Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết)

Câu trả lời phù hợp cho “How are you?” (hay “How you doin’?” hay “What’s up?”) là cả một khoa học cho người mới đến. Khi nó được một người láng giềng đưa ra trên đường phố, tôi vẫn còn suy nghĩ thật ra thì tình trạng của tôi như thế nào khi người ấy đã đi tiếp được 20 mét (60 feet) rồi. Điều quyết định là phải hiểu rằng ở đây chẳng có câu hỏi nào được đặt ra cả. Trong trường hợp thông thường, người ta phản công ngắn gọn với “Good. How are you?”, cũng không chờ câu trả lời và đơn giản là chuyển sang chuyện hằng ngày: hỏi mua một bao thuốc lá, nói cho tài xế taxi biết địa chỉ, tiếp tục đi. Khi người ta muốn biểu lộ khác đi thì phải chú ý đến tính nhiệt tình bẩm sinh của người Mỹ. Các biến thể sau đây có thể được sử dụng tương ứng.

“Not bad” = Ông bác sĩ tâm thần của tôi cũng đã hết cách để cứu chữa cho tôi rồi.

“Couldn’t be better” = Thật ra thì tồi, nhưng thôi mặc kệ.

“I’m good” = Bình thường thôi.

“I’m great / very good” = Tốt.

Đến một lúc nào đó, tôi quyết định chấp nhận và thực hiện chiến lược Mỹ, rằng người ta đơn giản chỉ phải khẳng định là mình đang tốt. Rồi cũng thành công. Xu hướng Đức thiên về bi quan và trầm ngâm suy nghĩ trước sau gì thì cũng đã thấm sâu vào trong người đến mức tôi không thể nào mà đánh mất nó được.

Câu hỏi dằn vặt, liệu cuộc trao đổi với người đang trò chuyện, tức nói chuyện xã giao mà người ta thường hay e ngại, có trở thành một tình bạn suốt đời hay không, cần nên được quên đi ở Mỹ. Ngoại trừ người ta cho rằng đấy là sâu sắc khi tập trung nhìn trừng trừng vào kệ sách hay vào ngôi nhà chọc trời trong một buổi tiệc cocktail. Khi người ta giải tán sau 5 phút hay vài giờ và cảm thấy thoải mái trong thời gian cùng chung với nhau đấy thì đã đủ rồi. Điều chắc chắn giúp ích được cho việc đấy là khả năng đừng nhìn cuộc sống một cách quá khó nhọc và nếu nghi ngờ thì hãy cười to lên về điều đấy.

Người ta sẽ không bao giờ hiểu được người Mỹ, và đường lối chính trị của họ lại càng không, nếu như không chấp nhận nhu cầu cơ bản của họ về cái mà họ gọi là “to have a good time”. Vũ khí có lẽ mạnh nhất của Ronald Reagan hay cũng của George W. Bush là khả năng truyền đạt được một sự bằng lòng mà tự bản thân nó cũng không xem nó là hoàn toàn nghiêm chỉnh. Một câu nói tự mỉa mai trong lúc hoài nghi còn nặng hơn cả một xì căng đan khá to trong chính sách ngoại giao. Không phải bỗng dưng mà người Mỹ có được những hài kịch tầm thường nhất cũng như tinh tế nhất của thế giới.

Vào lần tranh cử tay đôi của những người thuộc đảng Dân chủ trong năm 2008, Hillary Clinton cảm thấy bị giới báo chí đặt vào thế bất lợi khi so với đối thủ của bà là Barack Obama. Ngay đến những khiếu nại dữ dội nhất từ cộng tác viên của bà và những lần trực tiếp công kích giới nhà báo của Bill chồng bà đang tức đỏ mặt cũng không thể làm thay đổi được sự thật là Obama thường được giới nhà báo “vuốt ve âu yếm” nhiều hơn là “mang đi nướng”. Thế rồi một màn hài kịch ngắn được biểu diễn trong chương trình “Saturday Night Life”, biếm họa những lần đấu tay đôi trên truyền hình giữa hai người. Trong khi “Hillary” do nữ diễn viên hài Amy Poehler đóng bị hành hạ bởi những câu hỏi tàn bạo nhất có thể có được thì ở “Obama” đối thủ của bà, những người dẫn chương trình đặc biệt quan tâm đến việc người này ngồi có thật sự được thoải mái hay không. Màn hài kịch này hay không kém những phản ứng sau đó. Hillary Clinton thật, há miệng cười to như có thể, được đưa vào một trong các chương trình “Saturday Night Life” kế tiếp theo sau đó và cảm ơn về lần chế diễu tuyệt vời này. Rồi Amy Poehler đóng giả bà bước vào cảnh quay, tất nhiên là trong bộ quần áo màu nâu hạt dẻ giống y như nữ chính trị gia. Cả hai người đều khen ngợi bộ y phục hài hòa họ, và Poehler bắt chước nụ cười chiến đấu không kiềm chế của Clinton. “Tôi cười tệ như thế thật à?”, nữ chính trị gia cười, cam đoan “hôm nay không bàn về chính trị” và ngay trong khoảng khắc đấy đã quay sang khán giả theo tư thế muốn làm tổng thống để xin cử tri ủng hộ. Poehler nhăn nhó mặt mày ngọt xớt thêm vào đó. Nó không biết ngượng, nó buồn cười, và nó tuyệt vời.

