris để ông có thể ngã dài lưng thoải mái. Ông sẽ được điều trị tại bệnh viện nhiệt đới ở Hamburg. Thật là thích thú được làm việc với người của Axel Springer. Sếp của ông sốt sắng và đàng hoàng lắm!”

Ba ngày sau tôi được chở đến phi trường Tân Sơn Nhứt. Hành lý của tôi đã có sẵn tại đó rồi. Ai đó – cho đến nay tôi vẫn không biết là ai – đã thu dọn đồ đạc của tôi trong khách sạn Continental. Đúng như cô y tá đã báo trước, ba ghế máy bay đã được dành sẵn cho tôi ở khoang vé tiết kiệm trong chiếc máy bay Boeing 707 của hãng Air France. Tôi hầu như ngủ vùi trong suốt chuyến bay đến Paris-Orly và từ đó tôi đáp máy bay chuyển tiếp về Hamburg.

Viên chủ bút của tôi, Julius Holding, người đã từng bắt tôi hoãn lễ cưới bốn năm về trước, đến đón tôi tại phi trường với một vẻ mặt như đi đưa đám. Ông thông báo với tôi là theo lệnh của sếp lớn Axel Springer, tôi sẽ không phải nằm trong Viện Y học Nhiệt đới Bernhard Noocht mà chỉ điều trị ngoại trú tại đó. Springer đã dành sẵn một căn suite trong khách sạn Reichshof nổi tiếng sang trọng. Như vậy thoải mái cho tôi hơn là trong bệnh viện và xe của công ty sẽ đưa đón tôi mỗi buổi sáng.

Khi tôi đến Reichshof, Gillian vợ tôi đã chờ sẵn cùng với mẹ tôi và ông chồng mới của bà. Mọi người đã bay đến thành phố do Springer mời. Sau ba tuần lễ điều trị tôi được cấp thêm ba tuần nghỉ phép ở Áo, tất cả do Axel Springer đài thọ và còn được đi du lịch nước Scotland cùng với Gillian trên chiếc xe Rolls Royce có tài xế riêng trong chuyến đi Âu châu sau đó.

Ngày nay tôi vẫn không hiểu tại sao hai năm sau đó tôi lại nhẫn tâm từ giã người sếp tốt bụng đó để gia nhập tạp chí Stern mà sáng lập viên và biên tập không có được những phẩm chất nhân bản như Springer. Đôi khi tôi hoài nghi là những con vi trùng kiết lỵ Sài Gòn không những đã tấn công bộ tiêu hóa mà cả bộ óc của tôi nữa.

(Còn tiếp)

Đọc bài trước: Vinh Quang của sự Phi Lý (23)

Đọc bài tiếp theo: Vinh Quang của sự Phi Lý (25)

Đọc toàn bộ những bài trước ở trang Vinh Quang của Phi Lý

 

Advertisements

2 thoughts on “Vinh Quang của sự Phi Lý (24)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s