Địa ngục Nam Kinh

Trung Quốc của Mao Trạch Đông

Trung Quốc của Mao Trạch Đông

Henning Albrecht

Phan Ba dịch từ chuyên san lịch sử “Trung Quốc của Mao Trạch Đông” do GEO EPOCHE xuất bản

Hơn 70.000 người đã bị người Nhật giết chết hay hãm hiếp trong thủ đô của Trung Quốc năm 1937

Khi quân đội Nhật chiếm được Nam Kinh thủ đô của Trung Quốc vào ngày 13 tháng 12 năm 1937, chính phủ đã bỏ chạy. Tròn 300.000 người còn ở lại trong thành phố, trong đó có người tỵ nạn và quân nhân. Người Nhật đã gây ra một trong những vụ thảm sát ghê gớm nhất của thế kỷ 20 tại những người này.

Bị thúc đẩy bởi những cảm giác ưu việt mang tính phân biệt chủng tộc cũng như bởi sự khinh miệt người Trung Quốc – họ cho rằng những người lính buông vũ khí xuống là không có danh dự – quân lính của Nhật hoàng đã giết chết không biết bao nhiêu là tù binh. Như vào ngày 17 tháng 12, họ đã xử tử 13.500 tù binh ở trước cổng thành. Nhiều nạn nhân bị giết chết bằng kiếm, bị đổ xăng lên và đốt cháy hay bị chém đầu. Sau đó, những kẻ giết người đã đứng để cho chụp ảnh, với đầu bị chặt ra như chiến công.

Hai sĩ quan Nhật thi nhau chặt đầu người Trung Quốc ở Nam Kinh

Tôn vinh anh hùng một cách đáng sợ trong báo chí Nhật: người ta cho rằng hai sĩ quan này đã đua với nhau xem ai là người đầu tiên chặt đầu 100 người Trung Quốc. Ảnh: GEO EPOCHE

Người dân thường cũng không được tha. Người Nhật hãm hiếp hàng ngàn phụ nữ, sau đấy đã làm cho tàn phế hay giết chết hàng trăm người, cắm nhiều người lên cọc tre. Họ quẳng xác chết xuống Trường Giang, thiêu cháy hay để nằm trên đường phố mặc cho chó gặm.

Một trong số hàng ngàn nạn nhân là gia đình họ Hạ trên đường Hsing Lu Kao ở phía Đông Nam của Nam Kinh: vào ngày 13 tháng 12, quân lính Nhật xông vào nhà họ, bắn chết người chồng và hãm hiếp người vợ. Đứa con một tuổi bị giết chết bằng lưỡi lê. Sau đó, những người lính giết chết cha mẹ già của người vợ và hãm hiếp các cô con gái 14 và 16 tuổi của họ, trước khi họ dùng lưỡi lê và một cây gậy chọc xuyên thủng qua người các cô thiếu nữ; chỉ hai người con gái bốn và tám tuổi là có thể trốn thoát.

Số người nước ngoài ít ỏi còn sống trong thành phố – nhà ngoại giao, thương gia, nhà truyền giáo –, kinh hoàng. Ngay từ lúc đầu, họ đã thành lập trong trung tâm một vùng bảo vệ rộng sáu kilômét vuông cho người dân thường mà quân lính không được phép vào: các con đường dẫn vào đều bị chặn lại với cờ biên giới và trạm canh.

Chịu trách nhiệm cho vùng bảo vệ này là một “Ủy ban An ninh Quốc tế”. Người đứng đầu là một người Đức: John Rabe, giám đốc chi nhánh Siemens tại chỗ. Con người tin vào Quốc Xã này sống từ năm 1908 ở Trung Quốc. Ông ấy cảm thấy phải có trách nhiệm với nhân viên của ông ấy, và thương hại người dân. Nhật ký của ông ấy sau này sẽ trở thành một trong những vật chứng quan trọng nhất về tội phạm này: “Người ta có thể nghĩ rằng toàn bộ thế giới tội phạm của Nhật Bản đang xuất hiện ở đây trong quân phục”, ông ấy ghi lại như thế vào ngày 3 tháng 2 năm 1938.

