Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2)

Bài: Walter Saller; Ảnh: Li Zhensheng

Phan Ba dịch từ chuyên san lịch sử “Trung Quốc của Mao Trạch Đông” do GEO Epoche xuất bản

Trong lúc Lưu còn cải cách đất nước, Mao đã nắm chắc được sự ủng hộ của những người Cộng sản quá khích. Thuộc trong số đó cũng là người vợ thứ tư của ông ấy, Giang Thanh, nguyên là một nữ diễn viên. Trước khi Mao đâm yêu bà năm 1937, bà ấy tự gọi mình là Lam Tần và là một đề tài được ưa thích của giới báo chí lá cải. Từ năm 1963, bà làm việc trong Bộ Văn hóa, nơi bà ấy kiểm duyệt phim và kịch. Mặc dù cá nhân bà ấy vẫn thưởng thức phim truyện nước ngoài đã bị cấm.

Tranh giành quyền lực: Sau thảm họa của "Đại Nhảy Vọt", Mao bị cô lập trong giới lãnh đạo ĐCS, ông ấy mất ảnh hưởng. Cũng vì vậy mà ông ấy huy động đội Hồng Vệ Binh – đội ngũ ngoài những việc làm khác cũng tấn công các đối thủ của ông ấy ở trong Đảng. Ảnh: GEO Epoche

Tranh giành quyền lực: Sau thảm họa của “Đại Nhảy Vọt”, Mao bị cô lập trong giới lãnh đạo ĐCS, ông ấy mất ảnh hưởng. Cũng vì vậy mà ông ấy huy động đội Hồng Vệ Binh – đội ngũ ngoài những việc làm khác cũng tấn công các đối thủ của ông ấy ở trong Đảng. Ảnh: GEO Epoche

Chồng của bà coi thường khả năng chính trị của Giang, nhưng ông ấy đánh giá cao tính vô lương tâm và cứng rắn của vợ mình: “Bà ấy nguy hiểm chết người và độc hại như một con bọ cạp”, ông ấy phán xét. Đối với ông, đấy là một công cụ toàn hảo để đe dọa các đối thủ của mình. Sau này, Giang sẽ bảo vệ mình: “Tôi là con chó của Mao Chủ tịch. Ông ấy ra lệnh thì tôi cắn.”

Nhưng người trung thành nhất với ông là Lâm Bưu: nguyên soái của nước Cộng hòa Nhân dân, người đánh chiếm Bắc Kinh và là Bộ trưởng Quốc phòng cũng là người chỉ huy “Quân Giải phóng Nhân dân” có lực lượng ba triệu lính – bên cạnh Đảng và bộ máy nhà nước là cột trụ quan trọng thứ ba của quyền lực trong nước.

Người sĩ quan gầy gò đó – sau sự xa cách vào lúc ban đầu thời Vạn lý Trường chinh – từ gần bốn thập niên nay là một đồng minh của Mao: không một ai khác quanh Mao hưởng được một sự tự chủ như thế. Đổi lại, ông ấy đứng cạnh Mao bất cứ lúc nào mà người này cần sự giúp đỡ. Tham vọng của Lâm không có ranh giới. Ông ấy muốn vươn lên trở thành người đàn ông thứ hai của Trung Quốc – và trở thành người kế vị Mao.

Nhờ người lãnh đạo Đảng mà ông ấy mới có chức vụ bộ trưởng của mình. Lâm trả ơn, bằng cách gắn kết những người lính của mình vào viên chủ tịch. Quyển “Mao Chủ tịch ngữ lục”, một quyển sách nhỏ có bìa đỏ với những câu trích dẫn của người sếp ĐCS, là sáng kiến của ông ấy. Bắt đầu từ năm 1964, Lưu cho người phân phát nó cho các sĩ quan và người lính. Đã từ lâu, không chỉ khả năng quân sự của một người nào đó quyết định rằng người này là một người lính tốt, mà cả lòng trung thành của người đó với Mao nữa.

Nhưng mặc dù biết rằng các nòng súng đứng sau lưng mình, ông ấy vẫn không muốn tước quyền lực các đối thủ của ông ấy quanh Lưu Thiếu Kỳ bằng một cuộc đảo chính quân sự. Mà là qua một cuộc cách mạng.

Không phải quân nhân mà chính các nhà cách mạng là những người xua đuổi vô số kẻ giúp đỡ Lưu ra khỏi các chức vụ – những kẻ quan liêu đấy, những người điều hành các phương tiện sản xuất trong các nhà máy và cơ quan như “nhà tư bản”, hưởng đặc quyền và cản trở công cuộc xây dựng Chủ nghĩa Xã hội.

