Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (phần 2)

“Hãy tin vào Đảng!”

Ở nước Đức thì người ta có thể sẽ gọi ông là một diễn viên hài. Ở Trung Quốc, già trẻ đều biết ông. Ông xuất hiện trong các chương trình và loạt phim truyền hình, các hài kịch ngắn được ưa thích của ông cũng được chuyển thể sang hoạt hình. Ông K. nổi tiếng, và mặc dù ông cố ngụy trang với kính râm và mũ lưỡi trai, ông bị nhận ra ở khắp mọi nơi. Cả trong các chuyến đi ra nước ngoài, những người Trung Quốc cũng nồng nhiệt xông đến ông. Ngay trên một con phà Bắc Âu ở Biển Baltic, nhân viên người trung Quốc trên tàu cũng nhận ra ông. Những người đồng hương hân hoan mời ông xuống dưới boong tàu dùng bữa trong bếp của họ, và đối với ông thì nhận lời mời của họ là một điều danh dự.

Chính phủ Trung Quốc không cho phép kỷ niệm Thiên An Môn. Hình: DPA
Chính phủ Trung Quốc không cho phép kỷ niệm Thiên An Môn. Hình: DPA

K. độ năm mươi tuổi. Thế hệ của ông đã nhận thức rõ được sự biến đổi của ba mươi năm vừa rồi. K. thuộc trong số những ngôi sao đã hưởng lợi rất nhiều từ một ngành công nghiệp giải trí đang bùng nổ. Thế nhưng khác với những gì mà người ta thường hay nghe được từ các ngôi sao, K. không có thái độ kiêu căng. Có thể nói là ông vẫn còn bình dị, giữ liên lạc với bạn bè cũ, không cư xử theo lối nhà giàu mới. Nếu như người ta bàn với ông về tình hình hiện tại trong đất nước thì có thể tin chắc rằng sẽ được nghe một bài diễn thuyết ngắn từ ông, vì K. là một đảng viên vẫn còn niềm tin.

“Trước đây ba mươi năm thì chúng tôi như thế nào, ngày nay chúng tôi như thế nào?”, ông hỏi. “Có thể nhìn thấy rõ là tất cả chúng tôi đều có đời sống tốt hơn. Ai cũng phải thừa nhận điều đó. Các lãnh tụ của chúng tôi rất tài ba. Họ giải quyết dần dần tất cả các vấn đề. Người dân không cần phải suy nghĩ gì cả. Họ có thể tin tưởng rằng Đảng đi trên con đường đúng đắn. Người ta thường hay quả quyết rằng có tranh cãi và đấu tranh vì đường hướng trong giới lãnh đạo Đảng. Tầm bậy! Những người quả quyết như vậy có mặt trong lúc đó hay không?

Không chỉ những thay đổi về kinh tế là nghẹt thở. Cả về phương diện chính trị cũng đã có nhiều thay đổi tới mức khó tin.” Trong lúc đó, ông chỉ đến các tác giả chúng tôi và có ý muốn nói tới Quan Ngu Khiêm. “Cứ lấy những người như anh ra làm ví dụ, những người đã rời Trung Quốc bất hợp pháp. Dưới hệ thống cũ của thời Mao thì anh đã bị bắn chết rồi, nếu như anh còn dám quay trở về. Nhưng bây giờ thì anh tự do, có thể tự do đi khắp nước và gặp bất cứ ai mà anh thích. Đó là anh nhờ vào Đảng ngày nay của chúng tôi.

Trước kia chúng ta có thể ngồi ăn uống và nói chuyện tự do về Đảng và chính trị như thế này không? Tất nhiên là không. Ngày nay người ta còn được phép phê phán cả các lãnh tụ Đảng nữa. Trước đây, nếu như chúng ta nói tự do như thế thì tất cả chúng ta đã bị kết án là hữu khuynh rồi.

