Trà trong Braunau

Passau là một cái bản lề. Nó uốn cong chuyến đi của tôi về hướng tây. Zittau cũng đã làm điều đó, nhưng mà cho đến bây giờ tôi không thể nói được là tôi đã về đến Phương Tây. Tôi rời thành phố vào sáng ngày chủ nhật đầu tiên của Mùa Vọng[i] lúc trời có sương mù nhưng vẫn còn ấm áp và đi ngược theo dòng sông Inn. Nó có màu như lá cây liễu đang rơi xuống ở bờ sông của nó.

Nhà Kehlstein (Kehlsteinhaus) trên đỉnh núi Kehlstein, trước đây là nhà của Hitler, bây giờ là một quán trọ.
Nhà Kehlstein (Kehlsteinhaus) trên đỉnh núi Kehlstein, trước đây là nhà của Hitler, bây giờ là một quán trọ.

            Tôi dùng xúp tỏi với bánh mì và nước ở thành Mautburg cổ xưa gần Wernstein, và vì là ngày chủ nhật nên tôi ngồi hoàn toàn xa lạ chủ nhật trong quán ăn, xung quanh chỉ là gia đình trưa ngày chủ nhật. Ở bàn cạnh cửa sổ, sau món chính, người con trai hôn nhẹ nhàng vào sau dái tai của cô vợ chưa cưới có đôi tay gầy và thánh giá bằng bạc trên ngực, cha mẹ mỉm cười, kỷ niệm ngọt ngào. Khi câu hỏi tráng miệng cất lên, tất cả đều gọi món bánh kếp, chỉ cô vợ chưa cưới mảnh mai là không. Tôi cũng không, bây giờ tôi không còn cần thứ gì ngọt ngào nữa.

            Tôi tiếp tục đi dọc theo sông Inn, thung lũng của nó bắt đầu có vách đá, nước của nó giống như dầu, lá liễu lật ngữa trôi dạt ở trên, mặt sáng quay lên trên, như những con cá mảnh khảnh đã chết. Một con chó mực bé tí rình rập tôi và vừa sủa vừa chạy về chỗ tôi, tôi làm một cử động giật mạnh, nó chạy đi và tiếp tục sủa từ một khoảng cách an toàn. Ngày rút lui về trên đỉnh núi. Vào lúc chiều tối tôi đến Braunau.

            Nhiều quỹ tín dụng danh tiếng có trụ sở trên quảng trường, trên các cửa hàng cạnh chúng là những cái tên quen thuộc cho quần áo, thể thao và trang bị nội thất. Chúa Cứu thế với quả địa cầu ở ngay giữa quảng trường chìm vào trong một vòng hoa Mùa Vọng khổng lồ, ghế ngồi trong quán cà phê ở chợ đã hóa trang, chúng đội mũ của ông già Noel trông giống như một cái bị ở trên lưng ghế, to đến mức có thể nhét vừa 2 đứa bé vào trong đó. Đa số khách đều cố phớt lờ. Chỉ có một người cố tìm cách dùng mũi chạm vào cái búp trắng của cái mũ ông già Noel, vì mũ khổng lồ không chỉ được treo trên ghế, chúng cũng được treo trên trần nhà.

            Phía trên một người đàn ông, người vừa gọi thêm một ly rượu vang đỏ Zweigelt và chăm chú nhìn tôi không ngưng –một người mang giày đầy bùn vào quán uống ly trà và có thể là đang mang theo trên người tất cả những gì mà ông ta sở hữu – phía trên người đàn ông đó và ly Zweigelt của ông có treo bức tranh của một người đàn ông trẻ. Gầy, tóc sẫm màu rẽ ngôi, nét mặt trang nghiêm cương quyết.

            Không phải đâu. Chỉ là tổ tiên của gia đình làm bánh thật thà mà thôi.

Sau đó 2 ngày, tôi đi từ Berchtesgaden đến Obersalzberg. Tôi leo theo con đường mòn dốc đứng đóng băng dầy lên Nhà Kehlstein một đoạn, con đường rẽ từ đường chính, nhưng tôi không có trang bị phù hợp, chẳng bao lâu sau đó tôi quay lại. Không những là không thể đi lên. Còn bị cấm đi nữa.

            Nói chung là bị cấm nhiều thứ. Ngọn núi mà Hermann Göring và Martin Bormann[ii] đã xây nhà ở trên đó là một công trình xây dựng khách sạn 5 sao được canh gác. Và khi tôi đang tìm cách từ rìa của cái quảng trường đã từng có doanh trại của lính SS băng xuyên qua bụi rậm đi tắt con đường chính thức trải nhựa nhưng xa hơn rất nhiều để đến khách sạn “Zum Türken” thì một chiếc xe cảnh sát xuất hiện, và người ta cấm tôi đi tiếp. Sắp cho nổ một quả bom máy bay, cả khu vực đang bị phong tỏa.

            Nơi buồn cười. Đóng băng tuyết, bị cấm, ậm à ậm ừ. Chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành sang trọng – ngay giữa khu đất được rào kín của lãnh tụ[iii], công việc xây dựng khách sạn sang trọng mới sắp hoàn thành. Ở đây người ta đang trình diễn một vũ điệu trên băng mỏng đã được đồng ý. Những cái tên làm cho người ta khó xử đơn giản là không hề được nhắc đến trên lịch trình xe buýt và bản đồ du lịch, người ta phải biết đó thật ra đã là gì: Nhà Kehlstein[iv]. Quán trọ Platterhof[v]. Khách sạn “Zum Türken”[vi]. Và tất nhiên là người ta biết điều đó khi người ta đặt chuyến đi du lịch đến Obersalzberg.

            Rõ ràng là hoạt động rất tốt. Nhiều người đã từ nơi xa xôi đi du lịch đến cái ngọn núi Đức này, từ Mỹ, Nhật, Úc. Cái khách sạn sang trọng mới xây trông có vẻ lạnh lùng, khách quan, quốc tế. Ngay đến tên địa hình ở trên đó cũng song ngữ. Một vài chỗ đã nhập tịch tên thứ nhì bằng tiếng Anh. General Walker. Eagle’s Nest.

            Trong chuyến đi này, tôi chưa từng đến một nơi không những không cho tôi vào mà còn không cho phép tôi đi ngang qua nữa, cái nơi duy nhất chỉ là một lời yêu cầu quay trở lại một cách thô lỗ. Tôi đi trên con đường vòng trải nhựa, rồi tôi ngồi trên tường của “Zum Türken”, ngắm chim sẻ ngô xanh và chú sóc đang rất khéo léo giữ thăng bằng trên một thanh gỗ, và muỗi đang nhảy múa trong mùa đông, vì đó là một ngày đẹp trời êm dịu.

            Tôi tự nói với mình rằng nếu người ta xây lên được thì tại sao tôi lại không mặc kệ nó được? Cái ngọn núi có đặc quyền ngoại giao như khu đất của một đại sứ quán xa lạ thì có động chạm gì đến tôi? Một cách không tệ để vứt bỏ H. nhỏ người có tóc rẽ ngôi[vii] ra khỏi Braunau, có lẽ đó còn là cách duy nhất. Cứ lấy nó đi, lấy nó đi như một vật lưu niệm đi. Bác tài xe buýt hiểu biết ở Berchtesgaden chở tôi đến đây nói như thế nào nhỉ?

            “Bây giờ người Ấn cũng đã đến đây rồi.”


[i] Mùa Vọng: thời gian 4 tuần lễ trước ngày Giáng Sinh.

[ii] Hermann Göring (1893-1946) là tổng tư lệnh không quân của Đức Quốc xã, Martin Bormann (1900-1945) giữ chức Chánh văn phòng của Đảng Quốc xã Đức, tương đương với bộ trưởng.

[iii] Lãnh tụ: Ý nói Adolf Hitler. Năm 1933 Hitler đã mua lại ngôi nhà nghỉ mát trên núi và đổi tên thành Berghof. Sau đấy, nhà của Martin Bormann, Hermann Göring, Albert Speer (Bộ trưởng Bộ Vũ trang) và nhiều doanh trại của lực lượng SS được xây dựng xung quanh đó, tạo thành một khu liên hợp

[iv] Nhà Kehlstein, trong các quốc gia nói tiếng Anh thường gọi là “Eagle’s Nest  – Tổ đại bàng” là ngôi nhà trên đỉnh núi Kehlstein do Đảng Quốc xả Đức xây và tặng cho Adolf Hitler nhân dịp sinh nhật lần thứ 50.

[v] Quán trọ Platterhof nằm trong khu liên hợp được xây từ thời Đức quốc xã, sau Đệ nhị thế chiến được đổi tên thành “Khách sạn Tướng Walker”. Quân đội Mỹ đã sử dụng khách sạn này cho đến những năm 1990, sau đó trao trả về cho nước Đức.

[vi] Trong thời Đức quốc xã đây là một doanh trại của SD, lực lượng an ninh và tình báo của SS và của Đảng Quốc xã.

[vii] H. nhỏ người có tóc rẽ ngôi: Ý nói Hitler.

Đọc tất cả những bài trước ở tại trang Nước Đức: https://phanba.wordpress.com/nuoc-duc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s