Quân đội cộng sản

Vào lúc ban đầu, người Bắc Việt và MTDTGP hầu như không có thứ gì để có thể đối đầu được với quân đội Mỹ và hỏa lực chiếm ưu thế của họ. Hàng ngàn du kích quân và lính chính quy đã thiệt mạng trong những trận chiến đấu vào nửa sau của năm 1965. Tuy là người Bắc Việt và MTDTGP có thể đương đầu với người Mỹ về số quân. Bắt đầu từ giữa 1966, tất cả những người Bắc Việt có khả năng thi hành nghĩa vụ quân sự từ 18 tới 25 đều bị gọi nhập ngũ, và quân số được tăng từ 250.000 lên 400.000. Qua đó, điều mà những người phê phán việc đóng quân luôn cảnh báo đã thành sự thật: song song với vcông cuộc xây dựng sự hiện diện của quân đội Mỹ, các đơn vị chính quy cũng tăng cường thâm nhập vào miền Nam. Có cho tới 5000 người thâm nhập hàng tháng qua con Đường mòn Hồ Chí Minh vào miền Nam kể từ nửa sau của 1965. Năm 1966, toàn bộ lực lượng của quân đội cộng sản chiến đấu ở miền Nam là vào khoảng 200.000. Cho tới 1972, con số này tăng lên tới 280.000 người; cộng thêm vào đó là tròn 120.000 du kích quân hoạt động tại địa phương. Thế nhưng chiến lược của vị tướng chỉ huy ở miền Nam, tướng Nguyễn Chí Thanh, đã lộ ra là một chiến lược mang lại quá nhiều tổn thất. Chỉ với tinh thần chiến đấu và ý muốn ra trận thì quân đội cộng sản ít có thể làm gì được để chống lại quân đội Mỹ. Nếu như MTDTGP không muốn mất thế chủ động, cái mà họ đã có trong tất cả những năm vừa qua, thì họ phải thay đổi chiến thuật của họ để phù hợp với những điều kiện đã thay đổ của cuộc chiến người Mỹ.

Tướng Nguyễn Chí Thanh
Tướng Nguyễn Chí Thanh

Tướng Thanh và giới lãnh đạo Bắc Việt Nam, dưới ấn tượng lần leo thang chiến tranh của Mỹ đã tăng cường ảnh hưởng của họ lên MTDTGP từng bước một, đã rút ra nhiều bài học từ các trận đánh trong thung lũng Ia Drang trong mùa thu 1965. Thua một trận đánh thì còn chưa thua cả cuộc chiến. Trong khi người Mỹ cố ép buộc lực lượng hợp nhất của MTDTGP và Hà Nội (QĐGPND/QĐNDVN) đi vào một cuộc chiến với các đơn vị lớn thì về phần mình, Tướng Thanh cũng bước vào thế tấn công – không chống lại các lực lượng mạnh của Mỹ, mà chống lại các trung đội nhỏ, chống lại những toán quân đi tuần đang chiến đấu xuyên qua rừng rậm hay lội trên những cánh đồng ruộng lúa. Ông ép buộc người Mỹ – cũng như Giáp ép buộc người Pháp – phải phân tán lực lượng của họ và về đêm thì tìm vào sự an toàn tương đối của các căn cứ. QĐGPND/QĐNDVN, quen thuộc với các điều kiện địa phương, lợi dụng mùa mưa để điều động quân đội trong quy mô lớn dưới sự che chở của sương mù và hơi nước. Họ tiến hành cận chiến, vì bằng cách này thì ưu thế không quân và hỏa lực của đối thủ không thể được sử dụng một cách có hiệu quả. Cho tới 1972, 95% tất cả các chiến dịch của cộng sản được tiến hành bởi những đơn vị có quân số từ 300 cho tới 600 người. Trong khi người Mỹ chiếm ưu thế trên không thì người cộng sản là các lãnh chúa của lòng đất: các hệ thống đường hầm, phục vụ như là căn cứ, được đào ngày càng sâu hơn vào lòng đất, nên ngay cả những lần ném bom cũng chỉ có thề gây ra thiệt hại có giới hạn.

Nhưng cho tới 1967, các hoạt động của QĐGPND và QĐNDVN chủ yếu là hướng tới quân đội Nam Việt Nam. QLVNCH, bị suy yếu đáng kể vì tham nhũng và đào ngũ, là những mục tiêu tấn công lý tưởng giống như dưới thời Diệm. Vô số những người lính của QLVNCH hay thành viên cùa các lực lượng tự vệ địa phương và vùng, những người từ trong các căn cứ nhỏ canh giữ làng mạc, bảo vệ cầu và đường sá hay đi tuần trong những khu vực được cho là an toàn, đã phải trả giá cho nhiệm vụ của họ bằng mạng sống. Cuộc chiến chống quân đội Nam Việt Nam ở nông thôn bắt buộc người Mỹ phải phân tán quân đội của họ, tiếp nhận các nhiệm vụ bảo vệ hay kiểm soát làng mạc. Họ, những người hầu như không thể phân biệt được bạn và thù, nhận lấy những trách nhiệm mà đáng ra phải được QLVNCH gánh vác. Qua đó, trong chiến lược của người cộng sản, người dân ở nông thôn đã trở thành một quả bóng. Nhưng ngược với người Mỹ, những người đến từ một nền văn hóa khác, nói một thứ tiếng xa lạ và có vẻ ngoài khác với người Việt, người Bắc Việt có thể tự thể hiện mình là những người anh em chiến đấu chống “những tên xâm lược”. Chiến lược này thành công đáng ngạc nhiên và đã phá hỏng tính toán của Mỹ, có thể chiến thắng được một cuộc chiến tranh nhỏ mà không có thiệt hại đau đớn. Mặc cho chiến thuật “tìm và diệt” mang thế tấn công, quân đội của Thanh đã đẩy người Mỹ vào thế phòng ngự chiến lược. Thường thì người Bắc Việt và MTDTGP quyết định về địa điểm và thời gian của các trận đánh.

Marc Frey

Phan Ba dịch

Đọc những bài khác ở trang Lịch sử Chiến tranh Việt Nam

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s