Trước đây chúng tôi sống ra sao, ngày nay chúng tôi sống ra sao? Chỉ riêng thức ăn của chúng tôi thôi! Có bao nhiêu là thứ được chào bán ở chợ và trong cửa hàng. Ngày nay có quán ăn nhiều như cát ở biển, và mặc cho đắt hay rẻ, thức ăn vẫn ngon miệng ngay cả ở những quán hàng rong. Ngày trước anh có thể cư ngụ trong một khách sạn tốt như thế này không? Lúc đó chỉ có một vài khách sạn tốt ở các tỉnh lỵ. Ngày nay, người ta tìm thấy chúng ở mọi ngã tư đường. Tôi chỉ cần nghĩ về những chiếc ô tô mà tôi đã có chúng trong vòng những năm vừa qua thôi. Chiếc này tốt hơn chiếc kia. Và trong những năm còn trẻ, chưa bao giờ tôi mơ rằng một ngày nào đó tôi sẽ sống trong một căn nhà đẹp như ngày nay.

Tôi biết là có nhiều sự bất bình trong người dân. Tất cả mọi người đều chửi Đảng. Tôi luôn tự hỏi: Những người đó quan tâm đến chính trị làm gì kia chứ? Họ ăn tốt mặc tốt, sống trong những căn hộ ngày một to hơn và kiếm được nhiều tiền. Và tất cả là vì Đảng Cộng sản cầm quyền tốt đất nước này. Hãy tin tưởng vào Đảng, hãy tin họ! Họ biết cần phải làm gì, họ điều chỉnh các vấn đề từng bước một.

Tức là trong Trung Quốc không có dân chủ ư? Tầm bậy! Dưới sự lãnh đạo của Đảng có tám đảng dân chủ. Tất cả họ đều có thể trình bày ý kiến của họ với Đảng Cộng sản.

Trong đất nước này ai cũng có thể phát biểu ý kiến của người đó và viết thư. Tôi đã làm điều đó nhiều lần và lúc nào cũng nhận được trả lời sau một thời gian ngắn. Ví dụ như trước Thế Vận Hội tôi đã đưa ra nhiều đề nghị cho các vấn đề giao thông nghiêm trọng trong khu phố của chúng tôi, và quả thật là chúng đã được điều chỉnh ngay sau đó. Không phải là vì tôi là người nổi tiếng và tư thế của tôi là một tư thế khác. Người ta chú ý tới ý kiến của tôi, vì tôi là đảng viên Đảng Cộng sản và là thành viên của một ủy ban tư vấn chính trị. Trung Quốc có 1,3 tỉ người. Nếu như ai cũng trình bày ý kiến của mình thì chính phú biết nghe ai đây? Điều này là không thể. Trung Quốc với tầm vóc của nó là có một không hai. Nó phải tự phát triển cho nó một hình thức nhà nước phù hợp, và hình thức này chắc hẳn là không tương ứng với hình thức của các nước Phương Tây đã phát triển cao và cũng không tương ứng với hình thức Đài Loan. Nếu giống như Đài Loan thì chúng tôi đã không bao giờ có được sự tiến bộ này.

Đừng lo nghĩ nữa! Anh chị có thể tin tưởng rằng Đảng của chúng tôi đang đi trên con đường đúng đắn.”

Một dân tộc không tin vào các quan chức của họ

“Làm sao mà chúng tôi có thể tin tưởng vào các chính trị gia của chúng tôi được, khi những người này mang người thân và tiền bạc của họ ra nước ngoài?” một nữ họa sĩ ở Vô Tích hỏi.

Ông G., 74 tuổi, hưu trí, Tam Á: “Tất cả các quan chức của chúng tôi đều nói dối, từ cấp làng cho tới cấp huyện, từ cấp tỉnh cho tới tối cao. Khi trung ương đưa chỉ thị xuống dưới thì chúng được các đơn vị cấp dưới đọc trong các buổi họp kéo dài, và rồi sau đó tất cả đi vào quán ăn.”

Bà Y., 62 tuổi, nữ doanh nhân, Thượng Hải: “Theo ý tôi thì nước chúng tôi thiếu tự do báo chí và tự do ngôn luận. Đảng nên cho phép có chúng. Tự do báo chí sẽ còn có ích cho cả họ nữa, vì rồi cuối cùng thì tất cả những người không hài lòng cũng được cất tiếng nói. Một nền báo chí tự do sẽ vạch trần những bất công và củng cố cho sự ổn định. Không ai kiểm soát Đảng cả, và họ cũng không thể tự kiểm soát được họ. Báo chí có thể nhận lấy nhiệm vụ này.”

