Đảo đang nhìn bạn

Tại cảng của Stralsund, tôi hỏi thăm một thủy thủ người Pommer về giờ khởi hành của phà đi Hiddensee, và ông ấy trả lời với một tiếng Đức và với một cách xưng hô đã từng được dùng cách đây lâu lắm rồi: “Khi ngài có ở đây 15 phút sau 5 giờ thì tốt. Ngài còn có thể uống cà phê.”

Nơi tàu cập bến có một quán trọ ở cảng, nó có thêm dòng chữ “từ 1332”. Tôi đã định bỏ chuyến phà, nhưng rồi lại bước lên. Biển lặng, mặt trời chìm vào trong bọt biển ở phía tây. Ở boong dưới khách đi phà xếp hàng mua khoai tây chiên và bia, boong trên biến thành một quán cà phê sinh viên. Những từ như “Tübingen”, “phản hồi tốt hay xấu”, “trải nghiệm biển Baltic của tôi” thoảng qua không khí và trộn lẫn vào trong mùi hắc của thuốc rê.

Có một nữ hành khách đẹp. Lông mi dài sẫm màu, áo choàng dài màu đen có thắt eo, mũ bê rê xám, và cô ấy hôn người bạn trai như thế đó. Giống như cái đẹp, phải chạm vào một vết thương để được cảm nhận, phải tạo một một nỗi đau nhẹ nhàng không cưỡng lại được. Một cái gì đó tạo ý muốn phải chạm vào nơi đấy ngay bây giờ. Ở cô ấy là cái gì? Những lọn tóc được nhét vào trong chiếc mũ? Một cái nhìn vuột ra khỏi cô và tìm một cái gì đấy ở nơi xa xôi? Có lẽ nó chỉ là nét xa lạ bí ẩn trong quán cà phê sinh viên quá quen thuộc. Nhưng cô ấy hôn người bạn trai không ngưng, và nó trở thành một loạt hôn kiêng ăn hoàn toàn không đau đớn. Tôi đi xuống boong dưới đến chỗ những người ăn khoai tây chiên.

Hải đăng trên đảo Hiddensee
Hải đăng trên đảo Hiddensee

Trời đã tối từ lâu khi phà cập bến. Tôi không nhìn thấy gì từ hòn đảo, nhưng chẳng bao lâu sau đó tôi cảm thấy nó vẫn chưa đủ khi được biển bao quanh. Nó còn có một sự bảo vệ bao quanh nó, một bầu không khí đặc biệt, kỳ lạ. Tôi tìm một quán trọ, xin thực đơn. Hòn đảo đặt Gerhart Hauptmann[1] trước thực đơn, câu Hiddensee của ông về “bãi tắm có tri thức nhất trong số các bãi tắm Đức.” Ông đã nói câu đó trong tháng 8 năm 1935, đứng ở đấy, nhân dịp kỷ niệm 50 năm “thuộc về đảo”. Bây giờ tôi biết rằng tôi đang ở trên một hòn đảo mà người ta có thể lắng nghe nó như lắng nghe một ngôi nhà thờ, một mục sư, một dòng tu.

Tôi nhìn ngắm ngôi nhà thờ vào sáng ngày hôm sau. Đó là một ngôi nhà thờ làng đáng yêu, vị mục sư có ở đó, và một vài người xa lạ đang chiêm ngưỡng trần vòm của nó, được một họa sĩ trên đảo của những năm 20 làm đẹp bằng những hình hoa hồng trang trí. Ông ấy cũng viết thơ. Ở cạnh cửa ra vào có treo một bài thơ về Hiddensee bằng tiếng địa phương plattdeutsch mà tôi đã đọc được ở nơi khác, rõ ràng là nó đã trở thành quốc ca của hòn đảo.

Hett di de Welt watt donn

Und ä di weh

Un will di nich verstohn,

Dann pack dien Leed un Krohm

Un goh noh Hiddensee,

Do warst du lich un free!

Trong tiếng Đức chuẩn có nghĩa là: “Nếu thế giới làm bạn điều gì / Và làm cho bạn đau buồn / Và không muốn hiểu bạn / Thì hãy xếp nỗi buồn và các thứ của bạn vào hành trang / Và hãy đến Hiddensee / Ở đó bạn sẽ được thanh thản và tự do.” Thanh thản và tự do, hay đấy. Một đất nước có nơi mà người ta được như thế hay sẽ được phép như thế thì không thể là một đất nước quá tệ.

“Sự yên lặng và thiên nhiên”, trong khi đó, vị mục sư giải thích cho những người khách tham quan, “đó là cái chúng tôi muốn, cái phù hợp với chúng tôi.” To tiếng và ồn ào đã có đủ ở nơi khác. Vâng, có lần có vài người đến đảo và muốn đốt pháo hoa và tổ chức ca nhạc ngoài trời. “Đảo đã ngăn cản điều đó.”

Tôi đi ra bãi biển và chạy ra xa. Câu nói của vị mục sư bám theo tôi. Thế tức là tôi đang ở trên một hòn đảo giống như một sinh vật. Nó có thể nghe và nhìn nhiều sự việc đang đến và còn có thể ngăn chận được chúng nữa.

Trời tối nhanh một cách bất thường. Ánh sáng xanh từ ngọn hải đăng quét trên đất. Trong hoàng hôn, các con cừu trắng trên đồng cỏ lại càng sáng trắng hơn nữa. Biển nằm hoàn toàn yên lặng, gió đã nhẹ nhàng trốn đi.

Tôi đi theo con đường cát về khách sạn, nó tỏa sáng lung linh trong hoàng hôn, dẫn tôi xuyên giữa những cánh đồng cỏ và thông, ngang qua 2 căn nhà gỗ tối đen. Gerhart Hauptmann đã sống bên trái, Markus Wolf[2] bên phải. Tôi chỉ nhắc thế thôi, tôi không quan tâm đến những ngôi nhà của thi sĩ, tôi cảm thấy chúng có mùi hôi, và có một cái gì đó thô tục khi dẫn những người hiếu kỳ đi dạo qua những chiếc ghế bành bọc da, hầm rượu của họ và những chiếc giường mà họ đã qua đời ở trên đó.

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức

————————————————————————————————————————

[1] Gerhart Hauptmann (1862-1946): nhà văn, viết bi kịch người Đức, đoạt Giải Nobel văn học năm 1912.

[2] Markus Wolf (1923-2006) lãnh đạo Cục tình báo của Cộng hòa Dân chủ Đức.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s