Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (phần 1)

Được thành lập năm 1921, họ đã vượt qua được những lần truy lùng và chiến dịch tiêu diệt. Kẻ thù của họ suýt nữa thì đã tiêu diệt được họ, và tuy vậy, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã chiến thắng. Không biết bao nhiêu là con người đã không còn có thể trải qua được lần chiến thắng của năm 1949: lần thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc trên Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh.

Cuộc cách mạng năm 1949 đã đi vào ngôn ngữ thường dùng của Trung Quốc như là “Giải Phóng”. Nó nhận được sự đồng tình rộng lớn trong người dân.

Đường vào Cấm Thành: tỉnh của Trung Quốc có nhiều dân như cả nhiều quốc gia trên các lục địa khác. Ảnh: Der Spiegel

Đã trở thành huyền thoại là kỷ luật của những người lính thuộc Quân đội Giải phóng Nhân dân, những người không kéo đi cướp bóc qua cả đất nước như những người lính của các quân đội khác. Từ khi có thể nhớ lại được, mỗi một người nông dân Trung Quốc đều biết rằng sẽ có tai họa đe dọa ngay khi quân lính tiến tới gần làng mạc của họ. Họ đã học cách tôn trọng người dân thường, không lấy vật gì của họ mà trả tiền cho những thứ mà họ cần.

Cũng trở thành huyền thoại như quân đội là các lãnh tụ của Đảng, bên cạnh Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai và Chu Đức là nhiều người khác, những người mang trên người huyền thoại bất tử sau khi đã sống sót qua được cuộc Vạn Lý Trường Chinh. Tiểu sử của họ giống như những quyển tiểu thuyết hấp dẫn.

Khi Mao tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trên Quảng trường Thiên An Môn, không ai nghi ngờ ông về tính chính danh của lãnh đạo. Ông đã thắng thế với chiến lược đúng đắn và đã dẫn Đảng đi đến chiến thắng. Mao trở thành biểu tượng của Đảng Cộng sản, trở thành biểu tượng của Trung Quốc mới, ông là người mang niềm hy vọng của cả một dân tộc.

Thế nhưng ba mươi năm đầu tiên dưới quyền của ông đã dẫn đất nước đi vào một cuộc khủng hoảng trầm trọng và đến bờ vực của sự đổ nát. Ba mươi năm thứ nhì của tăng trưởng kinh tế làm đảo lộn các mục đích và giá trị của Đảng. Không còn điều gì vẫn như nó cần phải là. Công bố của các nhân chứng đã tạo nên những vết xước trên thanh thế của những người đứng đầu Đảng và để cho những mối liên quan trong lịch sử xuất hiện dưới ánh sáng hoàn toàn khác.

Niềm tin của người Trung Quốc vào Đảng Cộng sản đã lung lay.

Cho tới nay vẫn còn chưa có một thanh toán chung với những lỗi lầm của Mao, đặc biệt là những sai lầm sau 1957. Sau khi ông chết, người kế nhiệm Hoa Quốc Phong đã cho xuất bản tập năm của Tuyển tập Mao Trạch Đông năm 1977, chứa đựng những ghi chép của ông từ 1949 cho tới 1957. Đồng thời, người ta cũng loan báo sẽ tiếp tục xuất bản các tập khác, nhưng sau ba mươi năm vẫn không có tập nào được xuất bản thêm. Có lẽ việc xuất bản các tư tưởng và suy nghĩ của ông, những cái đã dẫn tới cái tai họa của những năm 1960, chỉ gây hại thêm cho uy tín của ông mà thôi.

Đảng biết điều gì tốt cho nhân dân và Đảng bao giờ cũng đúng

Họ vẫn còn đầy quyền lực. Không một thế lực nào khác có thể đọ sức với họ. Họ giữ đất nước thống nhất. Chỉ vì lý do này mà nhiều người Trung Quốc vẫn muốn tiếp tục nhìn thấy Đảng Cộng sản nắm quyền. Họ là sự bảo đảm cho một sự ổn định nhất định.

Những lời phê phán Đảng và phê phán các quan chức nhà chức vang lên từ khắp mọi miền của đất nước và từ tất cả các tầng lớp nhân dân. Mặc dù vậy, họ trước sau vẫn khăng khăng giữ lấy độc quyền điễn đạt ý kiến của người dân. Điều đó có nghĩa là: ai chống lại Đảng là chống lại nhân dân Trung Quốc, tức là chống lại Trung Quốc mới. Trước đây, con người cũng được nhồi nhét như thế trong các chiến dịch chính trị trong các thập niên 1950 và 1960. Cho tới nay cũng như vậy. Đảng biết điều gì tốt cho nhân dân. Họ hành động vì quyền lợi của người dân. Họ biết người dân muốn gì. Ý muốn của người dân và ý muốn của Đảng là một.

