“Hủy diệt để cứu thoát” (hết)

Từ căn cứ Mỹ Dak To, ở vùng đất đáng ngờ đó, nơi Việt Nam, Camphuchia và Lào giáp giới với nhau, người ta báo cáo là đã xảy ra chiến sự dữ dội với quân đội chính quy Bắc Việt. Trong “Cercle Sportif” có ý kiến trái ngược với nhau. Đa số các nhà quan sát nhìn đó là cố gắng tuyệt vọng của người cộng sản, muốn tiếp tục tiến hành với quy mô nhỏ cuộc xung đột mà họ đã thua về mặt quân sự ở tại các vùng đồng bằng Trung Kỳ và Nam Kỳ. Việc họ dời trọng điểm hoạt động của họ ra vùng rìa cực cùng là một lời thừa nhận thế yếu của họ. Viên đại tá Hà Lan lo ngại ngược lại, rằng đây là một hoạt động đánh lạc hướng có quy mô lớn của Hà Nội. Thật sự thì đang diễn ra những chuẩn bị chiến lược hoàn toàn khác.

Căn cứ Dak To
Căn cứ Dak To

Vào ngày hôm sau đó, một chiếc Hercules thả tôi xuống Dak To. Vì quá vội nên tôi chỉ tìm được một người Pháp quay phim đã bị tàn tật nặng, Auguste Lecoq, người đã mất một chân của ông trong lúc bị bao vây ở Điện Biên Phủ. Khi chúng tôi đứng trên tấm lưới kim loại của sân bay Dak To được núi đồi có rừng bao phủ viền khắp chung quanh, gương mặt của Lecoq đầy vẻ lúng túng. “Cái lòng chảo này khiến cho tôi nhớ tới cái chân bị bắn cụt của tôi”, ông nói. “Lúc đó, tôi bị bắn trúng trên đường băng của Điện Biên Phủ, khi những viên đạn pháo đầu tiên của Việt Minh rơi xuống.” Thế nhưng ở Dak To thì không phải lo ngại những việc tương tự như vậy. Ưu thế không quân toàn phần, cái ưu thế nghiền nát mọi thứ, bảo đảm điều đó.