Những người chiếm đóng chưa từng bao giờ công khai công nhận vùng bảo vệ và lùng sục tìm lính Trung Quốc đào ngũ ở trong đó. Mặc dù vậy, ủy ban đã bảo vệ hơn 200.000 người; chính Rabe đã cứu vô số người Trung Quốc, bằng cách đeo một băng tay có chữ thập ngoặc để đối phó với người Nhật. Cùng với các thành viên khác của Ủy ban, ông lo cung cấp gạo và bột mì cho người dân. Vì nhân viên người Trung Quốc đã bỏ trốn nên trên thực tế ông ấy là thị trưởng.

John Rabe

Người Đức John Rabe, lãnh đạo chi nhánh của Siemens ở Nam Kinh, đã bảo vệ hàng ngàn người trước quân lính Nhật. ảnh: GEO EPOCHE

Đợt khủng bố của người Nhật kéo dài hơn bảy tuần. Mãi cho đến khi một sĩ quan nghiêm khắc tiếp nhận quyền chỉ huy trong tháng 2 năm 1938, và thêm vào đấy là lực lượng của ông ấy có kỷ luật hơn, tình hình mới bình thường trở lại. Những người trốn tránh dần dần rời khu vực bảo vệ. Từ tháng 3, những người cuối cùng trong số 70.000 người bị giết chết cũng được chôn cất trong các ngôi mộ tập thể (phía Trung Quốc còn cho rằng có tới 300.000 nạn nhân). Mãi cho đến khi chiến tranh chấm dứt năm 1945, người Nhật mới rút ra khỏi Nam Kinh.

Ngay từ cuối tháng 2 năm 1938, John Rabe được Siemens rút khỏi Nam Kinh, để bảo vệ cho cá nhân ông ấy. Ở Berlin, ông ấy cố gắng thuyết phục giới lãnh tụ Quốc Xã phản đối hành động của Nhật – hoài công; thay vì vậy, Gestapo [Mật vụ Đức] đã gọi ông ấy đến để hỏi cung, nhưng lại trả tự do cho ông ấy.

Sau 1945, Rabe không tìm được việc làm và bị đói ăn. Khi người dân Nam Kinh biết được việc đấy qua ủy ban Quân sự Trung Quốc ở Berlin, họ đã quyên tiền và thực phẩm và giúp đỡ người đã cứu sống họ qua được thời gian sau chiến tranh. Năm 1950, John Rabe qua đời ở tuổi 67 trong Berlin. Năm 1966, quyển nhật ký của ông ấy được công bố trong một triển lãm về vụ thảm sát ở Nam Kinh – và Rabe đã nổi tiếng như “Oskar Schindler của Trung Quốc”.

Henning Albrecht

Phan Ba dịch

Mời đọc những bài trước tại trang Trung Quốc của Mao Trạch Đông

About these ads

Tagged: , , ,

15 thoughts on “Địa ngục Nam Kinh

  1. Tin thứ Năm, 19-04-2012 « BA SÀM Tháng Tư 18, 2012 lúc 8:02 chiều Reply

    […] Địa ngục Nam Kinh (GEO EPOCHE/ Phan […]

  2. hth Tháng Tư 19, 2012 lúc 3:16 sáng Reply

    Chiến tranh và hoàn cảnh chiến tranh làm thay đổi hẳn con người. Phần thú trở nên nổi trội. Điều này không chỉ đúng với quân đội Nhật ở Nam kinh, mà đúng với tất cả quân đội của bất cứ quốc gia nào, chế độ nào…
    Tôi vẫn theo dõi blog củ bác, nhưng không để lại comment vì ít có thời gian đọc kỹ. Chúc bác vẫn khỏe, dịch đều đều! :D

    • Phan Ba Tháng Tư 19, 2012 lúc 6:56 sáng Reply

      Cảm ơn bác! Lời bác viết đúng đấy, trong cuộc chiến nào có những việc như thế cả.

