Phan Ba's Blog

Archive for the category “Truyện dịch – Sách dịch”

Quyền lực thứ tư: Thế giới bất thình lình bắn trả

Những gì mà Robert Misik đưa ra vào mỗi chủ nhật từ bốn năm nay trên trang mạng của tờ Standard ở Wien là độc nhất vô nhị trong vùng nói tiếng Đức. Trong video blog hàng tuần của mình, nhà báo này có thể nói là bước ra mặt đối mặt với khán giả của anh. Ở đây không có ai dấu mình sau những từ ngữ được in ra cả. Các độc thoại kéo dài có cho tới mười hai phút về một đề tài tự chọn là thông tin tiêu khiển sống động nhất – với những phương tiện hết sức khiêm tốn. Một máy quay, một micrô. Vài lần lồng âm thanh hình ảnh. Chúng tôi cùng nhau xem lại blog cuối cùng của anh: “12 phút căm thù”. Tựa đề này dễ làm cho người ta nhầm lẫn, vì ở đây Misik không tung ra hàng tràng lời căm thù đả kích, anh than phiền về sự căm thù của người công dân thịnh nộ có mặt ở khắp mọi nơi, người đang đe dọa sẽ làm cho nền văn hóa tranh cãi dân chủ của chúng ta phải chết ngạt trong cơn thịnh nộ mù quáng. “Chúng ta muốn đạt tới một xã hội, dù chỉ đáng sống hơn một chút thôi, với những người đầy lòng căm thù như thế nào?”, anh hỏi và trích dẫn bài thơ “Gửi những người sanh sau” của Bertolt Brecht. Trong bài thơ đó, Brecht nhấn mạnh tới mặt xấu của cái cảm giác căm thù hết sức người, cái rồi cũng còn đó khi chính cảm giác được biện minh qua tình huống.

Read more…

Quyền lực thứ tư: Báo Bild phải gây nghiện (hết)

Kai Diekman nói điềm đạm và có suy nghĩ, anh không cố bào chữa, và cũng không có một sự nhiệt tình kiểu truyền giáo toát ra từ những lời nói của anh. Tính khách quan mà anh dùng nó để giải thích kiểu cách của báo Bild chứng nhận rằng anh không có gì vướng mắc trong thâm tâm nữa. Từ nhiều năm nay, những người phê phán cáo buộc anh thực hành một chủ nghĩa dân túy không thương xót, nhưng đối với người là bậc thầy của báo lá cải này thì dường như chính điều đó mới là tiên đề không thể nào thiếu được cho một thành công to lớn, cái mà báo Bild mang lại ngày qua ngày. Nếu như anh đồng ý với những gì mà tờ Süddeutsche đã viết, nếu như anh nhìn báo Bild thật sự như là một cái máy đo địa chấn cho cảm xúc Đức, thì anh phát hiện ra cảm xúc đó như thế nào, cái gì là máy radar của anh? Read more…

Quyền lực thứ tư: Báo Bild phải gây nghiện (phần 1)

Trước cuộc trao đổi với Kai Diekmann, tôi lạc vào trong mơ mộng. Mới vừa sau Hamburg là đã bắt đầu. Sẽ như thế nào, nếu như anh ấy, bên cạnh công việc làm mệt lử hàng ngày, bất thình lình dành thời gian để đọc bản nghiên cứu Global 2000, cái mà Tổng thống Jimmy Carter đã cho tiến hành ngay từ năm 1977. “Bản tường trình tổng thống” được soạn thảo bởi các nhà khoa học và các cơ quan nhà nước, và có nhiệm vụ cung cấp một nền tảng để lập kế hoạch chính trị cho một chính sách có định hướng sinh thái dựa trên cơ sở của những xu hướng phát triển có thể nhìn thấy được. Nghiên cứu đó đi đến kết luận: “Đối diện với tính cấp bách, quy mô và tính phức tạp của các thách thức đang đứng ở phía trước chúng ta, các cố gắng hiện được đang bắt đầu ở khắp nơi trên thế giới tụt lại ở xa phía sau những gì là cần thiết. Phải bắt đầu một kỷ nguyên mới của cộng tác toàn cầu và cam kết qua lại, như nó chưa từng có trong lịch sử.” Nó ở đâu, sự cộng tác toàn cầu, cam kết qua lại? Liệu Kai Diekman có tự hỏi không và cho đăng một bài bình luận tương ứng. Read more…

Tại sao tôi không bao giờ muốn rời bỏ nơi đây

Hầu như bất kỳ ai trong Hoa Kỳ cũng đều biết cội nguồn của mình ở đâu. Ví dụ như Terence Koh đã bắt đầu sự nghiệp của mình dưới tên Asian Punk Boy, nhưng tự nói về mình là “một phần là người Nhật, một phần là người Peru, và tôi tin rằng có một ít người Ireland”. Vì lịch sử ngắn ngủi của đất nước này mà phần lớn người dân của nó vẫn còn có thể hồi tưởng lại con đường đi đến đây của họ. Cũng vì dễ dàng trở thành người Mỹ và vẫn giữ được cá tính của mình. Gần như trong mỗi một thành phố, tất nhiên trước hết là ở cạnh bờ biển, đều có những khu phố được thống trị bởi một chủng tộc hay tôn giáo mà người Ý, người Ba Lan, người Hispanic, người Trung Quốc, người Ấn Độ, người da đen, người Do Thái sống ở trong đấy. Việc này phần lớn không được cảm nhận như một vấn đề, đó là nhờ vào hai quan điểm cơ bản: Hoa Kỳ là một nước di dân và cũng biết điều đó. Và họ có được một tự nhận thức đúng đắn. Read more…

Năm mươi bang không phải lúc nào cũng thành một tổng thể (hết)

Mười khái niệm mô tả những tiểu bang bị chia cắt của Mỹ:

  1. Rednecks: Người dân miền Nam, theo truyền thống có gáy đỏ vì công việc đồng áng (ít nhất là một trong những thuyết về xuất xứ của khái niệm này). Trong con mắt của dân cư cạnh bờ biển, rednecks là những tên uống bia thô lỗ, vô học, phân biệt chủng tộc, những kẻ lái pick–up–trucks móp méo đi săn, và nếu nghi ngờ thì sẽ bắn chết những ai xâm nhập vào đất của họ.

    Read more…

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.