Tai họa diễn ra cách Dak To vài ki-lô-mét về phía tây nam trong rừng rậm ở trên núi, nơi một tiểu đoàn thuộc Lữ đoàn Không vận 173 của Mỹ nhận nhiệm vụ tìm kiếm kẻ địch ở những nhánh cuối của con đường mòn Hồ Chí Minh. Trên sườn đồi 875, các paratroopers của Mỹ đã lọt vào một bẫy phục kích của người Bắc Việt và có nguy cơ bị tiêu diệt trong rừng rậm. Lực lượng tiếp ứng được vội vã điều động tới cũng đã bị tổn thất. Mặc dù bị cụt chân, Lecoq vẫn trèo lên chiếc trực thăng bước đầu chở chúng tôi tới một tiền đồn pháo binh. Đạn dược được lấy ở đó, và rồi chúng tôi bay theo hướng tiếng ồn của chiến sự. Người Mỹ đang ở trong một tình huống tuyệt vọng. Với một độ chính xác thật khó tin, các chiếc máy bay cường kích F 100 đã tạo một dãy đất trống trong khu rừng nguyên thủy, để tạo khả năng cho những người lính dù đang bị dồn ép tổ chức một vị trí cố thủ. Bất thình lình, chiếc trực thăng của chúng tôi rơi thẳng như một cái thang máy xuống bãi đất vừa được phát quang đó, nơi mà những người lính Mỹ đang dùng các thân cây khổng lồ vừa bị đốn gục xuống làm nơi ẩn nấp. Những người lính đang vội vã đào hố cá nhân. Họ đào chiến hào vì cuộc sống của họ. Tiếng ồn điếc tai khắp chung quanh. Ở rất gần đó, các chiếc máy bay cường kích hú lên trong lúc lao xuống các đối thủ vô hình, và ném bom của chúng xuống những nơi ẩn nấp của người Bắc Việt, cách vị trí của người Mỹ gần ba trăm mét. Chiếc trực thăng lơ lửng cách mặt đất bị đào xới lung tung độ chừng một mét, khi tôi giúp Locoq nhảy xuống. Các paratroopers còn sống sót lấm đầy bùn sình. Họ đã kéo các xác chết đồng đội họ vào trong những cái túi nhựa màu xanh, và bây giờ vội vã ném các gói hàng đáng sợ đó như bao tải chứa thư lên chiếc chooper đang lắc lư, bay lên cao ngay khi đạt tới tải trọng tối đa. Chiếc trực thăng kế tiếp đã đứng chờ sẵn ở phía trên chúng tôi. Tổn thất của người Mỹ cao khác thường. Người bị thương được mang ra khỏi vòng vây đầu tiên. Sự kiệt sức và nỗi sợ chết nằm trong ánh mắt của những người đàn ông. Quân phục đã rách nát. Chỉ còn áo chống đạn là có thể chịu đựng được với gai nhọn. Khi màn đêm đến, chúng tôi đánh răng lập cập vì lạnh. Trong đêm đó, những chiếc F 100 đã tạo nên một địa ngục thật không thể tưởng tượng ra được quanh vùng của điểm cao 875. Vùng đất được chiếu sáng như ban ngày, và toàn bộ nhiều sườn đồi bốc cháy dữ dội trong napalm. Ngọn núi mà người ta đang giành giật ác liệt đã bị giã gần như trọc lúc rạng đông. Những người lính dù chuyển sang tấn công dưới hỏa lực yểm trợ rất mạnh. Họ khom người chạy qua khu rừng cây đã cháy thành than và còn đang bốc khói hướng lên đỉnh núi. Họ rơi vào làn đạn súng cối của đối phương ba lần và mất một vài người. Rồi họ đứng trước những lối vào hang động bị hun khói, trống rỗng, những cái hang cáo và đường hầm dưới mặt đất, những cái dường như được xây cho một chủng tộc người lùn. Lính Mỹ chỉa súng phun lửa của họ vào vào những cái lỗ đó và ném thuốc nổ vào. Rồi họ đứng thành nhóm để chờ hàng đoàn trực thăng từ Dak To đang bay phành phạch tới để chở đi. Bầu trời trên cao nguyên Trung Kỳ lại có màu xanh dịu dàng. Những dãy hơi nước của các chiếc máy bay chiến đấu kéo đi như như những sợi chỉ bạc. Những người lính đứng nhìn kiệt sức xuống khu rừng xanh bất tận. Họ đã giật điểm cao 875 ra khỏi tay của quân thù, nhưng trải ra ở trước họ là một phong cảnh có sẵn hàng trăm ngọn núi giống như vậy. “Không biết chúng tôi có phải xung phong chiếm tất cả chúng hay không?” một hạ sĩ quan đứng bên cạnh chúng tôi nói và đưa cho chúng tôi một lon Coca-Cola.

Quân đội Mỹ phá hủy các công sự của lính Bắc Việt trên đồi 875
Quân đội Mỹ phá hủy các công sự của lính Bắc Việt trên đồi 875

Trở về tới Dak To, các paratroopers tập hợp lại để tưởng niệm người chết một cách đặc biệt. Lá cờ sao được treo rũ. Những người đàn ông đứng bất động, trong lúc một tuyên úy quân đội đọc từ trong Kinh Thánh. Giày ủng trống rỗng của những người đã hy sinh, được đánh bóng, được sắp hàng một cách thật chính xác giống như theo một nghi thức thờ vật và được xếp thành một vòng bán nguyệt ma quái. “They died with their boots on”, đó là tựa của một phim truyện Mỹ từ những cuộc chiến tranh chống người da đỏ.