Chiến dịch: Hồng Vệ Binh công bố khẩu hiệu của mình trên những tờ báo tường viết tay. Trong đó, họ yêu cầu lật đổ "Băng nhóm Đen", họ gọi đối thủ của Mao là vậy. Ảnh. GEO Epoche

Chiến dịch: Hồng Vệ Binh công bố khẩu hiệu của mình trên những tờ báo tường viết tay. Trong đó, họ yêu cầu lật đổ “Băng nhóm Đen”, họ gọi đối thủ của Mao là vậy. Ảnh. GEO Epoche

Cú đánh đầu tiên của ông ấy là để chống lại văn hóa: “Tất cả các hình thức nghệ thuật – ca kịch, nhà hát, nghệ thuật nhân dân, hội họa và văn học”, người đồng chí cao cấp nhất trong Đảng tuyên bố vào cuối năm 1963, đều là “phong kiến hay tư bản”, ngay cả phần lớn các tác phẩm thành hình dưới chế độ của ông. Cần phải có một nền văn hóa mới, ông ấy yêu cầu, “làm sạch” Trung Quốc – khỏi các cán bộ đã xa rời nhân dân.

Trong khi đấy thì Mao rất thích ca kịch Trung Quốc, sở hữu trên 2000 băng thu thanh, nghiên cứu lịch sử của các hoàng đế Trung Quốc và làm thơ. Tuy vậy, ông vẫn nguyền rủa văn hóa “tiểu tư sản” mà không cần phải cố gắng tí nào.

Ông cũng phê bình các phương pháp giảng dạy thường gây nhàm chán trong trường học và đại học – ông muốn tranh thủ giới thanh thiếu niên cho cuộc cách mạng của ông ấy. Vì họ “ít bảo thủ nhất trong suy nghĩ”.

Cho đến nay, ông chống lại đối thủ của ông trước hết là qua những chiến dịch, được tổ chức và thực hiện bởi bộ máy của Đảng. Nhưng bây giờ chính ĐCS lại là kẻ thù – tổ chức thống trị nhà nước và trên thực tế là tất cả những cái khác trong cuộc sống của người Trung Quốc: các ủy ban nhà nước do họ kiểm soát quy định người ta phải làm việc ở đâu và sống trong thành phố nào; họ phân chia cho mỗi người nơi ở và cái ăn; và họ đánh giá, liệu người ta có phải là một đồng chí tốt hay không hay là một trường hợp để cải tạo.

Giới lãnh đạo Đảng tuy chấp thuận cho ông Chủ tịch vĩ đại cuộc Cách mạng Văn hóa của ông ấy – thế nhưng họ không giao cho một người theo Mao lãnh đạo chiến dịch này mà lại giao cho Bành, thị trưởng của Bắc Kinh.

Qua đó mà người Chủ tịch nhận được tòa án của ông ấy. Nhưng vai trò quan tòa của tòa án dị án thì Đảng lại để cho một trong những người theo dị giáo cao cấp nhất đóng: một điều lăng nhục.

Tôn sùng cá nhân: Với một lần diễu hành bơi lội ở gần Bắc Kinh, những người Cộng sản chào mửng người Chủ tịch Vĩ đại của họ - và đồng thời qua đó cố nhắc đến sức lực hoạt động của con người trên 70 tuổi này. Ảnh: GEO Epoche

Tôn sùng cá nhân: Với một lần diễu hành bơi lội ở gần Bắc Kinh, những người Cộng sản chào mửng người Chủ tịch Vĩ đại của họ – và đồng thời qua đó cố nhắc đến sức lực hoạt động của con người trên 70 tuổi này. Ảnh: GEO Epoche

Trong tháng 10 năm 1964, Nikita Khrushchev, người lãnh đạo ĐCS Xô viết, bị chính các đồng chí của mình lật đổ. Kể từ lúc đấy, Mao càng đa nghi hơn, nhìn thấy người âm mưu, tên phản bội và kẻ thù ở khắp mọi nơi.

Và đối thủ của ông ấy cũng tạo cho ông ấy nhiều cơ hội để mà nghi ngờ.

Vào ngày 3 tháng 1 năm 1965, Chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ được xác nhận trong chức vụ của ông ấy. Lúc bổ nhiệm ông ấy năm 1959, người dân hầu như không hề chào mừng ông ấy, nhưng bây giờ, vì ông ấy đã giải thoát Trung Quốc khỏi nạn đói, ông ấy được tôn sùng qua những cuộc duyệt binh lớn. Và hình ảnh của ông ấy được mang đi trên đường phố bên cạnh hình ảnh của Mao. Trong báo chí, bây giờ ông ấy cũng ngang hàng: “Chủ tịch Mao và Chủ tịch nước Lưu là các lãnh tụ mến yêu của chúng ta”, các báo viết.

Một lãnh tụ thứ nhì, trên cùng bậc với chính mình: đối với Mao, đấy là một cuộc tổng tấn công vào vị thế có một không hai của ông ấy.