Cho tới ngày hôm nay, Đảng Cộng sản quyết định không chỉ chính trị và chính phủ. Các lãnh tụ của Đảng quyết định thành viên của chính phủ và chính sách của chính phủ. Nếu như thể hiện ra là sai lầm thì nó sẽ được sửa chữa. Hay người ta còn quyết định đổi cả hướng đi nữa, điều rồi đi cùng với một sự thay đổi trong giới lãnh đạo. Nhưng lúc nào cũng là Đảng, người quyết định đường hướng.

Đảng cũng kiểm soát cả quân đội, lực lượng không  phải đứng dưới quyền của Quốc hội hay chính phủ mà là dưới quyền một ủy ban quân quản, cái lại do Đảng lãnh đạo. Qua đó, quân đội là một công cụ của Đảng, cái mà họ có thể sử dụng bất cứ lúc nào để giữ vững quyền thống trị của họ.

Ông G., 37 tuổi, nhân viên tài chính nhà nước, Thượng Hải: “Khi Đảng nói sự vật là trắng thì chúng trắng, họ nói sự vật đen thì chúng đen. Đảng lúc nào cũng đúng. Đơn giản như thế đấy. Nhân dân chẳng còn gì khác ngoài tin vào Đảng và hy vọng rằng họ giải quyết được các vấn đề.”

Ông C., 51 tuổi, họa sĩ, Hàng Châu: “Nếu các lãnh tụ chính trị có khả năng và tốt, đất nước sẽ thịnh vượng và có an bình. Nếu họ bất tài và xấu, bất yên và hỗn loạn sẽ thống trị. Chúng tôi đã phải hết sức đau đớn trải qua điều này trong cuộc Cách mạng Văn hóa, và trong mắt của tôi thì không loại trừ những việc như thế có thể sẽ tái diễn.”

Nói chống lại đường lối của Đảng thật sự hay chỉ bị cho là như thế thì trong thời của cuộc Cách mạng Văn hóa có thể đồng nghĩa với việc người ta bị tố cáo là phản cách mạng. Có những người nào đó đã trả giá cho điều đó bằng mạng sống. Ngày nay sẽ bị án tù nhiều năm.

Sau Mao, trong những năm sau này chỉ còn Đặng Tiểu Bình là có uy quyền để cho lời nói của mình trở thành luật lệ. Không một thành viên duy nhất của giới tinh hoa lãnh đạo đang cầm quyền ngày nay có thể ngang bằng được với Mao và Đặng theo phương diện này. Tuy vậy, điều này được phần lớn người Trung Quốc cảm nhận với một sự nhẹ nhỏm. Vì qua đó, những con đường đi sai lầm có thể được sửa chữa dễ dàng hơn. Trước kia, Mao quyết định đường lối, và tất cả đi theo, ngay cả khi con đường đó đã dẫn tới một thảm họa. Thú vị trong mối liên quan này là đánh giá của các nhà ngoại giao Mỹ, những điều được người ta biết tới vào cuối 2010 thông qua Wikileaks. Theo đó, Bộ Chính trị của Đảng bao giờ cũng quyết định trong tập thể, và điều đó không phải qua cách bỏ phiếu đơn giản, mà qua những cuộc thảo luận và tìm đồng thuận kéo dài. Không một ai trong các chính khác đứng đầu ngày nay của Trung Quốc lại có nhiều quyền lực cho tới mức người đó có thể tự ý mình vượt qua những người khác.

Đảng là cái bàn đạp cho sự nghiệp

Đảng không muốn mất quyền lực của họ. Vì vậy mà nhiều chức vụ chỉ được giao cho đảng viên, cái lại có hậu quả là nhiều người trẻ tuổi gia nhập Đảng chỉ vì con đường sự nghiệp của họ mà thôi. Ngay từ lúc còn trong trường trung học, họ đã làm đơn xin gia nhập Đảng. Những con người nhu vậy hoàn toàn xa lạ với bất cứ một lý tưởng nào. Được khuyến khích bởi cha mẹ có nhiều tham vọng của họ, họ chỉ còn biết tới con đường thăng tiến của họ.

Ông C., 45 tuổi, giảng viên đại học, Quảng Châu: “Những người vào Đảng trước 1949 còn có lý tưởng. Sau 1949, phần lớn gia nhập đảng từ những lý do về sự nghiệp và để nắm lấy và sử dụng quyền lực lên những người khác và qua đó mà bảo đảm lợi thế cho mình.”

Yu-Chien Kuan (Quan Ngu Khiêm)

Phan Ba dịch

Đọc những bài trước ở trang Thùng thuốc súng Trung Quốc

Advertisements

4 thoughts on “Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (phần 1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s