Vinh Quang của sự Phi Lý (11)

Sau đó ông chủ động đưa tôi trở lại căn cứ. Lần này thì tôi vào trại mà không bị trở ngại nữa. Có một sĩ quan Hoa Kỳ đặc trách về báo chí hiện diện. Anh ta đón tôi ở cổng và lái xe thẳng tới một bãi đáp trực thăng đang có một đàn UH-1 gọi là Huey đang chờ lệnh khởi hành, động cơ nổ sẵn đinh tai nhức óc và cánh quạt vỗ sành sạch.

“Đang tiến hành một cuộc hành quân lớn,” viên sĩ quan báo chí nói, có một tiểu đoàn QLVNCH bị Việt Cộng đánh tả tơi đêm hôm qua. Bị tiêu hết bộ chỉ huy sĩ quan và hạ sĩ quan. Gần hết đạn luôn. Chúng tôi đang bay vào để bổ sung lại sĩ quan, vật liệu và cố gắng yểm trợ thêm một ít không trợ. Do đó, nếu anh muốn xem màn ngoạn mục thì nhảy lên tàu của Trung tá đây. Ông ta là sếp đấy. Chúc may mắn.”

Trực thăng vận với những chiếc UH-1D gần Sài Gòn năm 1965
Trực thăng vận với những chiếc UH-1D gần Sài Gòn năm 1965

Tôi chiếm chỗ ngồi đằng sau một trung tá phi công đang “ngồi lái trên ghế phải,” có nghĩa là đang tự tay lái chiếc trực thăng này. Điều này rất hiếm xảy ra. Thông thường thì chỉ có các sĩ quan cấp trung úy, đại úy hay chuẩn úy mới lái những con ngựa bay này của quân đội Hoa Kỳ. Ngồi kẹp giữa hai xạ thủ hai bên cửa có ba người Việt Nam: một thiếu tá, một trung úy và một thượng sĩ. Chúng tôi bay về hướng Tây trên một địa bàn đồi núi xinh đẹp với vẻ bình yên.

Trong một trảng thật lớn, chúng tôi phát hiện ra cảnh hỗn độn tuyệt vọng phía bên dưới. Binh lính chạy tứ tán như rắn mất đầu và súng cối thì bắn lung tung hỗn loạn vô cùng. Trực thăng chúng tôi vội vàng nhào xuống.

“C…!” Viên trung tá gào lên khi một viên đạn súng cối rít sát cạnh trực thăng chúng tôi, rồi tiếp theo là một quả thứ hai và quả thứ ba nữa. “Bắn lầm rồi. Bọn mình chết mất.”

“Ngưng bắn ngay,” ông hét vào máy vô tuyến nhưng không liên lạc được với mặt đất.

“Đơn vị này hết người chỉ huy rồi,” ông ta giải thích (khoảng gần một nửa thế kỷ sau, Bradford Jones kể lại với tôi: “Có lẽ đó là một đơn vị của trung đoàn 44, lúc đó đang bị hỗn loạn khủng khiếp”).

“Mình xuống thật nhanh nếu không họ bắn tung chúng ta lên trời bây giờ,” viên trung tá tiếp tục nói, “Tôi sẽ không đáp xuống đất. Quý vị nhảy xuống ngay lúc nào nhảy được và chạy ra xa ngay lập tức.”

Chiếc trực thăng lơ lửng khoảng một phút đồng hồ cách mặt đất chừng hai ba thước, tôi và ba người lính Việt Nam nhảy xuống chạy tìm chỗ núp trong khi chiếc trực thăng bốc thật lẹ lên trời.

Thật là một cảnh hỗn loạn chung quanh chúng tôi. Những anh lính trẻ kêu nhau ơi ới đầy vẻ lo lắng, vừa gắng bắn đi những quả đạn súng cối 81 ly. Một vài khẩu bắn lên trời chẳng nhằm một mục tiêu nào cả. Những cái khác thì không sao bắn được vì khí ẩm đã làm cho đạn bị thối không xài được nữa.

Cách chúng tôi vài thước có ba anh lính trẻ đang vụng về chữa một cái súng cối bị kẹt đạn nguy hiểm vô cùng. Một anh còn dùng nhánh cây chọc vào quả đạn, thử làm cho nó lỏng ra.