Ông Z., 55 tuổi, tổng biên tập báo, Bắc Kinh: “Đảng Cộng sản có văn hóa riêng của họ. Họ đã có quyền lực nhờ chiến tranh. Trong vòng các thập niên vừa qua, trong Đảng đã có nhiều cuộc đấu tranh. Trong thời gian cầm quyền của ông, Mao đã luôn cố giữ vững quyền lực và uy quyền của ông. Ai dám đặt câu hỏi về uy quyền của ông hay phê phán ông đều bị tiêu diệt. Ông không để cho ai tranh giành với ông. Văn hóa này ở trong Đảng vẫn còn cho tới ngày hôm nay. Cả Đảng Cộng sản của ngày hôm nay cũng không để cho người ta tranh giành quyền lực với họ. Không một ai dám thách thức đấu tranh với họ, ngoại trừ một vài trường hợp ngoại lệ ít ỏi, một vài người lý tưởng, đấu tranh cho những thay đổi triệt để nhưng biết rằng họ không thể thắng cuộc đấu tranh này được. Thật ra thì giới trí thức phải là lương tâm mang tính phê phán của một quốc gia. Nhưng giới trí thức Trung Qốc ngày nay cũng như nhiều người khác đã bị nhiễm tính tham lam tiền bạc. Những người không kiếm được tiền phản đối và yêu cầu dân chủ. Trong khi đó thì họ chỉ nghĩ riêng cho họ thôi. Vì khi họ vừa mới ngồi vào vị trí mong muốn và có thể đạt tới lợi ích cho họ thì họ không còn yêu cầu dân chủ nữa. Chính phủ vuốt ve trước hết là giới hàn lâm ở các trường đại học. Nhiều giáo sư được tài trợ hào phóng cho các dự án nghiên cứu của họ. Thường thì không có kiểm tra chính xác là số tiền này được chi trả cho những gì. Tại sao các giáo sư phải chống lại đảng đã cho họ nhiều tiền như vậy chứ? Qua đó, chính phủ thực hiện một chính sách khéo léo, cái còn củng cố thêm cho họ nữa, vì sự thành công chứng tỏ là họ có lý. Ai được cung cấp tài chính tốt thì sẽ hài lòng và im miệng. Người ta còn muốn gì nữa chứ? Đáng tiếc là tính thành thật và ngay thẳng đã mất đi qua đó. Chúng tôi còn chẳng có thể bực tức những người đó nữa. Đó là kết quả của hàng chục năm đấu tranh giai cấp và phong trào chính trị. Nó đã làm thay đổi tâm tính. Thời đó, tất cả đều sống trong cái nghèo, và chỉ có rất ít người mới có cơ hội. Ngày nay thì tất cả đã thay đổi. Khi người ta có tiền thì sẽ có không biết bao nhiêu là khả năng.”

Yu-Chien Kuan (Quan Ngu Khiêm)

Phan Ba dịch

Đọc những bài trước ở trang Thùng thuốc súng Trung Quốc

Advertisements

4 thoughts on “Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (phần 2)

  1. […] – Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (phần 2) (Phan Ba). – [Ý thức hệ] Trung Quốc và sự cùng đường của những dự đoán thảm khốc (ĐKN). – Trung Quốc ‘ngưng lấy nội tạng tử tù’ (BBC). – Thêm một nhà dân chủ tên tuổi bị bắt (RFI). – Vô tội cũng trở thành có tội. […]

  2. […] – Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (phần 2) (Phan Ba). – [Ý thức hệ] Trung Quốc và sự cùng đường của những dự đoán thảm khốc (ĐKN). – Trung Quốc ‘ngưng lấy nội tạng tử tù’ (BBC). – Thêm một nhà dân chủ tên tuổi bị bắt (RFI). – Vô tội cũng trở thành có tội. […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s