Vinh Quang của sự Phi Lý (2)

Hồi tưởng một

Khi người chiến binh rơi lệ

“Chúng ta đã quá quen thuộc với những xác chết đều là đàn ông cho nên cảnh tượng một người phụ nữ bị giết thật là kinh hoàng.” (Ernest Hemingway)

Người lính chiến không dễ gì bật khóc, tuyệt nhiên không bao giờ trong lúc đang chiến đấu. Vậy mà tôi đã từng thấy những chiến binh rơi lệ vào đầu tháng hai năm 1968. Lúc đó tôi đang tháp tùng một tiểu đoàn thuộc Sư đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, từ phi trường Phú Bài hành quân vào Huế, lúc đó còn đang nằm trong tay cộng quân. Khi chúng tôi vào ngoại ô phía Nam của cái thành phố xinh đẹp đã từng một thời là kinh đô của Đế chế Việt Nam, xác chết ngập đầy trên đường đến nổi lính Thủy Quân Lục Chiến phải khiêng họ qua một bên dưới lằn đạn bắn tỉa của kẻ địch để mở đường cho đoàn quân tiến lên.

Hue, South Vietnam --- 2/4/1968-Hue, South Viet Nam: U.S. Marines keeping lowbecause of intense sniper fire battle communist units which seized two thirds of the ancient imperial Capital. The Marines were pinned don behind this wall near the old citadel and radiod for support. U.S. spokesmen reported that leathernecks hauled down the North Vietnamese flag after seven days of fighting and recaptured the city. --- Image by © Bettmann/CORBIS
TQLC Mỹ trên đường phố Huế, 04 tháng Hai 1968 04 Feb 1968,

Một số xác chết là những cụ già với bộ râu trắng mỏng nhưng hầu hết đều là phụ nữ và trẻ em ăn mặc đẹp trong dịp Tết, lễ đầu năm của Việt Nam. Qua những vết thương và tư thế nằm của họ, chúng ta có thể nhận ra là họ không bị giết bởi mảnh bom hay đạn lạc vô tình. Không, những người thường dân này đã bị bắn chết ngay tại chỗ, bị tàn sát bởi Việt Cộng, giống như hàng ngàn cư dân Huế khác mà sau này thân xác mới được tìm ra.

Hemingway chưa diễn tả đủ khi ông viết hồi tưởng về thời gian ông làm tình nguyện viên Hồng Thập Tự trong Thế chiến Thứ nhất: “Cảnh tượng của một người phụ nữ bị giết thật là kinh hoàng.”    Đối với người bình thường – đặc biệt là các chiến binh – cảnh tượng này quá sức chịu đựng của họ. Bởi vậy, phản ứng tự nhiên là những người lính trẻ Hoa Kỳ đã rớt lệ vì họ là những người bình thường, những người đàng hoàng mang niềm tin sâu sắc là Chúa đã tạo dựng nên người phụ nữ để được thương yêu, không phải để bị thảm sát.

Có một điều gì đó đặc biệt kỳ lạ về cảnh tượng này – lạ lùng một cách huyền diệu. Ngay trong cái chết những người đàn bà này đã gây xúc động lạ thường vì thân xác họ vẫn còn ôm siết nhằm bảo bọc những đứa con của họ. Chúng tôi thấy những xác chết ăn mặc những bộ đồ sạch sẽ, mang những trang phục quốc hồn quốc túy Áo Dài để đón mừng năm mới. Chúng tôi còn thấy họ đã làm móng tay và trang điểm cẩn thận để chuẩn bị cho ngày lễ lớn nhất trong năm.

Nhục nhã thay, một số những người Mỹ nổi tiếng lại bênh vực cho chế độ Hà Nội, chẳng hạn như triết gia Noam Chomsky và nhà sử học Marilyn P. Young vẫn hằng tuyên bố rằng vụ thảm sát Huế đã không bao giờ xảy ra. Đối với tôi đó là một thái độ bất lương về mặt tri thức, chẳng khác gì những kẻ đã bác bỏ sự kiện Holocaust thảm sát người Do Thái, hoặc bọn trí thức Tây Phương 19, 20 tuổi đầu đã hèn hạ đi thăm viếng Liên bang Sô viết trong lúc những tên vô lại của Stalin đang giết hại hàng trăm ngàn người kulaks, tên gọi của những người tiểu nông, và cho rằng những tội ác này không hề có.

Tôi xin xác nhận ngay tại đây và sẽ nhắc lại sau này trong suốt cuốn sách là: Tôi đã chứng kiến những gì Cộng sản đã làm tại Huế, và tôi đã đứng trên mép những hồ chôn tập thể sơ sài, nơi bọn chúng vùi lấp các nạn nhân, hiển nhiên là có một số bị chôn sống. Một vài địa điểm kể trên đã được tìm ra nhờ bàn tay có các móng tay được cắt tỉa của những phụ nữ đang dãy chết ngoi lên khỏi mặt đất trong một nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi số phận. Họ đã không thành công.

Đọc bài trước: Vinh Quang của sự Phi Lý (1)

Đọc bài tiếp theo: Vinh Quang của sự Phi Lý (3)

Đọc những bài trước ở trang Vinh Quang của Phi Lý

Advertisements

4 thoughts on “Vinh Quang của sự Phi Lý (2)

  1. Kính chào anh Phan Bá,

    Rất biết ơn anh về những tài liệu hay và bổ ích. Xin anh coi lại, trong cuốn Vính Quang của sự Phi Lý, số liệu những chiến binh Hoa Kỳ đã bỏ mạng trong chiến tranh VN là 58 272, chớ không phải 272 như đã ghi trong bản dịch anh đưa lên blog. Tôi đoan chắc đây chỉ là một sai sót nhỏ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s