Khi cô bạn Mary–Louise của tôi đặt chiếc túi xách xuống trong căn hộ của Andrew ngày nay là chồng của cô ấy, anh ấy chỉ cho cô ấy một ngăn trong tủ của anh ấy. Cô ấy giật mình tự phát từ chối. Điều đấy gần giống như là cô ấy có một cái chìa khóa riêng. Trong những ngày kế tiếp theo đó, cô ấy cố tình để quần áo của mình trong chiếc túi xách trước cái tủ. Điều đấy tuy là không thuận tiện, nhưng quan trọng về mặt tâm lý, vì tuần tự leo thang trong cuộc từng bước tìm đến nhau là bàn chải đánh răng–ngăn kéo–chìa khóa. Trong lúc đó, nói chung cũng là thông thường, khi người chủ căn hộ, trong trường hợp này là Andrew, nhờ doorman chú ý hộ xem liệu cô ấy có đi vào căn hộ hay không và với ai. Mỗi một bước kế tiếp chắc chắn sẽ dẫn đến chiếc nhẫn đính hôn, cái trong trường hợp lý tưởng phải có giá là hai tháng lương của anh ấy, mặc dù quy luật áng chừng này dường như xuất phát từ những phòng PR của các nhà buôn kim cương lớn. Và sau đó, nếu tất cả đều thật sự tốt đẹp, là trên những trang cưới hỏi của tờ “New York Times”. Tôi nhìn chúng vào mỗi cuối tuần với cùng một niềm say mê không thuyên giảm. Đối với tôi, mỗi một bức ảnh đều ẩn chứa một câu hỏi lớn về tình yêu: Cô ấy nhìn thấy gì ở anh ấy? Anh ấy yêu thích điều gì ở cô ấy? Về chuyện tình dục thì như thế nào? Bài viết kèm theo đấy mê hoặc tôi, vì chúng khô khan đến cực đoan. Chúng liệt kê ra, rằng hai người làm việc ở đâu, họ đã học ở trường nào và rồi ở college nào, bố mẹ và ông bà của anh ấy/cô ấy làm nghề gì. Ẩn nấp ở phía sau mỗi một hôn lễ có lẽ là một chuyện tình sâu đậm, nhưng ở đây thì nó trở thành một hành động xã hội. Thật ra là chỉ còn thiếu thông tin tiền lương hàng năm nữa thôi. Read more…