Trong khi chính trị gia Đức chỉ vừa đạt đến mức thừa nhận thích ăn những món ăn bình thường trong các chương trình bàn luận êm ái thì Hillary Clinton, trước đây vài năm được Sabine Christiansen chuyên dẫn chương trình đàm luận gọi chỉ với một “thượng nghị sĩ” quỵ lụy, đã lao vào trong những cứng rắn của giới hài kịch. Và bà ấy đã hưởng lợi từ việc này. Người ta đã đối xử với Obama cứng rắn hơn một cách rõ ràng trong những tuần sau đấy. Những gì mà chồng của bà, cựu tổng thống, đã không thành công, thì một chương trình tiêu khiển đã đạt được trong vòng 5 phút. Người ta có thể cáo buộc người Mỹ đóng vai trò dẫn đầu trong việc trộn lẫn chính trị và kinh doanh giải trí, nhưng người ta phải thừa nhận rằng họ biết đánh giá cao một điểm gút tốt.

Nhưng khôi hài cũng giúp đỡ nhiều không kém cho đời sống tâm hồn cá nhân khi người ta tiếp cận đất nước này. Người ta còn phải nghĩ gì về một quốc gia dường như là nuôi nấng những người béo phì của nó bằng hamburger trong trường học và đồng thời lại dấy lên sự quan tâm đến hình dáng cơ thể đẹp một cách điên cuồng nhất ở ngoài Brazil? Một quốc gia nuôi trồng không đắn đo cây cối và bò đã được biến đổi gen và đồng thời ở đó ô tô hybrid thân thiện với môi trường lại là biểu tượng đẳng cấp mới nhất và không thể nào thiếu được? Trong một quốc gia mà một triệu phôi thai được đông lạnh đang chờ những người mẹ mang thai hộ và đồng thời thuyết tiến hóa và lịch sử sáng tạo Kinh Thánh được giảng dạy bình đẳng với nhau trong những ngôi trường nào đó? Trong một quốc gia mà các tác phẩm bậc thầy của kiến trúc châu Âu được bắt chước trong những khách sạn ở sa mạc và đồng thời đã sản xuất ra nghệ thuật, văn học và âm nhạc quan trọng nhất của 70 năm vừa qua? Trong một quốc gia mà cuộc cạnh tranh trên thị trường lao động gay gắt hơn ở bất cứ một nơi nào khác trong tư bản Phương Tây và đồng thời trong hồ sơ xin việc không được phép tiết lộ tuổi tác lẫn kèm theo một tấm ảnh để không một ai bị phân biệt đối xử? Trong god’s own country thì XXL không phải là cái tột bực mà là khổ tiêu chuẩn, phụ nữ to tiếng hơn, đàn ông nặng nề hơn, ô tô đồ sộ hơn, chương trình truyền hình chói tai hơn, nhật báo dầy hơn, miếng thịt rán còn máu nhiều hơn, luật lệ về vũ khí lỏng lẽo hơn, những con đường đi dạo đơn độc hơn, người giàu giàu hơn và người nghèo nghèo hơn. Người ta chỉ có thể cười để yêu đất nước này. Và với sự thán phục tính duy thực, tính ngây thơ và tình yêu tương lai của những cư dân của nó.

