Quyền lực thứ tư: Thế giới bất thình lình bắn trả
Những gì mà Robert Misik đưa ra vào mỗi chủ nhật từ bốn năm nay trên trang mạng của tờ Standard ở Wien là độc nhất vô nhị trong vùng nói tiếng Đức. Trong video blog hàng tuần của mình, nhà báo này có thể nói là bước ra mặt đối mặt với khán giả của anh. Ở đây không có ai dấu mình sau những từ ngữ được in ra cả. Các độc thoại kéo dài có cho tới mười hai phút về một đề tài tự chọn là thông tin tiêu khiển sống động nhất – với những phương tiện hết sức khiêm tốn. Một máy quay, một micrô. Vài lần lồng âm thanh hình ảnh. Chúng tôi cùng nhau xem lại blog cuối cùng của anh: “12 phút căm thù”. Tựa đề này dễ làm cho người ta nhầm lẫn, vì ở đây Misik không tung ra hàng tràng lời căm thù đả kích, anh than phiền về sự căm thù của người công dân thịnh nộ có mặt ở khắp mọi nơi, người đang đe dọa sẽ làm cho nền văn hóa tranh cãi dân chủ của chúng ta phải chết ngạt trong cơn thịnh nộ mù quáng. “Chúng ta muốn đạt tới một xã hội, dù chỉ đáng sống hơn một chút thôi, với những người đầy lòng căm thù như thế nào?”, anh hỏi và trích dẫn bài thơ “Gửi những người sanh sau” của Bertolt Brecht. Trong bài thơ đó, Brecht nhấn mạnh tới mặt xấu của cái cảm giác căm thù hết sức người, cái rồi cũng còn đó khi chính cảm giác được biện minh qua tình huống.