Bánh ngọt Timmendorf

Tôi đến Timmendorf vào một ngày thứ bảy. Một người quen mà tôi đã gọi điện đến để nhận những chỉ dẫn đại khái nhất nói rằng: “Timmendorf, ở đó dân nhà giàu ngồi dưới lò sưởi trước quán cà phê để duyệt bánh ngọt.” Tôi rất vui vể chuyện đó. Nhưng lại càng thất vọng khi đứng trước những cái lò sưởi giống như một cây nấm to. Không có dân nhà giàu, không có bánh, không có duyệt binh. Mặc dù vậy tôi vẫn ngồi xuống.

Tôi nghe câu chuyện từ bàn bên cạnh. Khó có thể tránh được, vì ngồi bên đó là một người lãnh đạo công trình xây dựng, ông nói rất to. Ông kể về một sự việc ở Ả Rập Saudi. Một người của ông bị bắt gặp cùng với sách báo khiêu dâm. Người ta chặt cánh tay ông ấy để trừng phạt. Rồi cánh tay được đặt vào trong nước đá và cho bay đến Cairo, và người đàn ông thiếu cánh tay cũng vậy. Ở đó, người ta đã nối lại cho ông ta.

Thị trấn Timmerdorf
Thị trấn Timmerdorf

Tôi lại đến những cái lò sưởi hình cây nấm vào sáng ngày chủ nhật. Bây giờ thì cuối cùng họ cũng có ở đó, dân nhà giàu, nhưng mà những hình dạng nào vừa mới xuất hiện ở trảng Timmendorf thế này hở trời? Tất nhiên, cũng có một vài giản dị cổ điển trong màu trắng và xanh đậm, phù hợp với một bãi biển sang trọng. Nhưng chính họ lại nổi bật và rõ ràng thuộc về thiểu số trong nhóm người ở đó.

Điều ngạc nhiên ở những người kia là sự sốt sắng tự ghi chữ trên người. Nhiều người mang đầy chữ viết tắt và nhãn hiệu giống như những người lái xe đua được trả tiền, và nhiều người có gương mặt quá nâu – cũng là chữ. Gần như tất cả đều đội những cái mũ lưỡi trai sặc sỡ không thể thiếu được với ký hiệu nào đấy ở trên đó, đàn ông cũng như đàn bà, và những màu sắc chói chang, vàng hay đỏ chói. Chân trần tháng 10 của họ nhét vào trong những đôi giày đang kêu to lên: Tôi là chiếc Porsche Cayenne trong số những hiệu giày! Tôi là thể thao vĩ đại!

Tất cả vì thể thao. Tất nhiên không phải là thể thao thật sự. Người ta cố gắng tạo nên hơi hướng thể thao xung quanh mình, cung cách ăn nói cố thoải mái cũng nhằm phục vụ cho việc đó, được bày biện cùng với những cái kính râm nổi bật càng nhiều càng tốt. Cung cách phổ biến ở cạnh bàn là uể oải trong bầy đàn giống như sau một trận thi đấu mệt nhọc, ngồi tụ đội ngũ dưới cái lò sưởi hình nấm. Họ muốn tự do như thế, thoải mái như thế, một đội thể thao, không cổ lỗ, không Đức càng nhiều càng tốt. Và phải tốn từng ấy công sức. Kệ. Có một cái gì đó bắt buộc họ phải làm như vậy. Chắc có lẽ lại là Adolf Hitler.

Tôi lâm vào một trạng thái phê bình văn hóa, điều mà tôi thường cố tránh, vì tôi phát ốm lên vì chuyện đó. Sau khi tôi nhìn trừng trừng ra phía trước một lúc lâu, vào ngôi nhà đối diện, tôi mới nhận ra được có cái gì đó được viết trên đấy, bằng đèn neon xanh: “Belle et triste[1]“. Rồi lại mãi một lúc sau tôi mới biết rằng không phải như vậy. “Belletrist” ở trên đó. Đơn giản chỉ là tên của cửa hiệu sách Timmerdorf thôi, ngoài ra không phải là gì khác.

Mỗi ngày vào buổi trưa có một chuyến tàu thủy đi dọc theo bờ biển đến thị trấn tắm biển Boltenhagen trong vùng Mecklenburg. Tôi đứng đợi trên cầu tàu, nơi nó đáng ra phải cập bến, nhưng nó không đến. Nó sẽ không đến trong thời gian dài tới đây, chủ nhật này là ngày đầu tiên của mùa du lịch đông. Tôi quyết định đi bộ dọc theo bãi biển hướng về Lübeck. Tôi đi sát biển, nơi cát cứng và ẩm.

Được giải phóng khỏi tất cả những tính khí của mùa hè, Biển Baltic chỉ còn lại màu nâu nhạt và xanh. Đồi thấp. Cây thông. Vịnh nông và kéo dài ra. Bờ biển đua đưa trong những vòng cung từ mũi đất này sang mũi đất khác. Người ta không thể đoán được rằng cái từ “đáng yêu” lại có thể phù hợp cho bờ biển này, nhưng nó thật sự phù hợp. So với bờ biển của Biển Bắc thì bờ biển này đáng yêu.

Có lần có một con cá đuối bơi cạnh tôi, nhưng nó chỉ là bóng của con diều mà một đứa bé đang thả chơi ở bãi biển. Tôi hỏi một người phụ nữ đang đi dạo rằng bờ biển dốc ở phía bên kia có phải đã thuộc về Đông Đức hay không.

“Đúng rồi”, bà nói.

“Người ta có bơi trốn qua đây không, lúc trước?”

“Ở đây thì không. Ở đây là đường biên giới, đèn chiếu sáng rực vào ban đêm. Mấy chiếc đèn pha quét tìm dọc cả bãi.”

“Nhưng có người bơi qua chứ?”

“Có, nhưng từ Warnemünde về hướng Fehmarn. Họ hy vọng phà sẽ nhìn thấy và vớt họ lên.”

“Còn nếu không?”

Bà làm một cử chỉ thương hại. “Người ta chỉ biết đến những người được vớt lên tàu thôi. Không biết gì về những người khác.”

 

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức

————————————————————————————————————————

[1] Tiếng Pháp: đẹp và buồn.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s