Khi Randolph William Hearst còn là một đứa bé, vào khoảng năm 1870, cha mẹ của ông ấy đã đi thuyền buồm trong những tháng mùa hè từ San Francisco xuống phía nam dọc theo bờ biển Thái Bình Dương và thả neo trước San Simeon, nơi họ sở hữu trang trại Pedras Blancas (vẫn còn chưa có con đường cạnh bờ biển Highway 1 ngày nay nổi tiếng). Trong những dịp nghỉ mát mùa hè, gia đình ở trên một ngọn đồi – với tầm nhìn tuyệt đẹp, nhưng ở trong lều. Sau khi Hearst xây dựng một đế quốc truyền thông với gia tài do cha mình để lại, ông kiến lập ở đây một tổ hợp gồm nhiều ngôi nhà mà đỉnh cao của nó là một lâu đài có mặt ngoài làm cho người ta liên tưởng đến một thánh đường Tây Ban Nha. Tất cả các ngôi nhà đều được nhét đầy bằng đồ cổ quý báu và nghệ thuật châu Âu, bể bơi được lát vàng, nhiều thú lạ nô đùa trong cơ ngơi rộng lớn. Nếu như có may mắn, ngày nay người ta còn nhìn thấy vài con ngựa vằn trong khi chiếc buýt chở khách tham quan lượn vòng vèo lên đồi. Cũng như ở lâu đài Neuschwanstein tại Đức, một lãnh chúa đã kiến tạo một thế giới tưởng tượng được gắn lại từ nhiều mảnh lịch sử. Nhưng trong khi lâu đài của vua Ludwig II tràn ngập sự điên khùng trốn chạy thế giới thì Hearst Castle lại hít thở toàn bộ tính hoang tưởng tự đại và lạc quan của Mỹ.

Một quyển sách mỏng như thế này tất nhiên là không thể nào bao gồm được toàn bộ một đất nước mà thật ra là cả một châu lục hay cả một thế giới. Nhưng để làm gì? Dù cho bạn đi xuồng trong Pennsylvania, nơi những con sông vẫn còn mang tên của người da đỏ, hay chạy snowcat qua những ngọn núi phủ tuyết của Colorado, hay lướt nhanh qua những gia đình cá sấu bằng chiếc airboat trong vùng Everglades của Florida, hay bạn say đắm rượu vang đỏ California trong Napa Valley, hay ngạc nhiên về sự suy đồi của thị trường nghệ thuật trong khu phố của những phòng trưng bày tranh Chelsea ở New York, bạn sẽ nhận thấy nước Mỹ đang chinh phục bạn như thế nào.

Và tất nhiên là ngược lại. Sớm muộn gì thì trong chuyến đi của bạn, bạn sẽ có cảm giác giống như một người khám phá. Được thúc đẩy bởi niềm tin không gì lay chuyển được, rằng cái tốt đẹp nhất vẫn còn đang nằm ở phía trước bạn.

Xin chào mừng bạn đến với Tân Thế Giới.

Adriano Sack

Phan Ba dịch

Mời các bạn đón đọc phần kế tiếp: Học tiếng Mỹ như thế nào?

About these ads

Tagged: , , , ,

12 thoughts on “Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết)

  1. Tin thứ Năm, 14-02-2013 « BA SÀM Tháng Hai 13, 2013 lúc 8:01 chiều Reply

    […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) […]

  2. […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) […]

  3. […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) […]

  4. […] VN: President Obama Answers America’s Questions Live (White House/ Google+). – Adriano Sack: Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) (Phan […]

  5. Tin thứ Năm, 14-02-2013 | Dahanhkhach's Blog Tháng Hai 14, 2013 lúc 5:47 sáng Reply

    […] VN: President Obama Answers America’s Questions Live (White House/ Google+). – Adriano Sack: Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) (Phan […]

  6. ***TIN NGÀY 14/2/2013 -Thứ Năm « ttxcc6 Tháng Hai 14, 2013 lúc 7:41 sáng Reply

    […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) 13/02/2013 […]

  7. Không tìm thấy trang này « ttxcc6 Tháng Hai 14, 2013 lúc 8:21 sáng Reply

    […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) 13/02/2013 […]

  8. […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) 13/02/2013 […]

  9. […] VN: President Obama Answers America’s Questions Live (White House/ Google+). – Adriano Sack: Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) (Phan […]

  10. tin thứ 5 ngày 14/2/2013 | Dahanhkhach's Blog Tháng Hai 18, 2013 lúc 9:14 sáng Reply

    […] VN: President Obama Answers America’s Questions Live (White House/ Google+). – Adriano Sack: Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) (Phan […]

  11. ***TIN NGÀY 19/2/2013 -Thứ Ba « ttxcc6 Tháng Hai 19, 2013 lúc 3:29 chiều Reply

    […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (phần 1) (Phan Ba) >>>Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) […]

  12. Lượm tin tức | Dahanhkhach's Blog Tháng Hai 20, 2013 lúc 2:37 sáng Reply

    […] Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (phần 1) (Phan Ba) >>>Tôi đã trở thành người Mỹ như thế nào (hết) […]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 65 other followers

%d bloggers like this: