Chủ nhật trong những năm 70

Tôi đến Gronau và vào trong một khách sạn mà tôi cho rằng nó mang đặc tính vùng Westfalen nhiều nhất. Người chủ quán trọ nêu một giá thấp tới mức tôi phải nhắc lại con số để hỏi, nhưng ông ta chỉ đưa cho tôi chiếc chìa khóa và ra hiệu về hướng cầu thang.

Tôi mở cửa, bước vào và đứng trong một thế giới mà tôi đã bỏ đi từ trước đây lâu lắm rồi. Những cảm xúc ngày xưa, đã lắng xuống, lại trỗi dậy trong tôi. Trước đây một phút tôi vẫn còn cho rằng không thể còn tồn tại một căn phòng như thế này nữa. Và những cảm xúc như vậy.

Gronau vùng Westfalen
Gronau vùng Westfalen

Căn phòng đã từng sang trọng một thời. Bây giờ thì nó thực dụng. Một cái giường bằng gỗ dán màu sáng. Một bồn rửa mặt, đơn giản và trắng như có thể. Một cái tủ bình thường. Một tấm thảm mà người ta không thể nhớ lại được dù đã cố hết sức. Vật duy nhất mang nét đặc sắc nào đó là chiếc ghế bành để ngồi uống rượu màu xanh lá cây. Phòng có vị của rượu sâm banh ngọt.

Nó là căn phòng dành cho người chủ trại chăn nuôi. Ông ấy bao giờ cũng nhận căn phòng này và chai rượu sâm banh đặt trên bàn ngủ, ông vào thành phố mỗi năm hai lần, vào ngày sau Lễ Thăng thiên và vào thứ sáu trước ngày chủ nhật của lễ tưởng niệm những người đã chết. Lần nào ông cũng dùng bữa trưa với giám đốc ngân hàng và bàn bạc về nửa năm, bò nuôi lấy thịt một lần, vỗ béo một lần, rồi sau đó ông gặp người tình của ông. Cô ấy đi trên đường phố, ngừng lại trước những tủ kính bày hàng ở đây đó, chào hỏi và chờ, cho đến khi đèn ở phía sau bức màn cửa sổ được bật lên, nhìn quanh một lần cuối, thế rồi cô chạy vụt lên trên.

Nó là căn phòng dành cho người thầy giáo trẻ tuổi chưa vợ, người mà tối nào cũng cho mang lên phòng một chai rượu vang Herva mit Mosel, vì ông ấy che dấu việc mình là người đồng tính luyến ái và không chịu đựng được những lần làm mai mối trong phòng dành riêng cho thầy cô, những lời nói bóng gió của đồng nghiệp nam và những lần vô tình chạm phải của đồng nghiệp nữ – tiệc rượu Herva mit Mosel là cách thức của ông để tự rửa sạch những cái đó vào mỗi tối.

Nó là căn phòng dành cho người chơi trống gầy gò của ban nhạc rock Hà Lan. Vào đêm sau buổi biểu diễn trong hội trường của trường trung học thành phố, anh ấy đã đập tan tành nó, chỉ vì anh ấy đã đọc trong các tạp chí rằng tay trống của những ban nhạc rock đều làm như thế. Anh đứng cạnh bên mình, khi anh tự nhìn mình trong cái gương soi trên bồn rửa mặt, mớ tóc dài dính chặt vào nhau, mắt đờ đẫn, nhưng rồi anh ấy cũng quơ lấy chiếc ghế ngồi uống rượu và nện vỡ tấm gương ra và chỉ còn thấy được những mảnh hình của anh. Những mảnh của một ngôi sao nổi tiếng mà ngày xưa người ta thường cắt ra từ tạp chí để sưu tập và rồi dán lại với nhau.

Tôi nhìn thấy tấm ảnh dán đầu tiên ở trên tường trong phòng của Achim bạn tôi, trong trường nội trú. Achim mang quần màu trắng bó sát và đút tiền bừa vào túi làm cho nó cộm lên. Tôi thích thói quen ấy đến mức cũng làm theo. Và cũng chẳng biết được, có thể Achim sẽ sống trong căn phòng khách sạn này sau khi bị đuổi ra khỏi trường nội trú. Trước khi điều đó xảy ra với một người quen của anh, người này đã dùng một loại ma túy nào đó và rồi đã bóp cổ Achim cho đến chết.

Nó là căn phòng cho tất cả họ, cho những bóng ma quen thuộc trong thời tuổi trẻ của tôi. Tất cả họ đã sống trong đó. Tôi đã ngước lên nhìn những cái cửa sổ của nó khi đi ngang qua khách sạn trong thành phố nhỏ của tôi. Bây giờ lần đầu tiên tôi bước vào bên trong, và nó giống hệt như trong trí tưởng tượng của tôi.

Bên cạnh cái giường ngủ bằng gỗ dán nhẹ như lông mà tôi đang ngồi lên và không thể tin cậy được là một cái gạt tàn thuốc bằng thủy tinh trên bàn ngủ. Cũng không thể tin nó được. Nó to đến mức người ta có thể dùng nó để đập chết một người đàn ông. Và một người phụ nữ trẻ tuổi đã ngồi hút thuốc trong chiếc ghế uống rượu màu xanh, dạng chân ra làm dáng và đang mang hay cởi tất, cô đã xem phim trong rạp chiếu bóng như thế.

Nó là căn phòng chạy trốn của tôi. Tôi đã chạy trốn tất cả những gì ở bên trong đó. Chạy trốn những vui vẻ và ưu phiền lạnh lẽo ẩm ướt trên cái giường này. Chạy trốn thứ ánh sáng đục của thành phố nhỏ chiếu vào đôi chân trần của người con gái trên chiếc ghế màu xanh. Chạy trốn viễn cảnh đến một lúc nào đó, bằng con đường nào đó tôi sẽ lạc vào căn phòng này. Khi tôi nghiên người ra phía trước, gương mặt của tôi hiện lên ở góc trái phía bên dưới của tấm gương trên bồn rửa mặt.

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s