Vinh Quang của sự Phi Lý (10)

Trong buổi sáng sau khi ăn trưa với Fall xong, tôi đến căn cứ không quân Tân Sơn Nhứt để đón một chuyến bay C-123 đi Pleiku ở Cao nguyên Trung phần. Đích đến cuối cùng của tôi là căn cứ hình tam giác của Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ tại Plei Me, hai mươi lăm dặm về hướng nam của Pleiku mà tám tháng sau đó sẽ trở thành địa bàn chính của các cuộc đụng độ lớn giữa quân đội chính quy Bắc Việt và lực lượng Hoa Kỳ. Tôi nôn nóng đến Plei Me vì nhóm Mũ Nồi Xanh ở Mộc Hóa, cũng như Fall và Sir Robert Thompson đã nói với tôi rằng: trong cuộc chiến này, phía bên nào kiểm soát được Cao nguyên sẽ nắm thế thượng phong. Cao nguyên quan trọng như thế nào đã được sáng tỏ trong tuần lễ trước chuyến đi của tôi. Việt Cộng tấn công trại Holloway, một căn cứ máy bay trực thăng gần đó, giết 8 lính canh, làm bị thương 108 người và phá hủy 18 máy bay. Sự kiện này khiến tổng thống Lyndon B. Johnson bắt đầu một chiến dịch dội bom chống Bắc Việt.

Trong lúc chờ đợi chuyến bay C-123 đi Pleiku, trạng thái tâm lý thần kinh căng thẳng đã chơi tôi một vố. Tôi ngồi chờ máy bay trên sàn trong phòng chờ của căn cứ quân sự Tân Sơn Nhứt bên cạnh một trung tá không lực Hoa Kỳ với chiếc áo trận có gắn huy hiệu hình con rắn cuốn quanh cây gậy thần Y Khoa Aesculapius.

Camp Holloway 1965/66
Camp Holloway 1965/66

“Anh là bác sĩ hả?” Tôi hỏi.

“Nha sĩ,” ông đã trả lời. “Tôi là nha sĩ trưởng của Không Quân tại Việt Nam, đi thanh tra các cơ sở chúng tôi tại những vùng hẻo lánh.”

Tự dưng tôi cảm thấy bị nhức răng và khai ra với ông ta điều này.

“Anh may mắn đấy. Khi chúng ta đến Pleiku, đi theo tôi ngay. Phòng khám chúng tôi ngay trong phi trường.”

Máy bay hạ cánh. Tôi theo đến một cái lều, thấy cái máy khoan răng đạp bằng chân, nghe thấy tiếng rít ghê rợn của nó và tiếng rên của bệnh nhân thì chợt hết nhức răng ngay tức khắc. Bên ngoài cái phòng khám tạm bợ đó có ai gọi tên tôi: “Siemon-Netto đi Plei Me!” Cảm ơn Chúa, miệng tôi thoát nạn rồi. Tôi mừng rỡ với phép lạ được khỏi bệnh, chào tạm biệt ông nha sĩ và vui vẻ nhảy lên một chuyến xe jeep tới một căn cứ quân sự mà sau này tôi thấy rất thú vị.

Plei Me là nơi đặt bản doanh của toán Lực Lượng Đặc Biệt A-313, gồm 12 người dưới quyền chỉ huy của Đại Uý Ronie A. Mendoza, một viên sĩ quan gốc Philippines lực lưỡng mà 5 năm sau sẽ lên trung tá và mất mạng trong một chuyến bay Air America bị rớt tại Cao nguyên Trung phần. Air America còn được mệnh danh là “Hãng Hàng Không Ma Quái” (Spooky Airlines) do CIA làm chủ và điều hành.