“Khôôônnnggg!” Viên thượng sĩ cùng đi với chúng tôi hét lên. Anh nhảy ra để chỉ cho mấy anh lính cách đối phó với một khẩu súng bị kẹt trong tình huống như vậy: phải có một người nhẹ nhàng chúc ống đạn xuống và một người khác túm lấy trái đạn khi nó vừa tuột ra. Tuy nhiên các thanh niên chưa đầy đôi mươi mặc áo lính này chẳng còn biết nghe lệnh lạc gì nữa. Họ bây giờ đã loạn trí hết rồi, bắn loạn đả tứ phía gây nguy hiểm cho mọi người.

Chúng tôi cố sức chạy đi thật nhanh. Các sĩ quan và hạ sĩ quan tăng viện từ Nha Trang đến phải mất tới hai tiếng đồng hồ mới khôi phục được một chút kỷ luật cho cái đơn vị như rắn mất đầu này. Những chiếc trực thăng quay trở lại. Tôi nhảy lên chiếc của ông trung tá.

“Chào mừng anh quay trở lại,” anh ta cười toét miệng. Sau hỗn loạn bây giờ tới địa ngục nhé.”

Khi trực thăng bay sâu hơn nữa về hướng tây, anh giải thích: cái mà anh vừa thấy là một đại đội của một trong những trung đoàn kém nhất của quân đội VNCH. Họ hỏng vì đã mất gần hết bộ chỉ huy. Họ cần được tái huấn luyện và tái trang bị tận tình trước khi được đưa vào mặt trận trở lại. Thật là một cuộc tàn sát không hơn không kém. Bây giờ chúng ta được gửi tới một đơn vị trực thuộc một trong những trung đoàn giỏi nhất. Họ đang tiến hành một công tác nguy hiểm là đuổi theo một toán Việt Cộng sát nhân côn đồ đã để lại dấu máu dài trong khu vực đó.

Chiếc trực thăng thả tôi xuống một trảng rừng nơi có bộ chỉ huy của một tiểu đoàn QLVNCH vào khoảng 450 người. Đơn vị này hoàn toàn tương phản với nhóm các anh lính trẻ hỗn quân hỗn quan mà tôi gặp buổi sáng hôm đó. Tiểu đoàn này thuộc trung đoàn 45, nếu tôi nhớ không lầm, đã hoàn toàn phủ nhận sự thiên vị ngu xuẩn của nhiều thành viên giới báo chí tại Sài Gòn cho là lính Việt Nam Cộng Hòa kém cỏi. Mặc dù đã hành quân trong vùng nhiều tuần lễ liền để cố gắng duy trì một sự hiện diện tối thiểu của chính phủ tại các làng xa xôi hẻo lánh, các sĩ quan và thuộc cấp còn rất sung sức. Họ có tinh thần cao, thông minh, khỏe mạnh, có kỷ luật và nắm vững tình hình. Các sĩ quan cố vấn Hoa Kỳ, ba Mũ Nồi Xanh, nói với tôi là đơn vị đặc biệt này có trinh sát và mật báo viên đáng tin cậy trong những khu vực thường bị Việt Cộng quấy rối về ban đêm. Một số làng mạc và thôn xóm có những già làng theo phe chính phủ đã bị những toán sát nhân cộng sản giết hại lần mòn.

Các cố vấn Mỹ lấy khẩu phần C của họ cho tôi cùng dùng chung. Tôi nhớ đã được ăn xúc xích và đậu nấu từ trong hộp ra, tiếp theo là trái cây xắt nhỏ đóng hộp. Sau đó tôi cuộn mình vào tấm pông-xô cố dỗ một giấc ngủ ngắn. Vào khoảng 3 giờ sáng chúng tôi nhận được lệnh khẩn cấp di chuyển đến một ngôi làng hẻo lánh vừa bị một đơn vị Việt Cộng “thăm viếng”. Tiểu đoàn chúng tôi tiến đến mục tiêu từ ba hướng, không bị cản trở. Kẻ địch rõ ràng đang quan sát chúng tôi từ xa nhưng vì ý đồ tâm lý chiến cố hữu trong chiến lược “Chiến tranh Nhân dân” của Võ Nguyên Giáp, bọn họ muốn chúng tôi chứng kiến những gì mà họ đã làm: một hành động vô nhân đạo không thể tả nổi, nói lên bộ mặt thật khủng khiếp của chiến tranh Việt Nam, nhưng là một bộ mặt mà các nhà tranh đấu cho hòa bình diễu hành qua các đường phố của Hoa Kỳ và Châu Âu trong vài năm sau đó đã làm ngơ không nhìn nhận.