  3. Tin thứ Năm, 19-04-2012 | Dahanhkhach's Blog Tháng Tư 19, 2012 lúc 9:47 sáng Reply

    […] Địa ngục Nam Kinh (GEO EPOCHE/ Phan […]

  4. Anhbasam Điểm Tin thứ Năm, 19-04-2012 | bahaidao Tháng Tư 19, 2012 lúc 4:06 chiều Reply

    […]   –   (Thùy Linh). – Trung Quốc điều tra toàn diện vụ doanh nhân Anh (TT). – Địa ngục Nam Kinh (GEO EPOCHE/ Phan Ba). – Bà Suu Kyi sắp công du nước ngoài (BBC). – Lãnh tụ dân chủ […]

  5. […]   –   (Thùy Linh). – Trung Quốc điều tra toàn diện vụ doanh nhân Anh (TT). – Địa ngục Nam Kinh (GEO EPOCHE/ Phan Ba). – Bà Suu Kyi sắp công du nước ngoài (BBC). – Lãnh tụ dân chủ […]

  6. Thành Tháng Tư 19, 2012 lúc 5:54 chiều Reply

    Đây chính là sự sỉ nhục của trung hoa (Cũng là sự sỉ nhục của nhân loại về tội ác của con người). Chính vì lý do này mà người trung hoa nỗ lực bằng mọi giá để vượt lên nước nhật về kinh tế, không may cho trung hoa là họ tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá nên với thể chế chính trị cộng sản không thế tránh được tăng trưởng ảo – tăng trưởng thống kê. Và trung hoa đã bị sỉ nhục, họ càng điên cuồng để khẳng định mình về quân sự, và sự điên cuồng đó chỉ có thể đổ lên đầu người Dân nước Việt đang phải sống trong một thiên đường xảo trá – thiên đường cộng sản!

  7. Small Tháng Tư 20, 2012 lúc 8:53 sáng Reply

    Cuộc tàn sát của quân lính Nhật thời Nhật Hoàng với người dân TQ thật khủng khiếp nhưng chính quyền TQ tàn sát chính người dân của họ cũng có thua kém gì đâu.

    • Phan Ba Tháng Tư 20, 2012 lúc 11:41 sáng Reply

      Ừ, rồi người Đức với người Nga hồi Đệ nhị thế chiến cũng thế Small a. Anh thật không hiểu tại sao con người có thể làm những việc … kinh dị như thế. Hóa ra cái thú tính vẫn còn ở trong người.

      • Khách qua đường Tháng Tư 25, 2012 lúc 2:36 chiều Reply

        em cũng hay đọc blog của anh và cũng có nghiên cứu về chiến tranh… Em thấy ở chiến tranh thế giới thứ 2 này, con người đối xử với nhau tàn khốc quá, không riêng ở 1 chủng tộc nào cả, cả những nước nổi tiếng là tôn trọng công pháp quốc tế như Mỹ cũng có lính phạm phải tội ác chiến tranh, thật khủng khiếp…

        • Phan Ba Tháng Tư 25, 2012 lúc 2:55 chiều Reply

          Đúng vậy em ạ. Trong chiến tranh dường như con người bộc lộ cái thú tính ra hay sao đấy.

  8. vietasia Tháng Tám 3, 2013 lúc 9:39 sáng Reply

    Bon tàu khựa này thâm độc lắm! https://sites.google.com/site/thuexecuoihanoi/

  9. Vipula Nyana Tháng Mười Hai 11, 2013 lúc 9:13 chiều Reply

    Chệt mang nỗi nhục Nam Kinh và ôm hận chửi Nhật gây tội ác…Nhưng Chệt còn dã man, tàn ác hơn Nhật nhiều lần khi Hán Tộc hống hách sát hại và thôn tính các tiểu quốc ngọai tộc lân bang. Rồi một ngaỳ nào đó, chiến tranh Việt-Chệt xảy ra, Việt Nam thua trận sẽ thấy Chệt yêu thương đồng hoá Việt Nam như họ đang đồng hoá Tân Cương, Tây Tạng

  10. ***TIN NGÀY 4/2/2014 -Thứ Ba. « ttxcc6 Tháng Hai 4, 2014 lúc 11:41 sáng Reply

    […] Khí xuân Hà Nội  -(Phan Ba)   >>>   Địa ngục Nam Kinh […]

  11. ***TIN NGÀY 19/8/2014 -Thứ Ba. « PHẠM TÂY SƠN Tháng Tám 19, 2014 lúc 6:49 sáng Reply

    […] Claude Cheysson: Hội nghị Đông Dương ở Genève (1954)  -(Phan Ba)   >>>   Vinh: Trận Điện Biên Phủ (1954)   >>>   Địa ngục Nam Kinh […]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 65 other followers

%d bloggers like this: