Vinh Quang của sự Phi Lý (12)

Hồi tưởng 3

Nghề báo chí – Ơn gọi của Thiên Chúa

Bằng cách nào đó, qua nhiều năm dài, những người đã gắn bó với ngành báo chí thường tạo cho mình một hơi hám của sự bất kính. Có lẽ vì họ đã chứng kiến quá nhiều mặt trái vô vị của bản chất con người và cũng đã nhìn thấy những việc ô nhục trong các tôn giáo vốn có quy củ. Thật khó cho họ để giữ được niềm tin trong bất cứ tôn giáo nào. Thường thì sự bất kính này lại là lớp gai bao phủ để che dấu một sự cam kết sâu xa hơn đối với đấng trên cao và với các giá trị tôn giáo khác.

Alfred P. Klausner và John DeMott eds.

Sách nguyện của nhà báo

(Minneapolis: Nhà xuất bản Augsburg, 1972), trang 7.

Tôi không thể giả vờ cho rằng trong những năm tại Việt Nam tôi đã sống cuộc đời nhiệt tình của một tín đồ Kitô, trái lại là đàng khác. Không phải tôi là người vô thần. Tôi có được “niềm cam chết sâu xa đối với Đấng Trên Cao” diễn tả trong cuốn sách nguyện của nhà báo. Nhưng tôi đồng thời là một gã ngu ngốc đầy tham vọng, theo chủ nghĩa khoái lạc và đã bỏ xó Thiên Chúa ngồi ngoài phòng chờ để được vào tiểu sử đời tôi. Dẫu sao, tôi đã được chỉ bảo kĩ lưỡng trong đức tin Kitô giáo, chính ra bởi bà ngoại tôi trong các hầm trú bom đạn thời Thế chiến Thứ hai. Tôi đã đọc bài Kinh Lạy Cha rất thường xuyên và thỉnh thoảng hát lên thật to, nhất là trong những tình huống chiến đấu, bài kinh Kyrie eleison từ sách dâng lễ Lutheran mà tôi đã học từ thuở ấu thơ: “Lạy Chúa rủ lòng thương.” Cũng đã có những khoảnh khắc nguy hiểm tôi cầu nguyện trong đầu bài ca vịnh cảm tác từ Thi Thiên 51:10-12: “Đức Chúa Trời ôi! Xin hãy dựng nên trong tôi một lòng trong sạch, và làm mới lại trong tôi một thần linh ngay thẳng. Xin đừng từ bỏ tôi trước mặt Thiên Chúa, cũng đừng cất khỏi tôi Thánh Linh Chúa.” Trên một mức độ thực tế hơn, tôi không bao giờ hoài nghi điểm mấu chốt của giáo lý Lutheran cho rằng: tất cả mọi người đều có một nhiệm vụ thiêng liêng trong cuộc sống thế tục của họ, và thiên chức của tôi là để phục vụ đồng bào với tư cách một nhà báo. Ở Việt Nam, thật rõ ràng là một thế hệ đồng nghiệp mới của tôi đã thiếu cái ơn gọi này và do đó đã sử dụng báo chí như một phương tiện chỉ cho những lợi ích riêng. Họ là những người đã tạo ra sự ác cảm lan rộng của mọi người đối với truyền thông báo chí ngày nay. Nhưng công bằng mà nói cho những người cùng thời với tôi, đa số đều đồng ý với lời nguyện cầu cũ này dành cho các thành viên của nghề nghiệp tôi:

Chúa ơi, Ngài gọi một số người làm thầy giáo, một số khác là mục sư rao giảng, có người làm thầy phó tế, làm thợ kéo nước, thợ đốn gỗ, và một số nữa không phù hợp với các nghề cao quý trên thì ngài cho làm nhà báo. Xin hãy giúp họ, thưa Ngài, để có được những câu chuyện đúng đắn và ngay thẳng. Xin hãy hướng dẫn những ngón tay dò dẫm của họ trên những phím của bàn máy chữ, và để bất cứ điều tốt lành gì có thể xảy ra, xin hãy củng cố thêm mối nối kết giữa các ngón tay và khối óc của họ. Và dù với bất cứ tâm trạng nào của họ, cầu xin họ sử dụng nó một cách tự do để cho mực khơi thành dòng không phải là máu mà là tình đồng bào anh em. Xin hãy thỉnh thoảng ban cho họ một mẩu chuyện hay, để làm vừa lòng các biên tập viên, làm các độc giả hạnh phúc hơn, và để tâm trí họ thoát khỏi sự suy thoái của chính họ. Và khi cái ngày mà các dấu chấm cuối cùng đến với họ, xin hãy rủ lòng thương ban cho họ chỉ một cái thoáng nhìn của niềm vinh quang cho những gì mà họ đã được ủy thác thường xuyên bởi quá nhiều người trước khi họ đi đến nơi vĩnh cửu.

Lạy Chúa toàn năng, chúng con nhìn nhận đã bất lực không hoàn thành các mục tiêu rạng rỡ mà Ngài đã truyền cảm hứng cho chúng con. Xin hãy làm cho chúng con không kể lể về những việc làm tốt nhất đã hoàn thành được với khả năng nhỏ bé của chúng con. Bàn tay vô hình và thường bị phủ nhận của Ngài đã đặt lên trên vai chúng con trong những công việc tốt và chúng con xin cúi mình trước mặt Ngài. Chúng con không xin được giải thoát khỏi cùm xích. Chúng con nguyện đeo sự ràng buộc đối với Ngài. Xin hãy cầm tù chúng con với niềm công lý thượng đỉnh đối với đồng bào. Xin hãy trói buộc chúng con vào vị trí của nghiệp vụ báo chí.

Sách nguyện của nhà báo, trang 100

Đọc bài trước: Vinh Quang của sự Phi Lý (11)

Đọc bài tiếp theo: Vinh Quang của sự Phi Lý (13)

Đọc những bài trước ở trang Vinh Quang của Phi Lý

 

Advertisements

2 thoughts on “Vinh Quang của sự Phi Lý (12)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s