Xơ Swan từ Missouri

Nôn nóng cứ đẩy tôi lên phía bắc. Tôi muốn đi dọc theo biên giới, nhưng tôi cũng muốn đi cho nhanh, vì thế mà tôi đi bằng tàu hỏa. Nhưng chuyến tàu nào cũng rời xa biên giới. Không ai lại đi du lịch dọc theo biên giới. Nó không đi theo một dãy núi nổi tiếng, không dọc theo bờ biển hay thung lũng, dọc theo một con đường cũng không. Nó là một vạch vô hình xuyên qua những cánh đồng. Nước Đức biến mất ở đâu đó sau vùng đất thấp.

            Tôi lọt vào một đường chữ chi rối rắm. Giống như một con bọ cánh cứng muốn đi đến rìa và bị bàn tay của một đứa bé đang đùa nghịch đặt lại ngay giữa bàn, bất kỳ chuyến tàu hỏa nào cũng mang tôi rời xa biên giới và đưa tôi trở vào sâu trong nội địa, ở những nơi như Duisburg và Münster. Phòng chờ nhà ga. Nhiều giờ trong quán ăn trên tàu với trà túi âm ấm. Trên sàn tàu, một vỏ chai bia lăn qua lăn lại, lăn qua lăn lại.

Thành phố Münster (Westfallen)
Thành phố Münster (Westfallen)

Trong một chuyến tàu như thế tôi bất chợt ngước lên và nhìn vào mắt của xơ Swan. Xơ Swan từ Missouri và các thánh trẻ bên cạnh xơ, các thánh trẻ của Hội Thánh Ngày nay. Xơ Swan và sứ mệnh của xơ ở người Đức và mái tóc dài màu nâu của xơ. Cứ xõa và xõa xuống như trong một bài hát chậm rãi. It curls and falls down her breast[i].

            Tóc xơ xõa xuống chiếc áo trắng cài kín cổ, và chiếc váy dài đến gót chân được làm bằng một loại vải trinh trắng và cứng đến mức nó không thể bó sát vào thân hình của xơ Swan. Xơ chỉ cho phép thế giới nhìn thấy gương mặt trắng của một người con gái nông dân, đôi mắt xanh của xơ. Xơ thỉnh thoảng nhắm mắt lại trong giây lát, rồi một nụ cười xuất hiện, và hơi thở của xơ thổi một làn tóc mỏng sang bên. Hay xơ không đan tay lại với nhau nữa và viết một ý nghĩ vào trong quyển nhật ký màu đen có Chúa bị đóng đinh lên thánh giá ở trên đó, đỏ mặt như một người đang yêu. Xơ nhận ra điều đó, gập quyển nhật ký lại rồi nhìn xuống.

            Các thánh đến từ Missouri, Utah, Idaho. Họ đã đến Xanten, theo như xơ Swan thuật lại, vì xơ đã bắt chuyện với tôi, và từ đó đến Kleve và từ Kleve đến Wesel, nơi tất cả họ đã cùng nhau cầu nguyện. Xơ quyết định tiếp tục đi đến Duisburg trong lúc cầu nguyện. Và bây giờ chúng tôi ngồi đây, trong chuyến tàu đến Duisburg.

            Họ mang biển tên sáng loáng dễ nhìn thấy. Mụn vẫn còn nở trên những gương mặt của họ. Đó là những gương mặt trong những bức ảnh cũ. Họ nhìn người khác một cách rụt rè, để rồi lại nhìn xuống đất ngay trong khoảng khắc sau đó, giống như bị bắt quả tang khi đang làm một việc gì đó.

            Tôi chỉ cần bỏ bớt đi một ít trong trí tưởng tượng là có thể nhìn thấy ở họ dòng người di dân thời ông cố của tôi. Chỉ có điều là ngược lại, cháu chắt của những người di dân lại trở về. Họ ở đây, để mang về những gì mà dòng người kia đã mang theo qua đại dương. Những từ ngữ cổ xưa nghiêm khắc, những phong cách cổ xưa nghiêm khắc. Tôi nhìn họ, những người lính trẻ tuổi của Chúa Trời và không biết rằng mình nên ngạc nhiên hay tức giận về sự nghiêm trang thần thánh này, về tính táo bạo trẻ con của chuyến đi chinh phục của họ.