Những cư dân khác của Plei Me gồm khoảng 250 người bộ tộc Jarai nói tiếng Môn-Khmer, một dạng ngôn ngữ Malayo-Polynesian. Họ là những chiến binh dũng mãnh và trung thành một cách mãnh liệt đối với người Mỹ mà họ thích hơn là đa số những người Việt Nam khác, dù là cộng sản hay không. Nhóm mũ nồi xanh rõ ràng là rất yêu mến những người đàn ông nhỏ thó này vì họ vượt qua Lào làm công tác trinh sát và mang về những tin tức tình báo đáng tin cậy. Mendoza và một vài thuộc cấp nói được tiếng Gia Lai và cũng xoay sở học được cách hút bằng ống trúc những lượng lớn rượu cần, một loại thức uống có vị hôi được lên men trong những vò thật to. Trong những năm sau đó, các bộ lạc miền núi tương tự vẫn thường thử nam tính của tôi bằng cách hứa hẹn những cô gái đáng yêu nhất trong làng nếu tôi uống nổi một số lượng nào đó của cái chất kinh sợ ấy. Dĩ nhiên là tôi thất bại, người bật ngửa ra phía sau trước khi ngắm nổi những cô gái xinh đẹp đã được hứa hẹn kia.

Tôi mang theo một chai Scotch và chai này được chuyền tay trong nhóm Mũ Nồi Xanh trong lúc họ kể về những thành công và thất vọng của họ. Câu chuyện hay nhất liên quan đến một tay đại úy Lực Lượng Đặc Biệt da đen đã được giới thiệu với một gia đình Rhadé. Người Rhadé là một xã hội mẫu hệ có liên quan với người Jarai. Nếu cô gái của ông trưởng làng Rhadé mà yêu bạn thì hậu quả sẽ không lường được. Điều này đã xảy ra với viên đại úy. Gia đình cô ta bắt buộc anh chàng đại úy phải cưới ngay cô gái.

Nếu từ chối lời yêu cầu này thì cộng đồng Rhadé có thể sẽ trả thù nhóm Lực lượng Đặc biệt bằng cách chuyển lòng trung thành của họ sang phía Việt Cộng. Do đó, mặc dù đã có vợ và ba con ở Mỹ rồi nhưng viên sĩ quan này vẫn phải trải qua những nghi lễ hôn phối bộ lạc và dọn vào ở chung với cô ta trong căn nhà sàn dài bằng tre của gia đình. Lại còn phải học cả cách người Rhadé giao tiếp với Thượng Đế qua âm nhạc, hòa điệu bằng những cái cồng chiên treo trên cao, những ống sáo và những thứ đàn dây khác. Mỗi buổi sáng, giống như mọi người chồng Rhadé đàng hoàng khác, anh ta đi làm, tức là đi đánh trận.

Rồi thì nhiệm kỳ 12 tháng của anh ta đáo hạn. Viên đại úy phải về lại Mỹ với gia đình. Nhưng bằng cách nào đây?

“Chúng tôi giả mạo cái chết của anh ta,” một tay Mũ Nồi Xanh kể lại. Chúng tôi mang về bảng tên, một vài mảnh áo trận vấy máu, một ít tóc, cái bình nước, cái bật lửa Zippo và kể lại với cô gái là anh ta đã bị tan xác bởi một trái bích kích pháo của Cộng quân. Sự thực là chúng tôi đã vội vàng đưa viên đại úy ra khỏi xứ này rồi. Không còn lối nào khác hơn được. Bằng cách này, chúng tôi thậm chí còn làm họ căm thù cộng sản thêm nữa.”

Chúng tôi ngã lăn ra cười. Nhưng đột nhiên nhóm Mũ Nồi Xanh chuyển qua thái độ long trọng hơn. Một người trong họ lên tiếng: “Những gì đã xảy ra trong các ngôi làng đó, dù của người Kinh hay Thượng đều không thể lấy ra làm trò đùa được.” Anh ta tiếp: “Những hành vi khủng bố kinh tởm chống lại các trưởng làng trung thành với Sài Gòn đang gia tăng với một tốc độ đáng lo ngại. Những tay chỉ huy địa phương nếu đứng về phía chúng ta thì giống như họ muốn tự sát vậy. Một số đã bị thảm sát, thường là ban đêm vì không có ai ở đó bảo vệ họ. Quân Bắc Việt đang đổ qua từ bên kia biên giới. Trinh sát của chúng tôi đã mang về những tin tức tình báo đáng tin cậy về những kế hoạch tấn công các căn cứ Nam Việt trong nay mai. Ngay lúc này, bọn Victor Charlie (Việt Cộng) dường như có kế hoạch tấn công bản doanh của trung đoàn 45 QLVNCH gần Nha Trang. Tại đó có một số cố vấn của Lực Lượng Đặc Biệt. Không khá chút nào cả.”