Hai tháng sau đó, tin tức về đợt tấn công lớn vào đầu năm đến với tôi ở châu Âu. Việt Cộng đã lợi dụng bầu không khí lễ hội của Tết Phật giáo vào đầu năm Thân để khởi động một cuộc tổng tấn công trên toàn Nam Việt Nam, cái đã khiến cho người Mỹ hoàn toàn bất ngờ. Một tổ tự sát thậm chí còn tấn công vào cả đại sứ quán Mỹ mới, đã được xây như một pháo đài ở ngay trong trung tâm Sài Gòn. Hầu như toàn bộ các thị trấn của đồng bằng sông Cửu Long đều tạm thời rơi vào tay của những người nổi dậy, và thành phố Bến Tre, như người phát ngôn viên chính thức nói, “phải bị hủy diệt để cứu thoát”. Cố đô Huế bị các đơn vị Bắc Việt Nam hành quân từ Lào sang chiếm đóng. Những người lính của Hà Nội kéo lá cờ của Việt Cộng lên trên hoàng thành và đương đầu gần bốn mươi ngày với những cuộc tấn công dữ dội của lính thủy quân lục chiến Mỹ. Cuối cùng, đợt tấn công dịp Tết thất bại. Các nhà cách mạng đỏ đã nghĩ rằng toàn thể người dân Nam Việt Nam sẽ nổi dậy. Nhưng đại đa số người Nam Việt đều hoàn toàn thụ động. Không một đơn vị duy nhất nào của quân đội quốc gia đã chạy sang với những người cộng sản. Thuần túy về quân sự thì đợt tấn công dịp năm mới 1968 là một thảm họa và là một thất bại đáng sợ cho Hà Nội. Các lực lượng chiến đấu tại chỗ của Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam bị tiêu diệt. Các chính ủy, điệp viên và những người hoạt động đã xuất hiện công khai, và trong những tháng tiếp theo sau đó đã trở thành nạn nhân của một chiến dịch tập trung có quy mô khổng lồ của cảnh sát. Phần lớn các nhà bình luận Phương Tây hét vang từ chiến thắng.

Trên thực tế thì với lần bắt đầu đầy bi kịch này của năm con khỉ, số phận cuối cùng đã quyết định nghiên về cho Bắc Việt Nam. Ở Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, sự căm phẫn bị dồn nén lại về “cuộc chiến tranh bẩn thỉu” đã bùng phát thành một cơn bão, sinh viên và trí thức đứng ở hàng đầu của phong trào phản đối. Các hiệp hội cựu chiến binh và hiệp hội phụ nữ kéo ra biểu tình trước tòa Nhà Trắn. US-Army trong trận đánh đầu năm đã giành được một thành công lớn trong lúc phòng vệ. Thế nhưng người tổng chỉ huy Bắc Việt Nam Võ Nguyên Giáo đã có thể ghi nhận thành công chính trị lâu dài về phần mình. Những lực lượng không mệt mỏi của ông đã làm cho đối thủ Mỹ mạnh hơn mất tinh thần chiến đấu. Bị ấn tượng bởi lần phát cuồng của người cộng sản, mà các tướng lĩnh của ông đã không nhìn thấy trước được, Tổng thống Johnson bỏ cuộc và tuyên bố ông sẽ ngưng ném bom Bắc Việt Nam và giảm bớt có hệ thống sự hiện diện của quân đội ở Nam Việt Nam. Washington tuyên bố sẵn sàng bắt đầu đàm phán với Hà Nội. Bản thân ông, Johnson cho biết, thì không còn có ý định ra tranh cử trong lần bầu cử tổng thống sắp đến nữa.

Phan Ba trích dịch từ “Cái chết trên ruộng lúa – Ba mươi năm chiến tranh Đông Dương

Đọc các bài khác tại trang Cái chết trên ruộng lúa

 Đọc những bài báo về Chiến tranh Việt Nam ở trang Chiến tranh Việt Nam

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s