Vinh Quang của sự Phi Lý (7)

Chương  bốn

Cái chết trong thành phố

Chuyến trở về Sài Gòn của tôi mất hàng giờ ngồi xe jeep, sau đó còn thêm ba chuyến bay và vất vả hơn cả chuyến đi đến Long Khốt nhiều. Sau khi về đến căn phòng mát mẻ của khách sạn Majestic, tôi không còn hứng thú đi đâu nữa. Tôi bỏ cả ý định phải đi tìm lại những món ăn quen thuộc mà tôi thèm thuồng sau kinh nghiệm đau thương với món “gỏi ngỗng” của Đại úy Ngữ, hay gọi là cái gì cũng được cho món kỳ cục đó. Tôi đã tưởng tượng sẽ phải thưởng thức một bữa ăn tối theo kiểu vùng Alsace, chẳng hạn như món dưa bắp cải của bà Eudel tại quán Guillaume Tell, hoặc món đậu lăng độn xúc xích tại Chez Henri, một quán ăn nhỏ khiêm nhường mà dân Tây xa xứ thường tụ tập uống rượu vang đỏ Algérie với nhau để hồi tưởng về vinh quang thời thuộc địa và khoe nhau những cuộc gặp gỡ với cấp lãnh đạo du kích Việt Cộng trong những lần đi thăm đồn điền Tây trong nội địa.

Quán Brodard, một phần không thể thiếu của Sài Gòn xưa cũ.
Quán Brodard, một phần không thể thiếu của Sài Gòn xưa cũ.

Đối với tôi, và chắc chắn dưới nhãn quan của các nhân viên tình báo là thân chủ thường xuyên của Chez Henri, chỗ này có vẻ như là một đầu mối tình báo tuyệt vời, mặc dù không phải là lúc nào cũng đáng tin cậy. Tuy nhiên tối hôm đó, tôi không thể nào ăn uống thịnh soạn gì nổi. Tôi cũng chẳng còn hơi sức đâu mò đến chỗ đổi tiền chợ đen ở góc phố trên đường Tự Do do một người Ấn Độ nói tiếng Pháp gốc Madras làm chủ, ông ta vẫn thường đổi đô la ra tiền Nam Việt Nam cho tôi với giá gấp 10 lần số tiền mà tôi có thể nhận được từ nhà băng.

Sau khi đi tắm xong, tôi tự rót cho mình một ly Scotch và nằm dài ra trên giường. Tuy nhiên niềm hạnh phúc của tôi rất ngắn ngủi. Có tiếng gõ cửa phòng. Tôi vội quấn một cái khăn tắm quanh hông và ra mở cửa. Lành đi vào với vẻ mặt quan trọng.

“Chuyện lớn rồi,” anh ta nói. “Chuyện lớn, lớn lắm.”

Lành lúc nào cũng có vẻ nghiêm trọng, khác hẳn với bản tính năng động của hầu hết người Sài Gòn, lúc nào cũng cười được dù trong những tình huống khó khăn nhất. Lành là một người có đầu óc, lúc nào cũng tỏ vẻ căng thẳng và cáu kỉnh. Vừa ngồi xuống là Lành sốt ruột rung đùi, cái tật cố hữu của anh. Tôi được biết đó là một đặc tính của nhiều người Huế, cố đô duyên dáng ở miền Trung Việt Nam và Lành sinh ra tại Huế.

Tôi rất có cảm tình với Lành. Nói đúng ra, tôi rất mến anh ta vì ít ra, Lành nắm vững và nói được tiếng mẹ đẻ của tôi, một khả năng anh đã học được khi làm việc trong một tiểu đoàn nói tiếng Đức trong đạo quân Lê Dương Pháp với tư cách là một nhạc công kèn trombone trong một ban nhạc quân đội.

Nhờ khả năng sinh ngữ giỏi, Lành đã xin được một việc làm bền vững là thông dịch viên và phụ tá cho đoàn truyền hình Đức mỗi khi họ đến Việt Nam. Anh đồng thời cũng là đại diện tại địa phương cho họ lúc họ vắng mặt. Lành là một người đàng hoàng, bản tính trung thành và khéo léo, biết cách luồn lách các thủ tục quan liêu của chính phủ. Anh ta biết xoay sở vé máy bay ngay cả khi mọi chuyến bay ra khỏi Sài Gòn đã hết chỗ. Anh cũng biết làm thế nào để xin được giấy phép quay phim và du lịch tưởng chừng như không tài nào xin nỗi, biết cách gửi phim ảnh về Đức qua những chuyến bay vận tải một cách nhanh chóng nhất, biết cách đối phó với thủ tục quan thuế Việt Nam lúc nào cũng chỉ muốn kiếm chác nơi các phóng viên ngoại quốc, và nhất là biết làm thế nào để sắp xếp những cuộc phỏng vấn với các quan chức mà bình thường họ sẽ không ra tiếp chuyện với giới truyền thông báo chí. Lành không hề sợ hãi khi phải tranh đấu điều gì, và rất tự hào về chuyện đó. Có một lần một tay biên tập viên trạc tuổi trung niên, tính tình thô tục và cục cằn – một gã nhà quê duy nhất trong một loạt các đồng nghiệp lịch lãm – đã ra lệnh cho Lành phải kiếm cho hắn một cô gái. Lành trả lời, “truyền hình Đức mướn tôi không phải để làm ma cô.” Gã phóng viên say rượu đã tát thẳng cánh vào mặt Lành. Anh lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Sau đó Lành đến gặp tôi để xả hơi trong một trạng thái bực bội tâm lý ít thấy nơi anh.