Trong cuốn sách của ông, The Real War (New York: Warner Books/Random House, 1980), Tổng thống Richard Milhous Nixon đã trích đoạn tường thuật của tôi về sự kiện đó. Ông viết: “Nhà báo Đức Uwe Siemon-Netto đã cho chúng ta thấy một minh chứng sống động, du kích Cộng sản đã dùng khủng bố như thế nào để thực hiện mục đích của họ. Siemon-Netto, trong lần tháp tùng một tiểu đoàn Việt Nam Cộng Hòa đến một ngôi làng lớn mà Việt Cộng đã càn qua vào năm 1965, kể lại rằng: ‘Treo lủng lẳng trên cây và những cây cọc trong đình làng là ông xã trưởng, vợ ông, 12 người con… kể cả một em bé nữa…’

Bọn Việt cộng đã ra lệnh cho mọi người trong làng phải chứng kiến cảnh cả gia đình, đầu tiên là bị tra tấn dã man và sau đó là bị treo cổ lên. Chúng bắt đầu bằng đứa bé và từ từ hành động dần lên với những người con lớn, người vợ và sau cùng là đến phiên ông xã trưởng… tất cả được thực hiện một cách lạnh lùng như chuyện bình thường trong chiến tranh, thể như bắn một loạt súng phòng không vậy…”

Cảnh tượng người xã trưởng và bầy con bị giết đã rởn tóc gáy lắm rồi. Vậy mà bọn cộng sản còn cắt hết lưỡi họ, sau đó cắt luôn cả bộ phận sinh dục nhét vào miệng còn đang rướm máu. Và tôi càng rùng mình hơn nữa khi nhận thấy bà vợ và những cô con gái đã bị cắt hết nhũ hoa trước khi treo cổ lên. Điều này làm tôi nhớ lại lời nói của Hemingway: “Chúng ta đã quá quen thuộc với những xác chết đều là đàn ông cho nên cảnh tượng người phụ nữ bị giết hại thật là kinh hoàng.”

Tổng thống Nixon giải thích đây là cái cách cộng sản “chiếm những trái tim và khối óc của nhân dân trong vùng quê.” Cộng sản không đắc nhân tâm bằng những cử chỉ nhân ái mà bằng những hành động tàn nhẫn nhất nhằm đe dọa người dân. Tôi đã phỏng vấn nhiều người dân làng, trong đó có một người lớn tuổi thông thạo tiếng Pháp đã kể cho tôi nghe là cán bộ Việt Cộng đã vào làng nhiều lần trước đó và cảnh cáo ông xã trưởng nếu ông ta không ngừng họp tác với chính phủ Nam Việt thì sẽ chịu những hậu quả nghiêm trọng.

Nhưng ông xã trưởng vẫn trung thành với chính phủ, cho nên nửa đêm bọn chúng đã trở lại và đánh thức mọi người dậy để chứng kiến cuộc thảm sát. Trong lúc đó một tên cán bộ tuyên truyền với mọi người rằng: “Đây là những gì sẽ xảy ra đối với những người nào không theo cách mạng, nhớ đấy!” Tôi thật xấu hổ là bây giờ không tài nào nhớ được tên cái làng đó. Nhưng điều này có lẽ không nghĩa lý gì vì chuyện này tiếp tục xảy ra khắp nơi trong miền Nam vào ban đêm thuở bấy giờ.

Đơn vị chiến đấu tôi tháp tùng rời ngôi làng gần hai tiếng đồng hồ sau đó, khi một toán sĩ quan an ninh quân đội đã tới để điều tra hành động tội ác này và thẩm vấn các nhân chứng. Họ cũng hạ những tử thi trên cây xuống.

“Tại sao dân làng không làm chuyện này?” Tôi hỏi một trong những viên cố vấn Hoa Kỳ.