“Mày nghĩ mày là ai chứ?”, có lần ông ấy đã rít lên như thế với Lưu. “Tao chỉ cần búng ngón tay là sẽ chẳng còn có mày nữa đâu!”

Nhưng Mao đã lầm. Trong mùa Thu năm 1965, ông ấy hầu như bị cô lập trong giới lãnh đạo của ĐCS. Điều này thể hiện ở việc khi ông yêu cầu Ban Chấp hành Trung ương Đảng, trong đó có đại diện của Đảng, quân đội và các thể chế nhà nước, phải hành động chống Ngô Hàm, phó trị trưởng Bắc Kinh: vì vở kịch được cho là phản động “Hải Thụy bãi quan” mà sử gia đó – một người theo Lưu Thiếu Kỳ – đã viết lời. Ủy ban từ chối lời đề nghị đó. Mao không còn có đa số trong nhóm đứng đầu ĐCS nữa.

Sau đấy, ông ấy dùng đoàn tàu đặc biệt của mình đi về Thượng Hải, một thành trì của “phe tả”. Trong những tháng sau đó, ông ấy ở trong cơ ngơi của mình ở miền Nam Trung Quốc trong Hàng Châu, thăm thành phố Thiều Sơn là quê hương của ông ấy, đi dạo trên núi, tổ chức tiệc khiêu vũ.

Ở nước ngoài, có những nhà quan sát nào đó phỏng đoán rằng người chủ tịch đang bệnh nặng, bị tước quyền lực – hay đã chết nữa. Thế nhưng con người thất lạc đó đang chuẩn bị cuộc phản công của mình từ xa.

Vào ngày 10 tháng 11 năm 1965, một tờ báo ở Thượng Hải đăng một bài phê bình gay gắt vở kịch “Hải Thụy bãi quan”. Chính Mao đã viết nó củng với vợ của ông ấy và hai người thân cận nữa. Lời kết tội: vở bi kịch mà trong đó một ông quan bị cho thôi chức vì đã phê bình người chủ của mình, là một ám chỉ đến người Chủ tịch, đặt ông ấy cùng hàng với kẻ chuyên chế (năm 1959, Mao đã sa thải Bộ trưởng Bộ Quốc phòng vì người này đã phê bình ông trong một bức thư; từ đấy Lâm Bưu chiếm chức vụ này). Bài viết báo hiệu: cuộc tranh giành quyền lực vẫn còn được tiếp tục.

(Còn tiếp)

Bài: Walter Saller; Ảnh: Li Zhensheng

Phan Ba dịch

About these ads

Thẻ:, , , , , ,

10 thoughts on “Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2)

  1. Tin thứ Năm, 11-10-2012 « BA SÀM Tháng Mười 10, 2012 lúc 8:02 chiều Reply

    [...] Phan Ba Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) [...]

  2. Tin thứ Năm, 11-10-2012 | Dahanhkhach's Blog Tháng Mười 11, 2012 lúc 4:17 sáng Reply

    [...] Loạt bài về Cách mạng Văn hóa: Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) (GEO Epoche/ Phan Ba). – Chu Công mỉm cười (BBC). Mao Trạch Đông: “Quyền lực [...]

  3. Nguyễn Hữu Viện Tháng Mười 11, 2012 lúc 2:59 chiều Reply

    Đâu có các bác KHỰA dù là Khựa HỒNG KÔNG đều có mùi CHẠY CHỌT đút lót …để 2 triệu đô la MUA LẠI CON TẦU CŨ bảo là đem về LÀM SÒNG BẠC NỔI rồi TÂN TRANG chuyển giao cho HẢI QUÂN TRUNG QUỐC như bác KHỰA ở MA CAO mà còn có lý bác KHỰA dù là Khựa HỒNG KÔNG HẠY CHỌT đút lót …để 2 triệu đô la CHO CON VÀO HỌC ĐẠI tại Harvard

    Tẩy chay cả hàng hóa Trung Quốc VĂN HÓA VĂN CHƯƠNG kém chất lượng NHÂN ẢN NHÂN VĂN như tác phẩm « Ma Chiến Hữu » của MẠC NGÔN ….


    Khi cây bút lông vô tình vô thức tòng phạm với cái Ác trong cuộc Chiến tranh Việt – Trung 1979
    ===================

    Tâm thế cầm bút nghiêng về Khựa

    « Ma Chiến Hữu » âm dương đối thoại lừa

    Nghĩa trang hằng đêm rên rỉ khóc

    Nhớ nhà nhớ cha mẹ vợ con thưa

    Đang điêu đứng lầm than quê nhà xa lắc …

    Nhân bản Nhân văn ngòi bút chưa !