“Tôi chỉ muốn cắt đầu cái thằng bẩn thỉu béo ị này,” anh nói, sử dụng một thuật ngữ thường dùng rất nặng trong ngôn ngữ Việt Nam để ám chỉ việc cắt cổ ai đó.

“Bình tĩnh lại, anh Lành,” tôi nói với anh. “Thằng ngu này cuối cùng sẽ tự chôn vùi lấy thân, anh không cần phải làm giùm hắn chuyện đó để rồi phải sống nốt cõi đời còn lại trong tù tội. Nó đã từng bị tống ra khỏi Ấn Độ bởi cái tư cách đốn mạt của nó rồi.”

“Có lẽ anh nói đúng,” Lành đáp lời, “Chắc tôi phải cắn răng chịu đựng và kiếm cho hắn một cô gái cho rồi nhưng một cô nào đó mà hắn sẽ không bao giờ quên trong một thời gian thật là dài. Anh biết tôi muốn nói cái gì chứ: về phương diện y tế đấy…”

Tôi bật cười: “Vâng, tất nhiên chúng ta không nên nuôi dưỡng mãi lòng hận thù nhưng nếu không thể làm cách nào khác, cái cách sau cùng này có vẻ đỡ nguy hiểm cho anh hơn.”

Lành ra về, cười mỉm một cách tinh quái. Đó là lần đầu tiên và cuối cùng tôi thấy Lành nở một nụ cười.

Khi nhóm truyền hình Đức vắng mặt trong thành phố, Lành làm việc cho tôi, hoặc ít nhất là gặp tôi mỗi ngày, như anh đã làm vào cuối buổi chiều hôm đó khi tôi trở về từ Long Khốt.

“Anh có vẻ căng thẳng hơn bình thường đấy, anh Lành à,” tôi chọc anh. “Chuyện lớn gì vậy?” Tôi hỏi anh.

“Sáng này có một bà nhà giàu đã bị giết chết ngoài chợ trung tâm, một phụ nữ rất đẹp.”

“Bà ấy bị giết như thế nào?

“Có người đã cắt cổ bà từ phía sau bằng dây sắt. Hung thủ đã lẻn ra phía sau lưng bà, vòng dây kẽm có hai tay cầm quanh cổ rồi siết chặt. Gọn bâng, nhớp nhúa và máu me tùm lum. Chưa có ai bị bắt hết.”

“Chao ơi,” tôi nói, nhớ lại cái cách đã từng được áp dụng để thanh toán các cán bộ Việt Cộng lúc họ ngủ trong rừng.

“Tụi Việt Cộng đã làm điều này à?” Tôi hỏi.

“Tôi không chắc lắm nhưng tôi không nghĩ vậy.” Lành trả lời. “Hoàn cảnh xảy ra làm người ta không nghĩ là như vậy. Bà này là người Hoa chuyên buôn ngũ cốc và sống tại Chợ Lớn (một dạng phố Tàu của Sài Gòn). Người ta nghi ngờ bà ta là đầu nậu của một nhóm đầu cơ đã làm giá gạo tăng vọt khủng khiếp mấy ngày hôm nay.”

“Tăng giá bằng cách nào?”

“Bằng cách tích trữ để thị trường khan hiếm gạo,” Lành giải thích.

“Hay là Việt Cộng giết để lấy lòng dân chúng?”

“Nếu vậy, tại sao Việt Cộng không đứng ra nhận? Làm cách này, họ không tuyên truyền được cái gì cả. Đây không phải là cái lối Việt Cộng hoạt động,” Lành nói. “Nói cho cùng, tuyên truyền đóng một vai trò rất quan trọng trong chiến lược của họ.”

“Vậy thì sao?”

“Theo tôi, giá cả ngũ cốc đang có chiều hướng gia tăng ngoài tầm kiểm soát của chính phủ rồi…”

“Anh cho rằng có một cơ quan chính phủ đứng đằng sau vụ giết người này?” Tôi hỏi.

“Rất nhiều người nghĩ như vậy. Hoặc là như vậy, hoặc có một số người vì quyền lợi riêng muốn đưa giá xuống. Người ta đồn đây là thủ đoạn của một bộ phận trong chính quyền. Có lẽ là chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật. Nhưng phe chúng tôi có một số người khá thính mũi và hiệu quả lắm.”

“Tôi tin điều anh nói,” tôi trả lời mà giấu không kể lại những cuộc trao đổi của tôi với toán biệt kích tại Mộc Hóa.

Lành bước ra cửa. “Tôi chẳng hơi đâu nhỏ lệ cho cái chết của bà đó. Ngày mai tôi sẽ mua được gạo rẻ hơn để nuôi gia đình. Hẹn gặp anh sáng mai nhé.”

Đọc bài trước: Vinh Quang của sự Phi Lý (6)

Đọc những bài trước ở trang Vinh Quang của Phi Lý

Advertisements

2 thoughts on “Vinh Quang của sự Phi Lý (7)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s