“Sợ hãi,” ông ta trả lời. “Họ sợ những điềm chỉ viên trà trộn trong bọn họ. Bọn Việt Cộng sẽ suy diễn đó là một hành động phá hoại chống lại việc họ làm và sẽ giết những người ấy với cùng một cách họ đã trừng phạt ông xã trưởng. Bản chất của khủng bố là như thế đó.”

Khi sửa soạn viết chương 5, tôi kể lại sự việc này với Bradford Jones, tay sĩ quan Mũ Nồi Xanh vào năm 1965 đã đuổi tôi khỏi căn cứ Nha Trang vì tưởng tôi là gián điệp Cộng sản. “Chúng tôi vào ngôi làng đó trùng ngày và cũng gần như cùng lúc với các anh,” anh nói. “Tôi còn nhớ xác chết của người đàn ông đó, vợ và con ông ta nữa. Đó không phải là cuộc thảm sát duy nhất tôi từng thấy tại Việt Nam nhưng có lẽ là lần tàn bạo nhất.”

Bradford cũng cho tôi một lý do nữa về vụ thảm sát tập thể này là: “Theo tin tình báo của chúng tôi thì viên xã trưởng rất trung thành với chính quyền trung ương Sài Gòn nên đã giấu được một số vũ khí đạn dược để lại từ thời Tây chôn trong rừng. Ông ta không muốn để rơi vào tay cộng sản. Tuy nhiên một người hàng xóm đã phản bội ông và đi báo Việt Cộng. Họ tìm ra chỗ chôn giấu nên tra tấn ông ta và cả gia đình cho đến chết.”

Tôi kể cho anh nghe về Sir Robert Thompson và Bernard Fall.

“Họ đúng,” ông trả lời, “đó là lý do tại sao chúng tôi đã cố hết sức để bảo vệ nông thôn miền Nam Việt Nam. Việt cộng giết rất nhiều các cấp lãnh đạo tại địa phương trong thời gian tôi còn ở đó. Chúng tôi cố gắng chỉ định một số sĩ quan Nam Việt có khả năng vào giúp những ngôi làng đó để huấn luyện lực lượng nhân dân tự vệ.”

“Đó là những gì Thompson đã thực hiện tại Mã Lai Á và ông muốn áp dụng tại Việt Nam.”

“Ông ta đúng.”

“Chuyện gì đó làm hỏng kế hoạch đó?” Tôi muốn biết.

“Giới truyền thông Mỹ đã bóp nghẹt cái ý định đó, cho rằng chúng tôi muốn quân sự hóa nông thôn.”

Công chúng Hoa Kỳ phần lớn không biết gì về những hành động tàn bạo đó bởi vì các phương tiện truyền thông Mỹ hiếm khi nào tường thuật lại. Trong những cuộc họp báo thường ngày tại Sài Gòn, còn được gọi là “những chuyện điên rồ lúc 5 giờ” (The five o’clock follies), Những biến cố như vậy được giảm thiểu số chỉ còn lại một con số thống kê. Nói rõ hơn, các thuyết trình viên chỉ thông báo theo thông lệ cho các phóng viên một con số lớn các biến cố đã xảy ra trong 24 giờ trước đó.

Những cuộc họp báo đó nghe giống như một bản báo cáo thương mại: “Quân đoàn I,184 biến cố từ phía đối phương; Quân đoàn II: 360 biến cố; Quân đoàn III, 225; Quân đoàn IV, 480.” Chỉ có thế mà thôi. Không có một chi tiết nào hết. Những gì có liên quan chỉ là các con số, không có số phận những người dân đàn ông, phụ nữ và trẻ em. Công bằng mà nói, không cách nào các phóng viên có thể theo dõi tiếp nối từng con số thống kê một, và cũng rất khó để được đăng tin những câu chuyện như vậy. Vì vậy một chủ bút của tạp chí thiên tả Der Stern đã nói với tôi khi đề cập đến chủ đề này tại Hamburg: “Vấn đề đối với anh, Uwe, là anh ở quá gần hiện trường. Thái độ khôn ngoan hơn là phải đánh giá những câu chuyện này từ một khoảng cách xa hơn nữa.”

Đọc bài trước: Vinh Quang của sự Phi Lý (10)

Đọc bài tiếp theo: Vinh Quang của sự Phi Lý (12)

Đọc những bài trước ở trang Vinh Quang của Phi Lý

 

Advertisements

One thought on “Vinh Quang của sự Phi Lý (11)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s