    Bài học Đặng Tiểu Bình tanh máu Đại Hán

    « Chù Mìn Phủ và Tôi » tội phạm xin thưa …

    « Đàn Hương Hình » cho kẻ vô thức tòng phạm

    Hùa theo lũ âm binh truyền kiếp vẫn chưa chừa !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN
    cảm tác nhân “Giải Nobel Văn học năm 2012 được trao tặng nhà văn Mạc Ngôn, với văn phong kết hợp chủ nghĩa hiện thực ảo với văn học dân gian, lịch sử và hiện đại.”


    Chú Chệt TRUNG HƯNG cùng cô Xẫm HOA VI HẾT CƠ HỘI ĐÁNH CẮP CHÔM CHỈA SAO CHÉP !!!
    ==============

    Sáu Cô (1) cô Sáu (1) hết chơi chú Chệt Trung Hưng

    Thông Tấn lại gián điệp thông tin … chớ có mừng !

    Làm ăn cóp sao chép nhái Viễn thông công nghệ

    Chưa phất được 15 năm …đã quá lẫy lừng !

    Hoa Vi muốn điện thoại thông minh phát triển

    Cạnh tranh muốn nuốt Trái Táo Mẽo (2) non cưng

    Ai ngờ chú Chệt Trung Hưng cùng Hoa Vi cô Xẫm

    Bị cú giò lái ngã ngựa đo ván …khóc rưng rưng …

    TRIỆU LƯƠNG DÂN 

    (1) Cisco Systems phát âm Six Cô Sáu Cô

    (2) Công ty APPLE của Mỹ

    Hai tập đoàn viễn thông Trung Quốc là Hoa Vi (Huawei) Trung Hưng Thông Tấn (ZTE) bị Quốc hội Mỹ nghi ngờ có thể làm gián điệp, lại tiếp tục gặp thêm các rắc rối mới.

    Hôm nay 10/10/2012 Trung Hưng Thông Tấn cho biết tập đoàn Mỹ Cisco Systems đã chấm dứt hợp tác với họ. THẾ THÌ HẾT CƠ HỘI ĐÁNH CẮP CHÔM CHỈA SAO CHÉP !!!

    Canada, đã nêu ra ngoại lệ về an ninh quốc gia trong các hiệp định thương mại quốc tế, để cấm một số nhà cung cấp thiết bị viễn thông nước ngoài tham gia tái thiết mạng lưới thông tin bị hư hại sau các vụ tấn công tin học năm 2010.

    Năm nay bị Úc ngăn không cho tham gia dự thầu một mạng lưới đường truyền tốc độ cao.

    Tại Anh, nơi Hoa Vi thiết lập một trung tâm bảo vệ dữ liệu tin học, các viên chức an ninh cũng tiến hành kiểm tra các thiết bị Trung Quốc để tránh mọi rò rỉ thông tin.

    Hoa Vi có nguy cơ không thể ký được hợp đồng hay mua các công ty ở Hoa Kỳ, và các hệ thống của chính phủ Mỹ, đặc biệt trong các lãnh vực nhạy cảm, không thể có các thiết bị, phụ tùng của Hoa Vi và Trung Hưng Thông Tấn. Hạn chế này sẽ tác động lớn đến Hoa Vi, năm ngoái đã bán được 1,3 tỉ đô la vào thị trường Mỹ.

    Hoa Vi đang là nhà cung cấp thiết bị viễn thông thứ nhì thế giới, chỉ sau Ericson.
    Hiện diện tại 140 nước, thu dụng trên 110.000 nhân công vào cuối 2010

    Hoa Vi có doanh số 32 tỉ đô la trong năm ngoái.

    Bên cạnh việc cung ứng thiết bị cho 45 đến 50 nhà cung cấp dịch vụ điện thoại lớn nhất thế giới,

    Hoa Vi đang muốn phát triển các loại điện thoại thông minh để cạnh tranh với Apple và Samsung.

  4. Anhbasam Điểm Tin thứ Năm, 11-10-2012 | bahaidao2 Tháng Mười 11, 2012 lúc 3:50 chiều Reply

    [...] – Thất bại lớn nhất của Kissinger (ĐCV). – Loạt bài về Cách mạng Văn hóa: Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) (GEO Epoche/ Phan Ba). – Chu Công mỉm cười (BBC). Mao Trạch Đông: “Quyền lực [...]

  5. [...] Loạt bài về Cách mạng Văn hóa: Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) (GEO Epoche/ Phan Ba). – Chu Công mỉm cười (BBC). Mao Trạch Đông: “Quyền lực [...]

  6. [...] Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) [...]

  7. [...] Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) [...]

  8. [...] Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) [...]

  9. [...] Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) [...]

  10. HOT – TIN NÓNG TRONG NGÀY | Dahanhkhach's Blog Tháng Mười 27, 2012 lúc 7:44 sáng Reply

    [...] Cuộc chiến của những đứa trẻ con (phần 2) [...]

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 42 other followers

%d bloggers like this: