Nét điên rồ duyên dáng của Girgl

Tôi đến Lam, một thành phố nhỏ ở trên cao mà chỉ riêng cái tên một âm của nó thôi cũng đã làm cho tôi thấy thích thú, nó vang như hợp âm cuối đang tắt dần của một bài hát trong tiếng vỗ tay khen ngợi ầm ỉ. Đứng ở nơi họp chợ phủ đầy tuyết, tôi suy nghĩ không hiểu tên này nghe có hay hơn không với một Al của tiếng Ả Rập hay một âm L đôi của tiếng Tây Ban Nha hay một âm Sankt Công giáo ở đằng trước. Al-Lam. Llam. St. Lam. Không, cứ như vậy thì tốt hơn.

Ngôi làng tên Lam trong vùng Bayern
Ngôi làng tên Lam trong vùng Bayern

            Tôi bước qua đi vào quán. Nó được sơn phết bằng màu sặc sỡ ở mặt ngoài và sáng như một cây Giáng Sinh trong đêm, từ bên trong vang ra tiếng người và tiếng ồn ào vui vẻ. Người ta treo đầy trên tường của cái quán chật chội, không một góc nào còn trống cả. Bộ gạc với ngày tháng và tên của người bắn, ảnh chó của chủ quán Zampert Xari, bảng tên của hội thợ săn và giấy khen thưởng, tranh hình trái xoan của Vua Ludwig, cờ Vua Ludwig nặng nề, tục ngữ bàn nhậu được vẽ trên miếng gỗ hình tròn, một cây thánh giá và tất nhiên là một máy truyền hình – tất cả trông có vẻ như đã mọc rễ vào quán và cũng phủ bụi một ít như cái quán. Nhưng ở cạnh cái quầy rượu to đùng có treo vài cây đàn guitar, chúng không mọc rễ và cũng không phủ bụi, chúng đã bập bung do được sử dụng thường xuyên.

            Nửa tá đàn ông đang làm ầm ỉ. Họ ngồi quanh cái bàn của họ ở giữa quán, uống và gào thét đòi chơi nhạc. Người mà họ thúc giục vẫn còn làm bộ làm tịch.

            “Không, tôi không có hứng.”

            Ông cựa quậy trên chiếc ghế và nhìn đi nơi khác, một người khắc khổ, gầy, độ 50 trong áo len màu xanh. Ông ra vẻ hoàn toàn không tham dự, và cái đó lại làm cho những người đàn ông càng điên lên trong lúc chờ đợi cho đến khi bắt đầu.

            “Đi, Girgl, chơi đi mà!”

            Nhưng Girgl có rất nhiều thời gian. Ông lờ mờ ngắm ly bia đã cạn một nửa, nhưng cái đó đã thuộc vào phần trình diễn, và ông nói với bà chủ quán: “Tôi già lắm rồi, tôi ngu lắm rồi, đi đi, Maria, đi lấy cho tôi thêm một ly bia nữa đi.”

            Và người điên khùng nhất trong những người đàn ông hét liên tục:

            “Thằng Girgl, thằng Girgl, nó tán chuyện nhiều hơn là chơi đàn.”

            Rồi cuối cùng ông cũng đứng lên trong tiếng reo hò của cả bàn và với lấy một cây đàn guitar. Girgl chơi hợp âm đầu, và người mà lúc nào cũng hét vang: “Nó tán chuyện nhiều hơn là chơi đàn”, trở nên yên lặng và chỉ còn kêu cục cục và bây giờ nhắc đi nhắc lại: “Tuyệt vời, tuyệt vời.”

            Girgl gẩy một điệu nhạc đơn giản và hát một bài hát thô tục.

            Có lần tôi ngồi trên tường của tu viện

            Rình rập với cây chổi của tôi…

Thế rồi họ lũ lượt chạy vào trong bài hát của ông, các nữ tu sĩ đã chịu nhiều thiếu thốn. Họ tốc váy lên và trình diễn cho Girgl và cây chổi của ông những vần thơ dữ dội nhất.

            Xơ Marie là người đầu tiên,

            Mà chổi của tôi phải quét.

            Nhưng lỗ của xơ đầy bồ hóng,

            Nên phải quét đến ba lần.

Những người đàn ông ngồi ở cạnh bàn phát cuồng lên. Girgl vẫn cứ thản nhiên tiếp tục hát nói, cứ như ông đang thuật lại giá của lợn con ở chợ gia súc vừa rồi, cái lại càng làm cho khán giả thêm phần khoái chí. Bây giờ ông lao vào chính trị.

            Xơ Lisbeth rất cá tính,

            Đòi xem ngay cây chổi,

            Dùng tay nắm lấy nó,

            Và đút vào vì tổ quốc.

Rồi đến điệp khúc, nó ngắn gọn và đơn giản và chỉ cách một lời nói tục trong đường tơ kẻ tóc, đến mức tất cả mọi người trong quán đều thích thú cuồng nhiệt hét to lên:

            Hôm nay quét nhà! Hôm nay quét nhà!

Girgl hát lời ca nghiêm túc, và những người khác làm những gì mà họ muốn. Chữ “e” trọng âm được nhích sang “i” và “g” thành “ck”[1], và thế là nó trở thành một trò chơi tục tĩu – con heo xuất hiện trong bài hát. Tất cả mọi người đều gào lên, dậm chân, làm đổ cả ly bia của tôi.

            Chỉ có bà chủ quán là ngồi tách ra. Bà mang đồ đan len ra và nhìn sự việc như một người mẹ đang dõi theo trò chơi ngịch ngợm của những đứa con trai, nửa thích thú nửa lắc đầu.

            Nhưng Girgl, người chỉ là láng giềng, một người đàn ông bình thường của Lam, thỉnh thoảng lại vào quán ca hát để uống bia không mất tiền, đang ở một nơi hoàn toàn khác. Ông trình diễn như một ca sĩ khôn khéo trong phòng trà, ông đổi tốc độ và sắc diện. Một nụ cười xuất hiện trên gương mặt của ông, đôi mắt sáng rực lên, cái mà một người ngoài cuộc có lẽ sẽ cho đó là điều báo hiệu cho sự điên khùng.

            Và khi tôi đi chơi

Girgl hát,

            Thì tôi sẽ mua một con gà mái.

Cả bàn nhậu nhắc lại trong cơn khoái chí ngạc nhiên.

            “Con gà mái, con gà mái! Nó mua một con gà mái!”

            Con gà mái cũng làm cho tôi phát điên lên. Nó được thì thầm nói ra, hoàn toàn điên rồ đến như thế, sáng tỏ đến như thế.

            Girgl hát:

            Cả thế giới không cần phải biết,

            Con gà mái của tôi tên gì…

Cho đến đây thì nó chỉ là một trò tiêu khiển, nhưng bắt đầu từ bây giờ thì khác. Bây giờ có một ảo giác duyên dáng đến và nhập vào trong Girgl. Ông chìm đắm hoàn toàn vào trong ca khúc, với một nụ cười say mê, ông vuốt ve cây đàn guitar, và rồi nó xảy ra, nó lan đi, những người đàn ông nặng nề đầy mồ hôi không còn gào lên nữa, họ rên rĩ, thổn thức và phấn khởi như trong đêm tân hôn, và tôi cũng nghe được âm thanh cao vút đang dâng trào ra từ cuống họng của tôi, ông ấy hát, tôi nhảy múa và kêu gào lên thêm vào đấy.

            Nhưng Girlg vẫn còn chưa lên đến đỉnh điểm của bài hát, ông còn làm cho nó tuyệt diệu hơn và thì thào vào trong bầu không khí điên rồ đầy khói của quán cái tên mà cả thế giới không cần biết đến:

            Con gà mái của tôi tên là Súng.

Đó là một niềm vui chiến thắng dịu dàng, sâu thẳm, yêu thương nồng thắm đến mức không thể nào là một con gà được, cái mà ông bí mật gọi là cây súng của ông. Ông hát về một người đàn bà, một người còn lý trí sẽ nói như vậy, như những ca sĩ blues da đen trong trang trại hát về baby[2] của họ, cruel[3], tàn nhẫn với họ, và lại ám chỉ chủ nhân của họ, người mà họ không được phép lên án trong những bài hát của họ, chứ nếu không thì họ đã bị hành hình.

            Nhưng ở đây chẳng có ai còn lý trí cả. Girgl đang ở đây, và ông đang để cho khẩu súng của ông bay trong không khí một cách tùy thích. Girgl là một người đã được sáng tỏ. Tôi chạy ra ngoài, lao người vào trong tuyết và làm dịu thần kinh đang bốc cháy khắp trên người.

            Qua cửa sổ mở, tôi nghe ông tiếp tục hát. Bài hát có nhiều đoạn, và cứ mỗi lần như thế Girgl lại mua một con vật khác, khi ông “đi chơi”, và cho nó một cái tên khác, nhưng không có tên nào mà ông lại thổ lộ và âu yếm với niềm tha thiết như cái tên đầu tiên.

            Tôi nằm trong tuyết đầu mùa của Lam và tru lên như một con sói đang yêu.

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức


[1] Gefegt – (đã) quét (nhà) biến thành gefickt – giao hợp (từ tục).

[2] Baby. Tiếng Anh, tiếng lóng gọi người yêu.

[3] Tiếng Anh: tàn nhẫn, phủ phàng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s