Tôi kiếm được chỗ trên một chuyến bay quân sự con thoi nối liền các tỉnh cao nguyên Trung Phần với nhau. Chiếc máy bay, một lần nữa lại là loại C-123, đưa tôi đến Nha Trang, một thị trấn nghỉ mát ven biển với những bãi cát trắng tuyệt đẹp của Biển Đông. Vào tháng 2 năm 1965, nơi này giống như đang bị bao vây. Sắp tới giờ giới nghiêm ban đêm rồi. Ngoài phi trường không có một chiếc taxi nào cả. Một viên Trung Uý Việt Nam trẻ tuổi đề nghị giúp tôi một cuốc xe trên chiếc gắn máy Honda 125 phân khối đến bản doanh trung đoàn 45 QLVNCH gần Nha Trang, chỉ ra khỏi Quốc lộ 1 một chút. Lính canh chận tôi ngoài cổng và gọi điện thoại xin chỉ thị của cấp trên.

Vài phút sau có một đại úy Lực Lượng Đặc Biệt (người Mỹ) mắt trợn trắng hùng hổ tiến ra:

“Anh là ai?” Anh ta gầm gừ.

“Tôi là một phóng viên chính thức của một nhà xuất bản thuộc hàng lớn nhất của Tây Đức,” tôi trả lời, vừa trình cho hắn thẻ nhà báo do bộ chỉ huy hỗ trợ quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam (MAC-V) và chính phủ Việt Nam cấp.

“Tôi không tin,” hắn nói. “Anh phát âm không giống người Đức. Tôi từng đóng quân tại Bavaria. Tôi biết người Đức phát âm như thế nào. Tôi đã được huấn luyện với Biệt Động Quân Tây Đức ở dãy Alps. Anh nói không giống họ. Anh là một thằng ba xạo. Tôi nghĩ anh là gián điệp Cộng sản. Xéo đi chỗ khác ngay.”

“Vâng, tôi xin lỗi đã không nói chuyện được như đám Đức trong [phim truyền hình] Hogan’s Heroes. Ngó thẻ báo và giấy thông hành Tây Đức của tôi đây này. Tôi là thứ thiệt mà. Sắp giới nghiệm trong một vài phút nữa. Tôi đi đâu bây giờ?”

“Tôi cóc cần biết. Xéo đi ngay.” Hắn quay lưng lại và lững thững đi bộ vào trong doanh trại.

Hồi tưởng lại, điều này chắc chắn là một trong những trải nghiệm khôi hài nhất của tôi trong 5 năm tại Việt Nam. Nó còn trở nên buồn cười hơn nữa khi mà 22 năm sau tôi gặp lại chính người sĩ quan này trong một bệnh viện cựu chiến binh, nơi anh ta đang được chữa trị bệnh rối loạn tâm thần hậu chấn thương. Chúng tôi đã cười với nhau về cuộc gặp gỡ đầu tiên đó. Tại thời điểm bài viết này, một phần tư thế kỷ sau, chúng tôi đã trở thành bạn thân với nhau, đó là lý do tôi không muốn làm anh bối rối nếu tiết lộ tên thật của anh. Chúng ta cứ gọi anh là Trung uý Bradford Jones, Quân đội Hoa Kỳ (đã về hưu).

Năm 1965 anh làm cố vấn cho trung tá Lý Tòng Bá, trung đoàn trưởng trung đoàn 45, là một trong những sĩ quan tài ba nhất của quân đội miền Nam Việt Nam. Trung tá Bá sau này được thăng cấp thiếu tướng và làm tư lệnh Sư đoàn 23 lừng danh. “Chúng tôi đang chờ đợi sẽ có đụng độ lớn đêm đó, anh giải thích, đó là lý do tại sao Trung tá Bá rất bồn chồn khi anh xuất hiện trước căn cứ và sai tôi ra xem có phải là thật hay giả. Và tôi tưởng anh không phải là thứ thật bởi vì tôi chưa bao giờ gặp một người Đức mà không có cái lối nói chuyện của thượng sĩ Schultz.”