            Chuyện gì thế này, tôi tự nhủ, tất cả họ muốn gì ở đây với những tờ rơi của họ, những lời thiên khải của họ, những thánh thần của họ, họ nghĩ rằng họ đang ở đâu, ở một bộ lạc mới vừa được phát hiện chăng? Vì tôi đã còn nhìn thấy thêm nhiều nhà truyền giáo nữa. Một bà mẹ đầu quấn khăn từ Kazakhstan đứng cạnh một nhà ga khác đã chìa cho tôi một tờ giấy phục hồi đức tin. Đi về nhà nấu trà uống đi, mẹ bé nhỏ ơi, tôi lầm bầm lúc đi ngang qua, bằng tiếng Nga, để bà cũng hiểu tôi. Và bà không biết đó là tiếng nói của lòng nhân từ trong tôi, hay là tức giận, và đã làm dấu thánh giá. Nhưng đó là sự tức giận.

            Để tập nói tiếng Đức, xơ Swan và các thánh của xơ còn sử dụng cả thứ tiếng xa lạ để nói chuyện với nhau, nghe giống như là họ đang đóng vai đọc từ sách giáo khoa.

            “Chúng tôi bao giờ cũng mua nhiều bánh mì”, Elder Ernest nói, tay kẹp một túi bánh mì đã cắt thành lát.

            “Thế à?”, xơ Swan trả lời.

            “Và chúng tôi ăn cơm với thịt mỗi tuần một lần.”

            “Ồ, thật à?”

            Tôi ngồi đối diện với xơ Swan, và rồi tôi nói với xơ một ít bằng ngôn ngữ của xơ, một ít về Kleve và một chiếc thuyền do thiên nga kéo đi, và về một hiệp sĩ[ii].

Hiệp sĩ Lohengrin trên chiếc thuyến do thiên nga kéo đi, nhân vật trong vở opera cùng tên của Richard Wagner.
Hiệp sĩ Lohengrin trên chiếc thuyến do thiên nga kéo đi, nhân vật trong vở opera cùng tên của Richard Wagner.

            Xơ nói: “Wow, ông biết nói tiếng Anh?”

            “Một ít thôi.”

            “Ồ, không đâu. Rất tốt. Ông đã sang Mỹ lần nào chưa?”

            “Rồi, ở sa mạc. Trong Tucson.”

            “Wow. Tucson, Arizona.”

            Xơ Swan nói rằng xơ rất yêu thích nước Đức, rất xanh và con người tuyệt vời. Tôi có yêu nó không? Câu hỏi làm cho tôi bối rối. Có lẽ xơ Swan cũng làm cho tôi bối rối. Tôi nói: “I liked Arizona, the deserts.”[iii]

            Rồi xơ kể cho tôi nghe về golden plates, những bảng chữ vàng của tín ngưỡng của xơ, rằng chúng chứa đựng lời thiên khải Mỹ của Chúa Trời, vâng, đã có lời thiên khải thứ hai, vào thời Giêxu ở Mỹ, và những người đàn ông được truyền đạt đã ghi lại lời nói đó trên những bảng vàng đó, những tấm bảng được cất dấu qua bao nhiêu thế kỷ, cho đến khi đức cha thành lập đạo Mormon tìm thấy chúng cách đây sắp tròn 200 năm.

            Xơ tiếp tục nói về những nhà tiên tri và phép mầu nhiệm, và có thể hào hứng từng từ không quan trọng một mà tôi đã góp phần vào trong cuộc đối thoại, từ mà không có gì chống đối lại các bảng vàng của xơ. Rồi xơ lại nhớ đến sứ mệnh của mình. Xơ lôi nhanh ra một quyển sách đã được chuẩn bị sẵn cho những dịp như thế này để tặng cho tôi. Tôi từ chối.

            “Xơ xem, tôi đang đi du lịch. Tôi chỉ có hành lý nhẹ thôi, sách của xơ quá nặng đối với tôi.”

            Tôi chỉ cho xơ xem cái ba lô nhỏ bé của tôi, nhưng xơ không chấp thuận, xơ đi sâu vào trong tôi, niềm tin của tôi ra sao.

            “You must believe in something!”[iv]

            Ngay trong giây phút ấy đoàn tàu về đến nhà ga. Tôi đứng lên. Xơ vẫn kiên quyết nhìn tôi, xơ muốn có một câu trả lời. Trước khi đi, tôi nói: “Thưa xơ, tôi chỉ là một hiệp sĩ Đức rất bình thường.”

Phan Ba trích dịch từ “Deutschland, eine Reise”

Đọc những bài khác ở trang Nước Đức

————————————————————————————————————————

[i] Nguyên văn bằng tiếng Anh: Tóc xoăn và xõa dài xuống ngực của cô.

[ii] Hiệp sĩ Lohengrin đi thuyền do thiên nga kéo là một hình tượng trong huyền thoại Đức. Swan tiếng Anh có nghĩa là thiên nga.

[iii] “Tôi thích Arizona, sa mạc.”

[iv] “Ông phải tin vào điều gì chứ!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s