Westfalen cực tiểu

Vẫn còn là cuối hè trong tháng 10 này. Mùa hè chần chừ không muốn ra đi, nó giữ con lắc đứng yên và xoa dịu nỗi bồn chồn của tôi. Tôi để cho tàu hỏa chạy đi và chuyển sang xe buýt. Cái thô lỗ của tuổi trẻ nhà quê, buổi trưa tốt bụng buổi tối nóng tính, khi có cơ hội và bia thì lại chuyển sang những cảnh đổ máu, thường ồn ào xô đẩy nhau ở bên trong xe. Người ta rất thích bàn tán về chuyện đó.

            “Tụi nó đập nhau vì gái!”

            Thành Bentheim xuất hiện với những chiếc tháp to nhỏ của nó. Một vùng đất màu mỡ với những con ngựa nâu hiền hòa dưới ánh nắng mặt trời và những nông trại xinh đẹp. Gạch nung vùng Westfalen, màu đỏ tươi, không sẫm màu như ở hạ lưu sông Rhein, góp phần làm cho bầu không khí trở nên thanh thản.

Thànnh Bentheim của Đức gần biên giới Hà Lan.
Thànnh Bentheim của Đức gần biên giới Hà Lan.

            Bác tài lái xe buýt nghe radio, khi đến gần Georgsdorf có tin rằng một con bò đực đã thoát ra ngoài, cảnh sát của cả 3 huyện đang săn lùng nó, người ta kêu gọi hãy nên cẩn thận.

            Cứ với mỗi một chuyến buýt tôi lại đến gần Emsland hơn một chút. Bây giờ tôi xuống xe và tiếp tục đi bộ. Đường đi bắt đầu lầy lội hơn, nhà nông dân khiêm tốn hơn, con người, như tôi nhận thấy, Công giáo hơn. Làng mạc của họ trẻ tuổi hơn trong vùng Westfalen rất nhiều, con người mới bắt đầu định cư trong vùng đầm lầy này cách đây không lâu lắm. Đi dọc theo con kênh đào cũ dùng để chở than bùn, tôi đến Adorf rồi tiếp tục đến Twist, một ngôi làng cạnh biên giới. Trước nhà nào cũng có một cây thánh giá lớn, thường có một mảnh đất trồng hoa xung quanh. Có lần, một Magdalena[1] nông dân với mái tóc cắt ngắn thực dụng đang quỳ trước Đấng Cứu thế và dùng hoa cúc tây để thay những đóa hoa hướng dương đã héo tàn mà chiếc thánh giá của ngài mọc cao ra từ đó.

            Trong tủ kính của cửa tiệm bánh mì ở Twist chỉ còn một cái bánh mì phó mát cuối cùng, trong tủ lạnh là một thứ nước uống màu hồng có vị dâu tây, chắc chắn là rất ngọt. Cửa hàng yên lặng như ngôi làng. Tôi đã từng trải qua sự yên lặng này, cái vắng vẻ hiu quạnh vào buổi chiều. Chủ nhật ở miền quê, những ngày thức dậy một cách sáng sủa, với tiếng chuông, và trôi chậm chạp vào hiu quạnh. Bánh xe của những mùa trong năm. Nghỉ hè, bầu trời xanh nhạt trãi dài vô tận. Hành trình câm lặng của những tuần lễ mùa đông. Sự yên lặng của miền quê là vô tận, vô tận. Được dọn dẹp và quét tước cẩn thận như căn phòng của một bà già. Không khí đứng yên, bụi nhảy múa trong ánh nắng nghiên nghiên, chẳng ai nói, mi mắt sụp xuống một nửa, quyển sách mở ra đặt trong lòng, cái đánh dấu trang sách bằng len, chuông gõ đầu giờ, giây kêu tích tắc, giống như cứ mãi mãi như thế và không bao giờ chấm dứt, và sự thật là sẽ không bao giờ chấm dứt.

            Tôi bước ra khỏi tiệm bánh, ngồi ăn cái bánh mì phó mát trên một tảng đá lớn và uống phần màu hồng còn lại. Mùi lá cây mục, mùa thu và đầm lầy ở trong không khí. Tôi bước vào một khu đầm lầy. Nó kéo dài cạnh biên giới với kênh nước và rừng, với những cây sồi và và cây đỗ quyên. Đến một lúc nào đó tôi đứng trước những cánh đồng than bùn rộng lớn chồng chất đầy những con vịt ở trên. Giống như cánh đầm lầy là một con thú mà người đã lột lớp da dầy màu nâu sậm ra, và quẳng thành những đống khổng lồ. Và những cái mà nhìn từ xa giống như đầu ngựa đang gật gù chính là nhiều nhóm máy bơm. Cơn sốt dầu đã qua, nhưng những con ngựa dầu vẫn còn gật gù giống như chúng không thể nào tin vào chuyện đó được.

            Trời bắt đầu sụp tối. Trời sẽ mưa ngay khi gió bắt đầu lặng. Và còn một cái gì đó trong không khí, một tiếng ồn kỹ thuật the thé: Giống như những đoàn tàu hỏa ở xa xa đang lao vùn vụt qua giấc ngủ gật. Không, âm thanh cao hơn. Cũng từ ở phía trên cao hơn. Cánh quạt gió, bây giờ tôi mới nhìn thấy chúng. Dấu hiệu của chiến thắng, được cắm vào trong đầm lầy. Nhiều lắm – chiến thắng sự yên lặng đang được ca tụng.

            Khi trời tối, tôi đứng cạnh con đường trong một ngôi làng có vài cửa hàng vừa mới đóng cửa, không hy vọng có thể tiếp tục đi tới hay tìm được một chỗ ngủ qua đêm. Tôi đứng cạnh tấm biển báo hiệu ở đầu làng và thử dùng ngón cái, khi thấy sẽ không thành công, tôi đi theo con đường dẫn ra ngoài làng, đến đường lớn và giơ ngón tay cái lên trong gió đêm. Cho đến khi tôi biết rằng cũng sẽ hoài công. Tôi trở vào làng.

Trạm xăng vẫn còn mở cửa, và tôi nhờ người bán gọi cho một chiếc taxi. Rồi tôi ngồi trên băng ghế sau và thề rằng sẽ không bao giờ làm như thế nữa cho đến khi tôi trở lại sông Rhein, đúng chỗ đó, đúng hòn đá đó.

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức

————————————————————————————————————————

[1] Magdalena: tên dùng đặt cho con gái. Maria Magdalena hay Maria Magdalene là một nữ tông đồ của Chúa Giê-xu.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s