Đứa bé gái trong cái ba lô

Biên giới trên những đỉnh núi cũng không thể tranh cãi được như đường chia cắt đất liền và biển cả. Thỉnh thoảng hai nước nhô vào nhau như vịnh và bán đảo, rồi tôi đi tắt, đi từ Sachsen đến Sachsen bằng cách qua Bohemia, lần nào cũng qua một điểm mua bán của người Việt sát cạnh thanh chắn biên giới ở phía bên Séc. Cái đó cũng giống như ở bờ biển, một bờ biển vàng giả xa xôi. Công ty Đông Ấn mới đang chào bán một loại hàng hóa thuộc địa mới, sát sau cột mốc biên giới. Lồng nuôi chim và thuốc lá, thiếu nữ và tượng người lùn để trang trí vườn. Nightclub “I love You”. Open 12-06.

Tại nơi đây, gần biên giới Áo-Hung, nhiều gia đình Đông Đức đã chạy sang được lãnh thổ Áo vào ngày 19 tháng Tám 1989
Tại nơi đây, gần biên giới Áo-Hung, nhiều gia đình Đông Đức đã chạy sang được lãnh thổ Áo vào ngày 19 tháng Tám 1989

         Tôi đến một quán trên núi ở bên phía Đức. Nó mang tên của một kẻ cướp người Bohemia, có tiếng ở trong vùng này ngày xưa: “Tên cướp Karasek”. Ông chủ quán đang mừng sinh nhật, người cha già của ông ấy cũng có mặt, bạn bè đến, cửa ra vào không đứng yên. Người con gái, một cô gái xinh đẹp khoảng 18 tuổi, phục vụ khách. Khi ông chủ quán ngắm nhìn cô, nhiều cảm xúc mạnh bộc lộ trên gương mặt của ông, như thể việc cô có mặt ở đây không phải là một điều hiển nhiên. Có lẽ tôi chỉ tưởng tượng ra như thế thôi, sau khi ông chủ quán đã kể lại cho tôi nghe về một đêm đã cách đây lâu gần bằng tuổi con gái của ông – cho tôi, một người khách hoàn toàn xa lạ mà ông đã ngồi xuống bên cạnh trong một lúc mềm yếu.

         Tháng 4 của năm 1989, ông nghe radio nói rằng đã có một người thành công, vượt biên giới Hungary sang Phương Tây, vào ban đêm, không gặp trở ngại. Ông chú ý lắng nghe và rồi quyết định. Ông rút sạch tiền trong tài khoản ở ngân hàng nhà nước, dần dần, từng khoản tiền không gây sự chú ý một, giấu biến thư từ của người quen bên Tây Đức để xóa mọi dấu vết dẫn đến bạn bè, và ngoài ra thì chỉ làm những việc của một người không hề có ý định thay đổi cuộc sống của mình. Ông phải cẩn trọng, ông dễ làm cho người ta nghi ngờ. Là người điều hành một cái quán lớn trong Zittau, câu lạc bộ của công nhân dệt, người ta để mắt đến ông.

         Trong mùa hè 89 hằng chục nghìn người, có lẽ là hằng trăm nghìn người Đông Đức đang ở Hungary, trong số đó là nhân viên an ninh và học viên sĩ quan, những người có nhiệm vụ ngăn chận việc mà nhiều người luôn nghĩ đến: chạy trốn sang Áo. Họ đi thành nhóm 15 người sang Hungary. Ở đấy, ông chủ quán nói với bạn bè rằng ông sẽ vượt biên. Không một ai đoán trước. Ông sắp tiếp nhận một quán mới, và đã đăng ký giữ chỗ cho lễ cưới, người ta trách ông. Đó chính là chứng cớ vắng mặt của ông, ông trả lời, nếu không thì ông đã không có thị thực như bây giờ.

         Đến đêm, giữa tháng 8, mọi việc đều không trôi chảy. Họ hàng Hungary của ông không thể giúp đỡ ông, tất cả đều được hoạch định quá ít thời gian. Họ đưa cho ông một cái la bàn, chỉ có thế. Và tháo biển số xe trước khi đi vào vùng biên giới, việc mà người ta đã khuyên ông, sẽ làm mất quá nhiều thời gian. Ông cứ lái đi tiếp, với vợ và đứa con gái 3 tuổi. Họ tiến gần đến biên giới. Pháo sáng bay vút lên. Tiếng chó sủa. Một chiếc ô tô bám sát phía sau họ cả một lúc lâu.

         Rồi chiếc ô tô kia biến mất. Họ bỏ chiếc xe của họ lại và đi bộ, trong màn đêm tối như mực và yên lặng, trên một con đường rừng có lát bê tông. Cứ mỗi lần có tiếng răng rắc là họ lại nghĩ rằng đó là lực lượng biên phòng, chúng mình đang bị thao dõi. Thường hay có tiếng răng rắc. Đến một lúc nào đó họ đứng trước cái hàng rào. Ông cắt nó ra, họ trượt xuống một cái dốc và đến một cột mốc biên giới với một chữ “Ö” như Österreich [1].

Người dân Đông Đức chạy trốn sang Áo, 19 tháng Tám 1989
Người dân Đông Đức chạy trốn sang Áo, 19 tháng Tám 1989

         Không thể thế được, ông nói thầm, không thể nào. Ông chỉ biết biên giới Đức-Đức, ở đó, sau hàng rào đầu tiên là đến dãy đất tử thần.

         Họ nấp trong một cánh đồng ngô cả một giờ đồng hồ và quan sát con đường có xe ô tô chạy qua lại. Họ không thể tin rằng đó đã là Áo rồi. Họ bò đi tiếp và tìm thấy báo, báo bằng tiếng Đức. Họ nghĩ đó là một cái bẫy. Cuối cùng, chỉ sau khi đánh liều đi vào làng và nhìn thấy biển số xe họ mới không còn sợ nữa.

         Ông rất sợ phải đi tù, ông nói. Ông đã nhìn thấy nhiều người rất tự tin, ra tù như những người đàn ông đã gẫy gục, những người bất thình lình im lìm trong xã hội và không còn nói nữa.

         Rồi vợ ông và ông mới tháo đứa bé ra. Đến đây, ông đứng bật lên và lấy cái ba lô màu xanh nhạt đã đập vào mắt tôi trước đó vì nó được treo ngay giữa tường của quán. Vải của nó dường như mỏng đến mức sẽ rách toạt ra ngay dưới vật nhẹ nhất. Có 2 cái lỗ nhỏ được cắt ra.

         “Cháu nó ở trong đó. Còn cái này”, ông chỉ vào hai cái lỗ, “là lỗ cho chân.”

         Ông nói rằng ông đã lo sợ cô bé sẽ khóc thét lên và làm lộ họ, và đã điên đầu để tìm một giải pháp không phải mang con theo. Không có. Nhưng nỗi lo ngại của ông không có lý do, cô bé không kêu lên, cô bé đã im lặng hoàn toàn.

         “Cháu nó không kêu đến một tiếng, trong rừng không, ở hàng rào cũng không, lúc trượt xuống dốc cũng không và cả giờ đồng hồ ở trong ruộng ngô cũng không.”

         Ông đã nhét một tấm sắt vào trong ba lô, ở phía sau đứa con gái của ông, giống như một cái để dựa lưng, cho con ông dễ chịu hơn.

         “Khi chúng tôi kéo cháu nó ra thì lưng của nó đang chảy máu, tấm sắt cạ vào con bé đến chảy máu. Và nó đã im lặng, cả đêm.”

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức

————————————————————————————————————————

[1] Österreich: Áo.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s