May mắn là viên Trung úy Việt Nam chở tôi đi vẫn còn đó và đề nghị đưa tôi đến một “khách sạn” duy nhất mà anh biết ở gần đó. Hóa ra là một nhà chứa, lại một “chuyện lần đầu tiên” trong buổi tối hôm đó. Tôi chưa bao giờ ngủ trong một căn “nhà thổ” như vậy. Ông chủ là một người đàn ông lớn tuổi thân thiện với hai cái răng bịt bạc là vật duy nhất còn sót lại trong miệng. Khác với đại uý Jones, ông ta chấp nhận tôi là ai ngay.

“Báo chí Đức,” ông vui vẻ thốt lên, đọc thấy bản tên của tôi trên bộ đồ trận, “anh là nhà báo Đức. Lâu lắm tôi không thấy người Đức. Trước kia có nhiều lính lê dương Đức qua đây. Họ đều là khách quý. Những người lính tốt. Nào, ông Đức, vào đây, tôi sẽ dành cho ông căn phòng tốt nhất.”

Tôi giải thích chỉ cần một căn phòng sạch sẽ là đủ rồi – và có lẽ một cái bánh mì kẹp giăm bông cùng với một hay hai chai bia, tôi chưa ăn gì cả suốt ngày hôm nay. Căn phòng hoàn hảo nhưng trống trải, chỉ có một cái giường với cái mùng màu trắng thật sạch. Có một cái ghế gỗ, một cái bàn đầu giường, một quạt trần, một cái đèn nêon trên cao và một phòng tắm với vòi sen nước lạnh mà tôi sử dụng ngay với sự biết ơn tràn trề. Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm thì thấy một chai bia Larue loại một lít và một khúc bánh mì thịt trên bàn đầu giường: bánh mì ổ ba-ghét với thịt nguội, bơ và dưa chuột. Thật là sướng điên lên được.

Từ xa, tôi nghe tiếng ầm ì của đạn bích kích pháo và tiếng nổ giòn tan của súng máy. Trận đánh có vẻ tiến tới càng lúc càng gần hơn. Có phải đó là trận tấn công của Việt Cộng mà nhóm lực lượng đặc biệt đã báo trước cho tôi? Chẳng cần biết làm gì, tôi mệt lắm rồi. Tôi chìm vào giấc ngủ ngay nhưng không được lâu. Ánh đèn nê-ông đánh thức tôi dậy. Một “sinh vật” giống như trẻ con với mái tóc cắt ngắn kiểu con trai với những đường cong không rõ rệt trườn vào trong mùng tôi.

“Đi đi,” tôi nói. “Tôi không cần ai ngủ với tôi đêm nay. Tôi cần ngủ một mình, vả lại tôi không ngủ với con trai.”

“Không, không, không! Tôi không phải là con trai,” “sinh vật” đó nói thầm trong tay tôi, vừa cởi cái áo khoác ra để chứng minh.

“Tôi là con gái,” cô ta nói bằng tiếng Việt.

Tôi khoác tay ra dấu mệt mỏi lắm rồi. Cô chỉ ra cửa sổ, bịt tai và bắt đầu khóc. Tôi hiểu những gì cô ấy đang cố gắng diễn tả với tôi: ở ngoài kia đang đánh nhau, xin đừng đuổi tôi đi.

Cô ta nhẹ nhàng nhấc tay phải của tôi lên, ngồi dậy và xích cái cơ thể nhỏ bé tới bên cạnh đầu tôi. Cô ngồi gió và đúng như Graham Green đã viết, bắt đầu hát thì thầm rồi líu lo bên gối cho tới lúc tôi thiếp đi. Buổi sáng hôm sau tôi thức dậy thì cô ta đã biến mất rồi.

“Ông không thích cô gái tôi sai vào phòng ông sao?” Ông chủ hỏi tôi lúc thanh toán tiền, tự ái có vẻ bị tổn thương lắm.

“Tôi không phải loại người lạm dụng trẻ con,” tôi đáp lại.

“Cô ta không phải là trẻ con. Cô là goá phụ chiến tranh. Chồng cô là thiếu úy bị tử trận tháng trước. Thật tội nghiệp, cô ấy dễ thương lắm.”

“Cái đó thì tôi đồng ý,” tôi công nhận.

Đọc bài trước: Vinh Quang của sự Phi Lý (9)

Đọc những bài trước ở trang Vinh Quang của Phi Lý

 

Advertisements

2 thoughts on “Vinh Quang của sự Phi Lý (10)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s